Chương 56: Vụ án nghiêm trọng
Kiều Quân Tịch đứng dậy, nhìn con bò ở đằng xa, lắc đầu: “Đường núi xa xôi, mà con bò này vừa bị hoảng sợ, bây giờ bắt nó kéo xe e là không ổn.”
Cô cũng không chắc con bò có bị rối loạn stress sau chấn thương hay không, lỡ nó nổi điên giữa đường thì vị nam chính này có khi thật sự tiêu đời.
Cô nhìn những người đang hoảng sợ, giọng ôn hòa: “Mọi người đều bị thương ít nhiều, tốt nhất nên đến bệnh viện huyện kiểm tra cho an toàn, đặc biệt là thanh niên trí thức Ân, anh ấy bị thương rất nặng.”
“Mọi người tìm dây trói bọn cướp lại, tránh chúng tỉnh dậy bỏ chạy hoặc phản công. Mọi người cố lên, nhặt mấy con dao dưới đất lên phòng thân, bây giờ chỉ có chúng ta mới cứu được chúng ta.”
“Chú Lão Lục, chú phụ trách ở lại trông chừng bọn chúng được không? Cháu sẽ đạp xe đến đồn công an báo án.”
Thẩm Lão Lục rất muốn đánh xe bò về nhà, nhưng cũng biết tình hình hiện tại không cho phép, ông gật đầu: “Được.”
Vương Đại Phượng lại không đồng ý: “Tôi muốn về nhà, mấy tên cướp này, tôi, tôi không dám ở chung với chúng, các người không về thì tôi tự đi bộ về, dù sao thời gian vẫn còn kịp.”
Kiều Quân Tịch nhìn cô ta với ánh mắt sâu thẳm: “Chị xác định muốn tự đi bộ về à? Nếu xác định thì cũng được, về đến nơi nhớ báo với đại đội trưởng, bảo ông ấy phái người đến đây.”
Vương Đại Phượng bị cô nhìn đến nổi da gà, do dự một lát, chạm vào Châu Tú Hồng, nói: “Tú Hồng, cô đi về cùng tôi, ở đây không an toàn, lỡ bọn cướp còn đồng bọn thì sao?”
Châu Tú Hồng nhìn cô ta, rồi nhìn Kiều Quân Tịch, lắc đầu, giọng run run: “Tôi muốn ở cùng mọi người, như vậy có gì còn đỡ, với lại, nếu chúng có đồng bọn, cô biết chúng sẽ đến từ hướng nào?”
Dương Hồng Mai cũng lập tức phụ họa: “Đúng vậy, bây giờ chúng ta có dao trong tay, ít nhiều cũng có khả năng tự vệ, lát nữa nếu trên đường có người đi qua, chúng ta còn có thể nhờ họ giúp đỡ.”
Cô lấy hết can đảm, đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, nói với Kiều Quân Tịch: “Tiểu Tịch, cô đi nhanh về nhanh nhé, bọn tôi đợi cô.”
Ninh Trúc Tiếu cũng đứng dậy: “Đúng, tôi cũng ở đây đợi cô.”
Kiều Quân Tịch khá hài lòng với thái độ của họ: “Trời sắp tối rồi, mọi người nhặt ít củi để dành, nếu trời tối mà tôi chưa về thì nhớ đốt đống lửa lên.”
“Đống lửa vừa để sưởi ấm, vừa để phòng thú dữ trong núi. Còn nữa, thanh niên trí thức Ân có thể bị hạ thân nhiệt, nếu mọi người có mua quần áo giữ ấm thì đắp cho anh ấy, ai bị thương thì sơ cứu vết thương cho nhau.”
Bây giờ đã là đầu tháng Mười, thời tiết đã hơi se lạnh, nhất là chênh lệch nhiệt độ giữa sáng và tối khá lớn, ban đêm ở nhà mọi người đã phải đắp chăn bông mỏng.
Tần Tư Hoa ôm cổ đang chảy máu, nước mắt nước mũi vẫn chưa khô, cậu ta nhìn Kiều Quân Tịch với vẻ tội nghiệp, há miệng nhưng không biết nói gì.
Mọi người vội gật đầu, lập tức phân công nhau làm việc. Kiều Quân Tịch để lại cho họ chiếc đèn pin cô vừa mua và một hộp diêm.
Cô cũng tháo chiếc gùi trên xe đạp xuống đặt bên đường, sau đó đạp xe phóng nhanh về phía huyện.
Kiều Quân Tịch đạp rất nhanh, xích xe như sắp bốc lửa, mất khoảng 20 phút thì đến đồn công an huyện Bình Hòa.
Cô dừng xe trước cửa, lao vào trong: “Đồng chí công an, đồng chí công an, cứu mạng, tôi muốn báo án.”
Hai công an trực ban là một nam một nữ, nam khoảng 25, 26 tuổi, thân hình vạm vỡ, nữ khoảng 22, 23 tuổi.
Thấy vẻ mặt cô lo lắng, nam công an lên tiếng trấn an trước, giọng ôn hòa: “Đồng chí, có chuyện gì vậy, từ từ nói, đừng vội. Tôi là Lâm Khang Niên, cô ấy là Dương Văn Quân.”
Kiều Quân Tịch thở hổn hển: “Không chậm được, chúng tôi bị hơn mười tên cướp cướp, còn bị thương, có một người bị thương rất nặng, phải nhanh chóng đưa bác sĩ đến.”
“Cái gì!” Lâm Khang Niên và Dương Văn Quân đồng thanh kêu lên, hai người nhìn nhau. Huyện Bình Hòa đã mấy năm không xảy ra vụ cướp quy mô lớn như vậy, vội hỏi tình hình.
