Chương 9: Khỉ vàng
Cô không hề bị dọa, người bị dọa có lẽ là người khác!
Còn chuyện gả chồng gì đó thì thôi đi! Hoàn cảnh này ai chịu cưới cô thật lòng chứ, huống chi kiếp này cô chỉ muốn bảo vệ người nhà, ở bên cạnh người nhà.
Ông cụ Thẩm nhìn ra cháu gái không tình nguyện, giải thích: “Bà cháu hứa hôn cho cháu từ nhỏ, người ta tuy lớn hơn cháu bảy tuổi, nhưng là một thanh niên ưu tú tên là Kỳ Niên.”
“Ông ơi, lớn hơn cháu những bảy tuổi cơ à? Già quá đi! Sức của cháu ông biết rồi, cháu muốn xuống nông thôn cùng mọi người. Mẹ cháu giờ còn một đứa trong bụng, mọi người xuống đó sống thế nào? Cháu không yên tâm, phải đi theo.”
Thẩm Thư Hòa bình tĩnh phân tích với ông cụ: “Hơn nữa, nhà mình giờ thế này, thanh niên ưu tú nào dám cưới cháu? Người ông nói chắc là bộ đội nhỉ, mình đừng ảnh hưởng tiền đồ người ta, nên biết điều một chút mà chủ động rút hôn ước đi.”
Ông cụ Thẩm: …
Con bé này đang nói ông không biết điều chắc? Thôi, cháu gái không thích thì hủy hôn thôi, thằng nhóc nhà họ Kỳ hơn cháu gái cưng bảy tuổi, đúng là hơi già thật.
Một người nào đó bị chê già, đang nằm trên giường bệnh hắt xì hơi liên tục.
Thẩm Thư Hòa: “Cháu xuống nông thôn cùng mọi người, quyết định vậy nhé! Đông người vui mà.”
Ông cụ Thẩm trầm trọng thở dài. Ông cũng biết lúc này nhắc chuyện hôn sự không hợp. Lòng người khó lường, nhà họ Kỳ chưa chắc đối xử tử tế với cháu gái ông.
Nhưng cháu gái quá bắt mắt, xuống nông thôn dễ gây phiền phức. Trong lũ con cháu trong nhà, chỉ có cháu gái là thừa hưởng sức mạnh và tính khí nóng nảy của bà nó. Lỡ như ở nông thôn gây ra án mạng, ông sợ không bảo vệ nổi cháu.
Thẩm Thư Hòa chẳng bận tâm ông cụ nghĩ gì. Lúc này trong đầu cô toàn là bảo bối trong mộ tổ. Ông cụ có ý tưởng đấy chứ!
Ông đem bảo bối chôn luôn trong mộ bà nội nguyên chủ, còn bà nội nguyên chủ thì được chôn ở ngôi mộ trống bên cạnh, chờ mai sau hợp táng với ông.
“Chị ơi, Lý lão gia gia đưa tới sáu vé giường nằm, tụi mình có thể nằm xuống nông thôn rồi.”
Thẩm Thư Nghiên phấn khích khua chân múa tay, thấy cái bánh bao trong tay cũng ngon hơn hẳn.
“Thư Hòa, con lớn rồi, biết hiếu thảo với bà Trương và mọi người, ai cũng khen con nấu canh ngon, bánh bao cũng ngon đấy chứ.”
Thư Mẫn Kiều vẻ mặt đầy sự mãn nguyện “gái nhà ta đã khôn lớn”. Chỉ cần con gái bình an, bản thân mình thế nào cũng được.
Con gái bản tính từ nhỏ đã bướng bỉnh, sức lực lại thừa hưởng từ bà nội nó, khỏe vô cùng. Bọn trẻ cùng lứa trong khu tập thể đều từng bị con bé đánh. Bọn trẻ không chơi với con bé, chỉ có Đường Thắng Nam, con của cô ruột, chịu chơi với nó.
