Chương 50: Cưỡng từ đoạt lý
Đều là những con vật còn lông, Kiều Mặc giết thịt trước, dùng nước sôi trụng qua để nhổ lông, mổ bụng bỏ nội tạng rồi rửa sạch, để ráo nước, đóng hộp cất vào căn nhà trệt. Còn nội tạng thì cô giữ lại tim, gan và mề, còn lại đều vứt đi.
Để tiện cất đồ, cô dọn ra một khoảng trong căn nhà trệt, dùng tấm bình phong ngăn thành một góc riêng, đặt vài cái kệ, từ đó cô có thể phân loại đồ đạc của mình.
Thu dọn xong mọi thứ mà vẫn chưa buồn ngủ, cô nghĩ ra ruộng một chuyến. Ruộng nước cô dự định khai chưa làm xong, giờ lúa mì đã thu hoạch hết, đúng lúc có thể khai ruộng.
Cô lại đến căn nhà trệt chuyển mấy cái chậu lớn ra để đựng đất, xúc hết chỗ đất thừa vào chậu, rồi bê chậu ra ven bãi đất bằng. Xong lại quay về đắp bờ ruộng. Nhờ có kinh nghiệm, lại thêm sức lực cũng lớn hơn trước, lần này cô làm nhanh hơn hẳn, chỉ một đêm đã làm được quá nửa.
Hôm sau trời chưa sáng đã mưa, không tiện ra ngoài. Kiều Mặc ăn sáng xong liền về phòng bước vào không gian, tiếp tục đắp bờ ruộng. Cô dốc toàn lực, cuối cùng trước mười một giờ đã đắp xong toàn bộ. Sau đó cô mở máy bơm điện hút nước từ ao vào ngâm, đợi đất trong ruộng mềm ra rồi mới xuống giống.
Ruộng nước đã xong, chẳng bao lâu nữa có thể trồng lúa. Nghĩ đến việc sắp được ăn gạo do chính tay mình trồng, Kiều Mặc vui chưa từng có. Ra khỏi không gian, vào bếp làm cơm, trên mặt cô vẫn rạng rỡ nụ cười.
“Kiều Mặc, có chuyện gì vui mà trông tươi thế?” Trần Nhiên thấy cô cười tươi, không khỏi hỏi.
“Đâu có gì. Trời mưa, một cơn mưa thu một cơn lạnh, thời tiết ngày càng mát mẻ thôi.”
“Ừ, năm nay chắc không nóng nữa.” Trần Nhiên gật đầu, rồi hỏi: “Cả buổi sáng cậu không ra ngoài, ở trong phòng làm gì vậy?”
“Chẳng làm gì, chỉ ngủ nướng thôi. Vất vả bao lâu, giờ mới được nghỉ hai ngày, tất nhiên phải ngủ cho đã.” Kiều Mặc mỉm cười nói.
“Có lý, dưỡng sức để còn đối mặt với thử thách lớn hơn.” Trần Nhiên cũng nằm lì trên giường cả buổi sáng nên rất tâm đắc với lời Kiều Mặc.
Họ không ra ngoài, nhưng không có nghĩa là đám con trai cũng chịu khom trong nhà. Ruộng lúa đã trống trơn, đúng lúc để bắt chạch, lươn. Hôm nay được nghỉ, lại mưa nhỏ không tiện lên núi, nên sau bữa sáng, đám con trai ở điểm thanh niên trí thức đã đội nón, khoác ni lông, xách xô ra ngoài.
Điểm đến của họ là mấy ruộng bùn lầy của đại đội. Người có kinh nghiệm đều biết, ruộng bùn ngâm nước quanh năm là nơi màu mỡ nhất, chạch và lươn cũng nhiều nhất. Quả nhiên, ai nấy đều thu hoạch khá, ngay cả Sở Mậu Thâm lần đầu tham gia cũng bắt được tổng cộng hai ba cân chạch và lươn.
Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt bắt được nhiều nhất, mỗi người được nửa thùng. Kiều Mặc bảo họ tách chạch và lươn riêng ra: chạch thả vào một cái lu cũ, còn lươn thì mổ ra để xào ăn.
“Kiều Mặc, cậu dạy tôi mổ lươn được không?” Kiều Mặc đang mổ lươn bằng kéo ở hành lang, Liễu Nhược Linh bước tới, giọng nũng nịu hỏi.
“Cậu nhìn là được.” Kiều Mặc kẹp cây kéo dưới chân, một tay nắm đầu lươn, một tay nắm đuôi, kéo thẳng con lươn ra, rồi áp bụng nó vào lưỡi kéo. Chiếc kéo sắc bén đâm vào bụng lươn, cô kéo con lươn về phía sau để lưỡi kéo rạch toàn bộ bụng, sau đó bỏ nội tạng, cắt thành khúc rồi rửa sạch là xong.
“Trông cũng dễ đấy.” Liễu Nhược Linh nhìn cô mổ hai con lươn, tưởng rằng mình đã hiểu nên quay về.