Kiều Quân Tịch kể đại khái tình hình, nghe xong cả hai đều há hốc mồm, không thể tin nổi.
Hơn mười tên cướp có dao gậy hoạt động theo băng nhóm đã đủ ngoài dự đoán, vậy mà hơn mười người này còn bị phản sát?
Đây tuyệt đối là vụ án ly kỳ nhất mà họ từng xử lý trong bao năm làm nghề, không có vụ nào bằng!
Lâm Khang Niên vội bảo cô đợi một lát, anh phải báo cáo lên đội trưởng, nếu sự việc là thật thì đây chắc chắn là vụ án nghiêm trọng.
Không chỉ cướp của, mà còn liên quan đến việc làm nhục, bắt cóc phụ nữ, lại là băng nhóm tác án. Với kinh nghiệm làm việc nhiều năm của họ, vụ án này e rằng không hề đơn giản.
Dương Văn Quân rót một cốc nước nóng đưa cho Kiều Quân Tịch, khẽ an ủi: “Đừng sợ, cô đã ở đồn công an rồi, không ai có thể hại cô được.”
Kiều Quân Tịch nhận lấy cốc nước, không uống, khẽ nói cảm ơn, ngoan ngoãn ngồi chờ.
Chưa đầy 3 phút, từ trong đi ra một người đàn ông khoảng hơn 40 tuổi, phía sau là 5, 6 công an, Lâm Khang Niên cũng trong số đó, chỉ có 3 người được trang bị súng.
Thời buổi này vật chất thiếu thốn, vũ khí cũng vậy, không thể trang bị súng cho tất cả mọi người là chuyện rất bình thường.
Người đàn ông nhìn Kiều Quân Tịch, vẻ mặt nghiêm túc: “Đồng chí, xin chào, tôi là Giang Lực, đội trưởng đồn công an huyện Bình Hòa. Vụ án này quá lớn, tôi đã báo cáo lên công an huyện, lát nữa họ sẽ phái người đến phối hợp hành động.”
Theo kinh nghiệm của ông, băng nhóm tác án như thế này tuyệt đối không phải là hành động bốc đồng, rất có thể là tội phạm có tổ chức, thậm chí là tù trốn trại.
Đồn công an của họ tổng cộng chỉ có 11 người, trong đồn còn phải để người trực, không thể điều động quá nhiều người.
Kiều Quân Tịch gật đầu: “Chào đội trưởng Giang, tôi là Kiều Quân Tịch, thanh niên trí thức được cử về đại đội Thẩm Gia Áo, xã Đại Hòa. Anh có thể phái bác sĩ đi cùng không? Chuyện liên quan đến tính mạng con người.”
Giang Lực vừa dẫn cô đi ra ngoài vừa nói: “Tôi đã gọi điện cho bệnh viện huyện, đã sắp xếp xong, yên tâm.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi ra đến cửa, cô nhìn chiếc xe đạp của mình.
Giang Lực hiểu ý ngay, quay sang Lâm Khang Niên phía sau nói: “Tiểu Lâm, giúp đồng chí Kiều để xe đạp vào nhà xe của chúng ta.”
Lâm Khang Niên lập tức đáp: “Rõ.”
Nói xong liền nhấc bổng chiếc xe đạp của cô lên chạy nhanh về phía nhà xe.
Kiều Quân Tịch: “…”
Cô rất muốn nói xe đạp của cô không khóa, thật sự không cần phải bê đi như vậy, nhưng nhìn dáng vẻ không hề tốn sức của Lâm Khang Niên thì thôi, bỏ đi.
Lúc này một chiếc ô tô dừng cách họ không xa, rất nhanh từ trên xe bước xuống một người đàn ông khoảng 47, 48 tuổi.
Giang Lực vội tiến lên hỏi: “Cục trưởng, sao anh đích thân đến vậy?”
Người đàn ông gật đầu, nhìn về phía Kiều Quân Tịch, thái độ ôn hòa: “Đồng chí, tôi là Trần Kiên, cục trưởng công an huyện Bình Hòa. Tình hình cô vừa kể tôi đã biết, bây giờ cô có thể dẫn đường cho chúng tôi không?”
Ông không nghĩ có ai dám đùa giỡn với chuyện như thế này, đối mặt với vụ án nghiêm trọng như vậy, ông chuẩn bị tự mình dẫn đội.
Kiều Quân Tịch gật đầu: “Chào cục trưởng Trần, bây giờ xuất phát được không?”
“Được, xuất phát ngay bây giờ, lên xe.”
Mọi người nhanh chóng lên xe, Trần Kiên lúc này mới giải thích: “Cục công an chúng tôi chỉ có một chiếc ô tô, bình thường anh em đi làm nhiệm vụ chủ yếu dùng xe đạp.”
“Vụ án này liên quan đến nhiều người, lại có người bị thương, nên tôi đã sắp xếp người đến bến xe khách của huyện mượn xe, các đồng chí công an khác sẽ nhanh chóng bắt xe khách đến.”
Giải thích xong, Trần Kiên bắt đầu hỏi về tình hình cụ thể của bọn cướp, hai người vừa nói chuyện vừa đến bệnh viện huyện, trước cửa bệnh viện đã có hai bác sĩ đứng đợi.
Thời đại này, một số thành phố lớn có thể có xe cứu thương đơn sơ, nhưng ở huyện nhỏ như Bình Hòa thì không có.
Hai bác sĩ đặt hòm thuốc vào cốp sau, sau đó nhanh chóng lên xe, trong xe trở nên hơi chật chội.
……
[Nhiều độc giả nói rằng thời kỳ này súng không thiếu, nhưng tài liệu tôi tra được cho thấy công an rất thiếu súng, cực kỳ thiếu.]