Thư Mẫn Kiều không biết rằng, bọn trẻ trong khu tập thể đều trọng võ, ai mạnh thì người đó làm đầu. Thư Hòa không có chỗ đứng trong khu tập thể, chỉ có thể có một nguyên nhân: có người giở trò sau lưng.
Nghe mọi người kể lại, Thư Hòa biết bà Trương sang gửi một bọc thuốc thông thường, Lý lão gia gia biếu một gói bánh quy nén, còn Mộc lão gia gia tặng một cây gậy chống.
Rất nhanh, Thư Hòa phát hiện bên trong cây gậy có giấu đồ, giấu kha khá tiền và phiếu.
“Mộc lão gia gia đầu óc giống chị ghê, đều biết giấu tiền.”
Câu nói của Thẩm Thư Nghiên khiến Thư Hòa lập tức trở thành tiêu điểm của cả nhà.
“Bố mẹ nghỉ ngơi cho khỏe đi, mai còn phải dậy sớm.”
Thẩm Thư Hòa hận không thể đập cho thằng em nhiều chuyện vài cái, chỉ tại nó mọc thừa cái miệng.
“Đúng đúng đúng, mẹ mau về nghỉ đi, mẹ phải bảo vệ em gái nhỏ trong bụng nữa.”
Thẩm Thư Nghiên dìu mẹ lên lầu nghỉ.
Thư Mẫn Kiều ngạc nhiên hỏi: “Sao các con biết mẹ mang thai?”
Thẩm Thư Nghiên lập tức nhìn sang Thẩm Thư Hòa.
Thẩm Thư Hòa: …
Hay lắm, giờ biết giải thích sao? Không lẽ nói là đọc trong sách thấy à? “Đoán thôi, mọi người đi ngủ sớm đi.”
Nói xong, Thư Hòa ung dung đi vào bếp, gói mấy cái bánh bao còn thừa, cất nồi đất, bát đũa lại, rồi kiểm tra hành lý cả nhà để bên ngoài một lượt, xác định những thứ sẽ mang lên tàu.
Nửa đêm, Thư Hòa lại lẻn ra khỏi khu tập thể, đạp xe thật nhanh đến ngọn núi ở ngoại ô. Mộ tổ nhà họ Thẩm nằm ngay ngoại ô Long Thành.
Đúng mười hai giờ, Thư Hòa đến chân núi, cất xe đạp vào không gian rồi đi lên mộ tổ nhà họ Thẩm. Thời buổi này cúng bái bị coi là “tứ cựu”, nên mộ tổ trông có phần hoang tàn.
Theo vị trí ông nội đã nói, Thư Hòa mở huyệt mộ. Dưới ánh đèn pin, cả gian mộ hiện ra nguyên trạng.
Hơn một trăm chiếc rương gỗ chương khổng lồ! Thư Hòa mở vài chiếc xem qua, toàn là đồ sứ quan xưởng các triều đại.
Có chậu men thiên thanh lò Nhữ, bình mai men lam đời Nguyên vẽ cảnh Tiêu Hà đuổi theo Hàn Tín dưới trăng, bình xoay lòng men phấn chạm rỗng, bình hồ lô men lam vẽ rồng đỏ trên sóng nước cùng đồ án bát cát tường, quai hình như ý, chén gà... đủ cả.
Ngay cả trong viện bảo tàng, cô cũng chưa từng thấy đồ sứ tinh xảo đẹp mắt đến thế. Số đồ sứ này về sau phần lớn bị bán ra nước ngoài, mãi đến tận mạt thế vẫn chưa về lại Long Quốc.
Giờ chúng rơi vào tay cô, sau này cô nhất định sẽ xây một viện bảo tàng chuyên dùng để trưng bày chúng!
Ở những chiếc rương khác, Thư Hòa thấy rất nhiều thư họa và sách vở; phần lớn vẫn là vàng nén to cùng vàng nén nhỏ. Cô cứ bảo ông cụ thích mấy thứ vàng bạc.