Nhưng nhìn thì dễ làm thì khó, khi về thử, cô ta đến con lươn còn giữ không nổi, nói gì đến việc mổ.
“Sao vậy?” Sở Mậu Thâm tắm xong quay lại, thấy Liễu Nhược Linh chẳng làm gì, chỉ ngồi nhìn mấy con chạch lươn ngẩn người, bèn hỏi.
“Lươn trơn quá, tôi giữ không nổi.” Liễu Nhược Linh nhăn nhó đáp.
“Sao không làm chết nó trước rồi hãy mổ?” Sở Mậu Thâm nhíu mày hỏi. Anh vốn nghĩ Liễu Nhược Linh là cô gái thông minh, không ngờ lại ngốc thế.
“Tôi thấy Kiều Mặc đâu có làm chết trước, mà cô ấy bắt trúng ngay cái một, mổ thì dễ ơi là dễ.” Liễu Nhược Linh ấm ức nói.
“Cô ấy khỏe, lại đã quen tay, nên tất nhiên dễ rồi. Cậu nhìn Trần Nhiên kìa, người ta có phải đập chết lươn trước rồi mới mổ không?” Sở Mậu Thâm chỉ tay về phía Trần Nhiên.
Liễu Nhược Linh ngước mắt nhìn, chỉ thấy Trần Nhiên nắm đuôi lươn, đập mạnh đầu nó vào bậc đá rồi mới bắt đầu mổ giống như Kiều Mặc.
“Kiều Mặc thật là ác độc, bước quan trọng như vậy mà cũng không nói cho tôi.” Liễu Nhược Linh giận dữ trừng mắt nhìn Kiều Mặc, rồi làm theo các bước của Trần Nhiên để xử lý lươn.
“Người ta tự họ làm như thế, cậu không có khả năng thì thôi, sao còn trách người ta? Đúng là không thể nói lý được.” Sở Mậu Thâm lần này không cho rằng Kiều Mặc có lỗi.
“Hừ, cô ấy cố ý đấy, biết rõ tôi không đủ sức giữ lươn, sao không nhắc tôi?” Liễu Nhược Linh tức tối nói.
“Không giữ được thì làm chết nó trước, đó chẳng phải là điều bình thường sao? Sao cứ cần người khác phải nhắc?” Sở Mậu Thâm nhíu mày hỏi. Bản thân mình không giữ được, lại không biết biến báo, lẽ nào còn đi trách người khác?
“Cô ấy biết rõ tôi lần đầu làm mấy thứ này, thêm một câu nói thì làm sao chứ? Rõ ràng là cô ấy không muốn tôi tốt được.” Liễu Nhược Linh cưỡng từ đoạt lý.
“Tùy cậu nghĩ, tôi không nói với cậu nữa.” Sở Mậu Thâm thấy cô ta không chịu hiểu, cũng chẳng buồn nói thêm.
Tuy họ cố nói nhỏ tiếng, nhưng Kiều Mặc vẫn nghe rõ mồn một, chỉ là không buồn để ý đến họ. Cô xử lý xong chỗ lươn ăn trưa, rồi ra sau nhà hái một ít lá tía tô và hành lá.
Bữa trưa, cô làm món lươn om, ớt xanh xào rau củ cải và cải thìa xào tỏi. Bữa chính vẫn là cơm khoai lang, nhưng ai cũng ăn ngon lành.
“Món này ngon lại bổ, chiều nay chúng ta lại đi bắt thêm.” Hàn Nhất Mạt giờ đã thích cả chạch lẫn lươn.
“Ừ, mai lại bận rộn, dự trữ thêm cũng tốt.” Khang Minh Viễn gật đầu.
Mùa thu hoạch vừa bận vừa mệt, không thể vào rừng săn thú, cũng không có thời gian đến công xã hay thị trấn mua thịt. Muốn bổ sung dinh dưỡng, ngoài cá tôm, chạch lươn ra chẳng còn cách nào khác.
“Chạch và lươn đều sống dai, bắt nhiều nuôi ở đó cũng được.” Kiều Mặc thấy họ hăng hái như vậy, tất nhiên cũng không phản đối, “Mưa to thì quay về, đừng để ướt, nếu bị cảm thì không đáng đâu.”
“Bọn mình biết rồi, cậu yên tâm.” Hàn Nhất Mạt nói.
Ăn trưa xong, mọi người đi dạo vài vòng ở hành lang cho tiêu cơm, rồi ai về phòng nấy nghỉ trưa.
Nghỉ trưa xong, Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt chuẩn bị xong xuôi rồi lên đường. Thiệu Lập Đông, Vương Gia Minh và mọi người thấy họ hăng hái vậy, cũng về chuẩn bị rồi theo sau.
Sở Mậu Thâm tuy rất không muốn đi, nhưng Liễu Nhược Linh cứ nằng nặc đòi đi. Bị cô ta giục mãi, anh đành đội nón, khoác ni lông, xách xô đi theo.
