Chương 89: Anh Muốn Gặp Em
Ngọt, ngọt đến tận tim anh.
Cảm giác bất an trong lòng Lục Thừa Vân dần được xoa dịu.
Những dòng chữ và bức ảnh nhảy múa trên màn hình, tất cả đều nhắc nhở anh: cô ấy chỉ đi chơi thôi, chứ có phải không về đâu.
Trong lòng cô ấy có anh.
Còn chụp cho anh nhiều ảnh như vậy.
Nghĩ đến đây, Lục Thừa Vân gõ điện thoại trả lời cô: “Đẹp lắm, gặp được họa sĩ em muốn gặp chưa?”
Nguyễn Ngọc hào hứng: “Gặp được rồi, chỉ hơi bất ngờ thôi, mọi người đều lớn tuổi hết, có người hơn năm mươi rồi, còn bảo em chưa bằng tuổi con gái chị ấy.”
Lục Thừa Vân cười nhẹ: “Bình thường thôi, nghề này coi trọng thâm niên, càng có tuổi càng được ưa chuộng. Nhưng em có tài năng, nổi tiếng sớm, sau này già đi càng nổi hơn.”
Nguyễn Ngọc được khen thì vui lắm.
Cô gửi liên tiếp mấy cái sticker đắc ý, hí hửng.
Và khoe với anh: “Cậu học sinh Lục ơi, nhân lúc tôi chưa nổi tiếng, có thể thỏa mãn một điều ước của cậu, cậu muốn chữ ký hay tác phẩm của đại họa sĩ này?”
Lục Thừa Vân lặng lẽ nói.
Anh muốn em về.
Anh muốn em ở bên anh mỗi ngày.
Nhưng anh không gửi đi, anh không muốn tạo áp lực cho Nguyễn Ngọc.
“Muốn tranh có chữ ký.” Lục Thừa Vân nói.
Nguyễn Ngọc: “Cậu tham lam quá!!!”
Nguyễn Ngọc: “Nhưng coi như cậu là cổ đông sáng lập, tôi sẽ rủ lòng từ bi thỏa mãn cậu vậy!”
Nguyễn Ngọc: “Về nhà vẽ cho cậu, cậu nghĩ vẽ gì đi?”
Lục Thừa Vân: “Ừm, anh nghĩ đã.”
Nguyễn Ngọc: “Tiệc tẩy trần sắp bắt đầu rồi, em qua đó trước nhé, có thể ăn đến khuya, anh ngủ sớm đi.”
Lục Thừa Vân: “Ừ, đừng uống rượu.”
Sau khi gửi lời nhắc nhở, anh không nhận được hồi âm nào nữa, chắc cô ấy bận không kịp xem điện thoại.
Người đàn ông mặc áo sơ mi đen ngồi bên giường, hai chân dang rộng, mắt phủ một lớp sương lạnh nhạt, điện thoại bị những ngón tay thon dài siết chặt, chỉ hy vọng nó lại sáng lên.
Nhưng giữa chừng nó sáng lên vài lần, đều là đồng nghiệp gửi tin nhắn công việc, Lục Thừa Vân bực mình đặt tất cả bọn họ vào chế độ không làm phiền.
Ném điện thoại lên chăn, người đàn ông nằm xuống giường, tiếp tục nhìn lên trần nhà, đầu óc tỉnh táo nghĩ, bây giờ cô ấy nhất định rất vui, được gặp nhiều người mình hứng thú như vậy.
Nhưng Nguyễn Ngọc ơi, người anh hứng thú chỉ có mình em.
Anh muốn gặp em.
Anh muốn gặp em.
Anh muốn gặp em.
Nỗi nhớ nghẹt thở lại ập đến, yết hầu Lục Thừa Vân khẽ lăn, hơi thở vừa mới bình ổn lại bắt đầu gấp gáp, lồng ngực nặng trĩu khó chịu.
Anh không chịu nổi, đứng dậy, đỡ thẳng giá vẽ xiêu vẹo của cô, lại đậy từng hộp màu cô chưa cất, xếp từng cây cọ theo độ to nhỏ, ngay ngắn như đang duyệt binh.
Xong xuôi, anh nhìn điện thoại, mới mười một giờ.
Cô ấy vẫn chưa trả lời tin nhắn.
Lục Thừa Vân mở cửa phòng ngủ, ra giá giày ở cửa xách lên mấy đôi giày cô chưa đi mấy hôm, từng đôi một đem đi đánh.
Giá giày cũng nhanh chóng được xếp thẳng hàng.
Lục Thừa Vân lại đi dọn dẹp phòng khách, Nguyễn Ngọc thích nằm trên giường xem phim, hầu như không ra phòng khách, anh tháo mấy cái gối mềm trên sofa bỏ vào máy giặt, chờ sấy khô rồi mang ra ban công phòng ngủ phơi, đợi khô thì để trong phòng ngủ, tiện cho cô về dựa vào xem tivi.
Mười hai giờ đêm, Lục Thừa Vân ngồi vào chỗ Nguyễn Ngọc thích ngồi trên giường, cầm cuốn sách bìa vàng của cô lên đọc.
Nhưng so với toán cao cấp thì dễ đọc quá.
Đọc xong cuốn sách hướng dẫn nuôi lợn nhàm chán đó, anh tắt đèn nhắm mắt, ôm con gấu nhỏ cô thường ôm, trên đó còn mùi của cô.