Ha ha ha! Cô cũng mê nữa.
Chiếc rương nhỏ nhất đựng giấy tờ nhà đất, tứ hợp viện, biệt thự kiểu Tây, thứ gì cũng có. Cô hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.
Cô thu hết tất cả vào không gian, không ngờ có ngày mình cũng thành một tiểu phú bà.
Phi thân vào không gian, nhìn khối tài sản khổng lồ, khóe miệng Thư Hòa không kìm được.
Trước đó thu lại nhà cũ và của hồi môn của mẹ ruột, cô đã thấy vui lắm rồi; hóa ra là mình nông cạn thật! Gừng càng già càng cay, phần lớn tài sản nhà họ Thẩm đã bị ông cụ giấu đi từ lâu.
“Cuối cùng cô cũng vào rồi, tôi đói!”
Hoa Mao Mao ngửi thấy Thư Hòa vào, vội chạy xuống từ trên núi, sợ không chặn kịp người.
“Hôm nay chị vui, làm cho mày món ngon. Đám gà vịt với lợn con mày chăm sóc thế nào rồi?”
Thư Hòa hơi lo cho đám hàng mua hôm trước, bèn xuống chân núi xem một vòng, thấy chúng đều lớn tốt thì yên tâm.
Trứng gà trứng vịt Hoa Mao Mao đã nhặt hết bỏ vào kho. Điều khiến Thư Hòa không ngờ là hạt giống cô mua cũng được Hoa Mao Mao giúp gieo xuống đất. Đây là linh sủng thần tiên gì thế?
Tốt quá đi!
“Hừ! Cô.”
Thẩm Thư Hòa: …
“Cô nghĩ hay đấy, chẳng lẽ quên chuyện đã hứa với tôi rồi à?”
Thẩm Thư Hòa: …
“Cô nói cho tôi đồ ngon mà.”
Thẩm Thư Hòa: “Chị làm cho mày ngay đây, đảm bảo mày mê.”
Cô vội đun nước, lấy cái chậu ra múc năm bát bột ngô, định cho nó bát sữa trước, rồi bánh ngô sau.
Cô lục ra lọ mật ong từ hồi “mua không đồng” trước kia, pha một cốc sữa lớn cho Hoa Mao Mao.
“Này cô, cho thêm thứ đó nữa.”
Hoa Mao Mao chỉ vào lọ mật ong trên tay Thư Hòa: “Người phụ nữ này đúng là keo, chỉ cho nó có một chút xíu.”
“Mày không được ăn ngọt quá, hỏng răng bây giờ.”
Thư Hòa nhớ hồi đi sở thú xem gấu trúc, người chăm sóc kiểm soát thức ăn của gấu trúc rất nghiêm, không thể thích gì cho nấy.
“Cô là người à? Tôi là linh sủng. Nhanh lên, kiếm thêm mấy con khỉ vàng vào đây, tôi muốn ăn.”
Hoa Mao Mao liếm bát sữa, mắt liếc sang chậu bột. Sữa đã ngon thế này, đồ trong chậu chắc cũng ngon! Vì được cho ăn ngon, sau này nó sẽ bớt lười.
Khỉ vàng? Không phải loại khỉ vàng cô đang nghĩ trong đầu chứ?
Thư Hòa kinh ngạc nhìn cục bột đen trắng. Tuy cái đồ này là quốc bảo, nhưng khỉ vàng thì cô thật sự không nỡ xuống tay?
Còn đám khỉ núi Nga Mi, cố một chút thì vẫn kiếm được vài con cho nó ăn.
“Đúng, chính là con màu vàng ấy, tròn tròn lông lá.”
Trước khi vào chốn này, nó từng ăn mấy lần, vị rất ngon, bao năm nay vẫn cứ nhớ mãi.
