Chương 79: Kẻ có cửa
Kiều Mặc thu dọn đồ xong chuẩn bị rời đi thì gã thanh niên đứng canh chừng bước tới: “Này chú em, nhà còn hàng không?”
“Tạm thời không có, khi nào có tôi sẽ đến.” Kiều Mặc lắc đầu.
“Khi nào có hàng? Vẫn là gạo à?”
“Không biết, tôi cũng mới hợp tác với người ta lần đầu. Còn có phải gạo hay không thì không rõ, bên trên cho gì tôi bán nấy.”
“Vậy à, bên tôi có mối. Nếu chú em có hàng thì cứ giao thẳng cho tôi, yên tâm, tôi tuyệt đối không để chú em chịu thiệt.” Gã thanh niên nói thẳng mục đích.
“Gạo bao nhiêu tiền một cân?” Kiều Mặc nghĩ thầm, hắn làm nhiệm vụ canh chừng thì chắc chắn có dây mơ rễ má với trùm chợ đen. Nếu nhờ đó liên lạc được với trùm chợ đen, cô có thể sớm thực hiện kế hoạch của mình.
Còn chuyện cá lớn nuốt cá bé, người khác sợ chứ Kiều Mặc cô không sợ: nếu ai dám ra tay ám hại cô, cô sẽ thừa cơ ăn ngược lại, khiến bọn chúng gà bay trứng vỡ.
“Chú bán lẻ thì chín hào, bọn tôi có thể trả bảy hào.”
“Rẻ quá. Tôi lấy hàng vào đã bảy hào, bán cho anh thì chẳng được đồng nào, tôi không làm đâu.” Kiều Mặc lắc đầu.
“Nếu hàng nhiều, trước Tết có thể nhỉnh hơn một chút.” Gã thanh niên nghĩ thầm, giá cả trước Tết đều tăng kha khá, loại gạo ngon như vậy đem lên huyện lỵ ít nhất cũng bán được một đồng một hào.
“Anh cần bao nhiêu hàng? Nhiều nhất là bao nhiêu?”
“Càng nhiều càng tốt. Nếu số lượng đạt một nghìn cân, bọn tôi trả chú tám hào.” Gã thanh niên suy nghĩ rồi nói.
“Ba nghìn cân, các anh nhận nổi không?” Kiều Mặc đã muốn câu trùm chợ đen ra thì hàng không thể giao ít được.
“Ba nghìn cân à, cũng không nhiều lắm, bọn tôi chắc chắn nhận hết.” Nghe nói có ngần ấy hàng, gã thanh niên ngoài mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng thì dậy sóng.
Hắn tìm được nguồn hàng vừa nhiều vừa tốt như thế, ông trùm không chỉ thưởng cho hắn mà còn càng coi trọng hắn, rất có thể sẽ giao cho hắn trọng trách. Sau này hắn không cần phải đứng canh ở chợ đen nữa.
“Có lấy thịt không? Lợn nguyên con.” Kiều Mặc hỏi. Khu thịt trong căn nhà một tầng có hơn một nghìn con lợn đã mổ sẵn, mấy trăm con dê, mấy trăm con bò cùng vô số gà, vịt, ngỗng. Không biết Dương Dương lấy từ đâu ra, cô nghi ngờ cô ta có phải đã phát hiện ra một trại chăn nuôi rồi thu hết vào không gian vòng gỗ.
Cô đoán trúng phóc. Dương Dương từng theo một người bạn đến một trại chăn nuôi lớn tham quan, sau đó lại đến lò mổ bên cạnh mua thịt bò tươi cho bữa trưa, tiện thể tham quan lò mổ luôn.
Lúc đó cô ta chỉ kinh ngạc trước quy mô của trại chăn nuôi và sự hiện đại của lò mổ. Sau khi bước vào thời mạt thế không lâu, cô ta lại nhớ đến nơi đó, ôm tâm trạng hên xui đến xem. Không ngờ người trong trại chăn nuôi lẫn lò mổ đều chạy mất hết, nhưng đám gia súc vẫn còn khá nhiều.
Thế là cô ta không chỉ giết toàn bộ lợn bò trong lò mổ, mà còn dùng không gian vòng gỗ chở hết gia súc của trại chăn nuôi bên cạnh sang, dùng máy giết mổ tự động giết sạch, rồi thu toàn bộ vào không gian vòng gỗ.
“Lợn nguyên con à, một đồng một hào thế nào?” Gã thanh niên không ngờ còn có thịt, xem ra gã thanh niên trước mắt là người có quan hệ rộng.
“Cần bao nhiêu?” Kiều Mặc hỏi.
“Chú có bao nhiêu?” Gã thanh niên xoa cằm hỏi.
“Mười con, mỗi con không dưới hai trăm cân.” Kiều Mặc suy nghĩ rồi nói.
“Được, khi nào chú có hàng?” Gã thanh niên vui vẻ đồng ý.