Nhưng mùi quá nhạt.
Nhạt đến nỗi khơi gợi cơn nghiện lớn hơn trong anh.
“Nguyễn Ngọc, anh nhớ em quá…”
Người đàn ông cuộn tròn người, kéo hết chăn bông màu hồng lên ôm, tưởng tượng đang ôm cô.
Nhưng khác xa quá, chăn bông màu hồng dễ thương không có hơi ấm sống động của cô, càng không có vòng tay dịu dàng của cô.
Nguyễn Ngọc trả lời tin nhắn lúc bảy giờ sáng hôm sau.
“Tối qua em uống chút rượu vang với họ, về nằm xuống ngủ luôn, không thấy tin nhắn của anh.”
“Nhưng anh yên tâm, rượu vang này nồng độ không cao, em thấy còn không bằng chai rượu gạo anh mua lần trước.”
Nguyễn Ngọc gửi xong đang định đi ăn sáng với đồng nghiệp, bỗng nhận được tin nhắn của Lục Thừa Vân: “Sao dậy sớm thế?”
Nguyễn Ngọc ngạc nhiên trả lời: “Sao anh cũng dậy sớm thế? Đoàn tụi em như hội người già, đều tập trung giờ này.”
Lục Thừa Vân là chưa ngủ.
Anh nhớ cô đến trằn trọc không ngủ được, mãi đến khi thấy tin nhắn của Nguyễn Ngọc mới dần có buồn ngủ.
Lục Thừa Vân hỏi cô: “Tối nay mấy giờ kết thúc? Anh muốn video call với em.”
Nguyễn Ngọc nghĩ một lúc rồi trả lời: “Mười giờ sau đi, mấy chị ấy nói nhiều lắm, ăn xong sẽ kéo em tán gẫu lâu.”
Lục Thừa Vân: “Được, anh chờ em.”
Lại một ngày khó khăn trôi qua, sau giờ làm, Lục Thừa Vân thấy còn sớm, liền đến trung tâm thương mại.
Anh bước vào một cửa hàng mẹ và bé.
“Anh muốn mua gì ạ?” Cô bán hàng tiến lên hỏi.
“Cảm ơn, tôi tự chọn.”
Lục Thừa Vân xách một cái giỏ, mua một đống đồ màu hồng phấn ôm về nhà, bỏ vào căn phòng ngủ nhỏ thứ hai chưa có người ở.
Đến mười giờ, video của Nguyễn Ngọc vẫn chưa gọi tới.
Lục Thừa Vân cụp mắt, từng món một tháo đồ mới mua, ngoài một bộ chăn ga màu hồng, anh còn mua rất nhiều quần áo nhỏ và đồ chơi nhỏ, có màu hồng và màu xanh.
Không biết sau này con họ là trai hay gái, nên mua mỗi màu một ít.
Căn phòng ngủ nhỏ thứ hai chất đầy đồ dùng em bé, căn phòng nhỏ lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp và tràn đầy sức sống, anh gảy chiếc chuông gió hình heo Peppa treo đầu giường, nghe tiếng vọng lanh lảnh, khóe miệng hơi nhếch lên.
Chẳng mấy chốc sẽ dùng đến thôi.
Con của họ sẽ đến.
Điện thoại của Nguyễn Ngọc gọi đến lúc mười giờ rưỡi, Lục Thừa Vân vào phòng ngủ chính bắt máy, vừa vào mắt đã thấy cô gái đứng trước bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh, tay cầm khăn ướt lau mặt.
Người đàn ông thắc mắc: “Sao không rửa mặt trực tiếp?”
Nguyễn Ngọc phì cười, giơ khăn ướt trong tay cho anh xem, “Ha ha, Lục Thừa Vân, cuối cùng cũng có thứ anh không biết rồi, đây là khăn tẩy trang!”
Lục Thừa Vân nhíu mày: “Em trang điểm à?”
Nguyễn Ngọc hứng thú, ngừng động tác lau mặt, đối diện với ống kính: “Để thử anh xem, đoán xem em trang điểm những chỗ nào?”
Cô gái áp sát vào ống kính, cả khuôn mặt xinh đẹp phóng to, như đột nhiên hôn lên, Lục Thừa Vân nghẹt thở, tim như lỡ mất một nhịp.
Nguyễn Ngọc vẫn ngơ ngác vẫy tay với anh: “Sao không nói gì thế, bị lag à? Ở ngoại ô chắc sóng yếu.”
Yết hầu Lục Thừa Vân lăn, vô tình quay mặt đi, rồi lại quay lại: “Để anh xem kỹ nào.”
Nguyễn Ngọc ôm điện thoại, ngoan ngoãn lại gần cho anh xem, da mặt cô gái trắng nõn sạch sẽ, nhìn không khác gì ngày thường, chỉ có môi hình như đỏ hơn một chút.
“Em tô son rồi.” Lục Thừa Vân đoán.
Nguyễn Ngọc tức cười: “Đúng là thẳng nam chỉ nhìn ra tô son thôi, rõ ràng em còn đánh phấn nền, kem lót, chuốt mi, kẻ mắt và vẽ chân mày, còn cả miếng dán mí mắt nữa kìa, anh xem, bình thường em nào có mí đâu?”