“Mai ba giờ sáng, chúng ta giao hàng ở ngã ba cách thị trấn năm cây về phía tây.” Kiều Mặc mất vài phút mới nhớ ra trên đường từ Đại đội Đông Sơn đến đây có một ngã ba, một bên về Đại đội Đông Sơn, một bên lên núi Lăng Vân.
Cô chọn nơi đó vì xung quanh trong phạm vi một nghìn mét không có làng mạc gì, dù có động tĩnh lớn một chút cũng không ai phát hiện. Hơn nữa, hai bên đường đều là đồi tre, nếu lỡ bị người ta phát hiện thì cô có thể chạy vào trong trốn vào không gian vòng gỗ. Chỗ giao nhau của hai con đường lại có một khoảnh đất bằng phẳng rộng mấy chục mét vuông, cũng tiện để chất hàng.
“Được, chỗ chú nói tôi biết rồi, giờ tôi về chuẩn bị đây.” Có được một nguồn hàng ngon như vậy, hắn phải mau chóng về bẩm báo với ông trùm để ông ta sắp xếp.
Còn Kiều Mặc thì rẽ vào con ngõ cụt lúc trước cô vào lấy hàng, lách mình vào không gian vòng gỗ, thay lại quần áo của mình, gỡ tóc giả và yết hầu giả, tết tóc thành hai bím, rửa sạch lớp trang điểm trên mặt, nhét món đặc sản quê đã gói kỹ vào gùi, đeo lên lưng rồi ra khỏi không gian, đi về phía bưu điện.
Lúc này chưa đến tám giờ, bưu điện còn chưa mở cửa, nhưng đã có người đứng chờ. Kiều Mặc chỉ đành ngoan ngoãn đứng xếp hàng.
Cô xếp hàng khoảng một tiếng mới gửi được bưu kiện trong tay.
Gửi xong, cô cũng chẳng còn việc gì, định qua cửa hàng hợp tác xã xem sao. Nhưng vừa đến cửa đã thấy bên trong chật kín người, cô liền chùn bước.
Không còn việc gì khác, cô dạo quanh thị trấn một chút rồi định về. Cô không đạp xe mà đi bộ, khi ngang qua ngã ba đó thì trèo lên đồi tre phía bắc.
Cô phóng thần thức quét qua địa hình xung quanh, phát hiện phía đông có mấy cậu nhóc đang đào măng tre. Cô bèn đi về phía nam thêm mấy trăm mét, xác nhận không còn ai liền lách mình vào không gian vòng gỗ.
Cô vào khu thịt lấy hai cái móng giò lợn, cắt năm cân bắp bò, năm cân thăn bò, năm cân nạm bò, gói bằng giấy rồi bỏ vào gùi. Lại đến khu đồ uống lấy hai chai rượu vang, hai chai rượu trắng, xé bỏ nhãn, bỏ vào gùi rồi đeo ra ngoài. Sau đó từ phía tây đồi tre đi xuống, thẳng một mạch về thôn Đông Sơn.
“Mặc Mặc, về nhanh thế?” Đường Tâm Mai ngồi ngoài sân phơi nắng, còn tưởng cô phải chiều mới về, không ngờ về sớm vậy.
“Xong việc là về.” Kiều Mặc đặt gùi xuống nhà bếp, rồi ra ngồi cạnh cô ấy: “Cửa hàng hợp tác xã đông nghịt người, mình muốn vào xem cũng không vào nổi, thấy chán nên về luôn.”
“Giờ ai cũng đi sắm Tết, nên hợp tác xã đông là phải.” Đường Tâm Mai cười nói.
“Cậu nói cũng phải, dạo này mình sống đến ngốc luôn rồi.” Kiều Mặc biết người ta rất coi trọng Tết, nhưng không ngờ lại coi trọng đến vậy.
“Trưa nay muốn ăn gì?” Đường Tâm Mai không tiếp lời cô.
“Mình có mua ít thịt bò về, trưa nay chúng ta làm món thịt bò xào rau cần nhé.” Kiều Mặc khẽ nói.
Lúc dạo phố, cô thấy có người xách một tảng thịt bò từ trạm thực phẩm ra, nghe anh ta nói chuyện với người khác mới biết bò của một đại đội nào đó bị ngã xuống núi gãy chân, đành phải giết bán thịt. Cô nhớ ra Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt đều thích ăn thịt bò, nên mới vào không gian vòng gỗ lấy ngần ấy thịt bò ra.
“Cậu mua thịt bò à?” Đường Tâm Mai ngạc nhiên nhìn cô.
“Ừm, bò của một đại đội bị gãy chân, giết mổ rồi bán ở trạm thực phẩm. Mình thấy không cần tem thịt nên mua khá nhiều, định làm một ít thịt bò om tương và thịt bò ngũ vị để dành ăn Tết.” Kiều Mặc gật đầu.
