Chương 90: Nguyễn Ngọc, anh nhớ em quá
Lục Thừa Vân cau mày chặt hơn.
Sao lại nhiều thế?
Anh không hiểu, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Mắt em là nếp mí trong, lúc thì hai mí, lúc thì một mí.”
Nguyễn Ngọc gỡ miếng dán kích mí ra, phơi bày cho anh xem: “Nhưng dán cái này vào thì lúc nào cũng thành hai mí.”
Lục Thừa Vân định nói là chẳng khác gì.
Nhưng lời đến miệng lại đổi thành: “Em có dán hay không đều đẹp.”
Nguyễn Ngọc được khen nên vui.
Cô cười tươi: “Bạn trai thật biết nói, hôn anh một cái!”
Nói xong cô nhắm mắt, chu môi, chụt một cái lên điện thoại, Lục Thừa Vân chưa kịp phản ứng đã thấy cuộc gọi video bị cô hôn tắt ngúm.
“…”
Lục Thừa Vân lại gọi lại cho cô.
Nguyễn Ngọc đang ngơ ngác, ngây ra nói: “Hôn trúng nút tắt rồi.”
Lục Thừa Vân thấy dễ thương, lại thấy tức: “Màn hình điện thoại có vi khuẩn.”
Muốn hôn thì phải hôn người thật của anh.
Sao lại hôn đồ điện tử được.
“Ờm,” Nguyễn Ngọc nghe lời sửa ngay, “Vậy em gửi anh một nụ hôn gió.”
Nói xong cô nhắm mắt phải, ném cho anh một nụ hôn gió siêu quê.
Lục Thừa Vân nuốt nước bọt, kéo lỏng một cúc áo, cả người nóng bừng hỏi cô: “Ngày kia mấy giờ về?”
Nguyễn Ngọc nghiêng đầu nghĩ một lúc: “Trưa ăn cơm xong về, chắc tầm năm giờ hơn đến nhà.”
“Được, anh đón em dưới nhà.”
Nguyễn Ngọc nghe thế liền sốt ruột: “Em tự biết đường về nhà mà, anh đừng có xin nghỉ hoài, sếp sẽ để bụng đấy.”
Lục Thừa Vân đáp: “Không sao, công ty gần nhà, anh đón em ăn tối dưới nhà rồi về làm tiếp.”
“Ồ… thế thì được.” Nguyễn Ngọc lại bắt đầu tẩy trang, vừa hỏi anh: “Có muốn quà gì không? Ở đây nhiều đồ nhuộm chàm, em nhuộm một cái váy xanh nhạt, nhuộm cho anh một cái áo ngắn tay nhé, mùa hè mình mặc như đồ đôi.”
“Ừ, anh muốn.” Lục Thừa Vân nghe thấy đồ đôi là vui.
Anh muốn mặc.
Để người khác nhìn vào biết cô thuộc về anh.
“Vậy em mang về cho anh!” Nguyễn Ngọc tẩy trang xong lại đi bôi dưỡng da, xong nhìn đồng hồ thấy mười một giờ: “Em đi ngủ đây Lục Thừa Vân, anh ngủ không?”
“Anh… dạo này ngủ không ngon, có thể nhìn em ngủ được không?” Lục Thừa Vân dò hỏi, sợ cô thấy yêu cầu của mình vô lý.
Nguyễn Ngọc “Ờ” một tiếng: “Ý anh là cứ mở video không tắt à? Nhưng anh mở mắt nhìn em thì em ngủ kiểu gì?”
Lục Thừa Vân cũng không ngờ có ngày bị cô bắt được lỗi logic.
Anh gượng gạo giải thích: “Anh vào giấc chậm, nhìn em một lúc, buồn ngủ thì ngủ.”
Nguyễn Ngọc không hiểu anh có sở thích kỳ lạ gì.
Không hiểu nhưng tôn trọng.
Dù sao cô thế nào cũng ngủ được.
Cô gái nhỏ tắt đèn, cầm điện thoại chui vào chăn, ánh sáng điện thoại cũng theo đó mà tối dần.
Nguyễn Ngọc nhắm mắt, vẫn không quên hỏi anh: “Lục Thừa Vân, hai hôm nay anh có bôi kem trị sẹo đều đặn không?”
“Có.” Lục Thừa Vân đáp.
Đó là điều anh quan tâm nhất, ngày nào cũng bôi một lớp dày bất kể nắng mưa, chỉ mong vết sẹo ba cm trên tai anh biến mất ngay lập tức.
Nguyễn Ngọc khẽ “ừ” một tiếng mềm mại, rồi chìm vào giấc mơ.
Lục Thừa Vân sững người.
Nhìn đồng hồ phía trên điện thoại, mười một giờ một phút, nề nếp của cô đúng là đáng ghen tị.
Người đàn ông cũng tắt đèn lên giường, lặng lẽ nhìn gương mặt ngủ của cô gái trong video, hàng mi dày rủ xuống dưới mắt, đẹp như một nàng công chúa nhỏ.
Bạn gái thật đẹp.
Muốn hôn.
Muốn ôm.
Lục Thừa Vân vô cùng nhớ những ngày họ ngủ cùng nhau, hóa ra lúc đó đã quý giá lắm rồi.
Nhìn được nửa tiếng, Lục Thừa Vân dần có buồn ngủ, đúng lúc đó, cuộc gọi video đột nhiên bị tắt.
Người đàn ông đang buồn ngủ giật mình tỉnh hẳn!
Anh cầm điện thoại vuốt mở ra xem, đầu bên kia đã kết thúc cuộc gọi.
Tim đập thình thịch.
Chắc là điện thoại cô hết pin, pin iPhone vẫn không trâu.
Nghĩ vậy, nhưng không thấy bạn gái, Lục Thừa Vân lại bắt đầu khó chịu, trong đêm tối mờ mịt chỉ nghe tiếng thở dốc của anh ngày càng lớn.
Lúc đầu anh tưởng là ham muốn nổi lên.
Nhưng cơ thể anh không có phản ứng, chỉ là hô hấp trở nên gấp gáp, tim đập nhanh dần, da đầu cũng hơi đau.
Trong đầu chẳng có gì, chỉ hiện lên bóng dáng cô gái, đó là Nguyễn Ngọc.
Lục Thừa Vân run tay mở điện thoại, lật đến ảnh của Nguyễn Ngọc, cô gái cầm kẹo bông gòn cười rạng rỡ, làm dịu đi sự bồn chồn và bất an của anh.
Nguyễn Ngọc, Nguyễn Ngọc.
Anh nhớ em, anh nhớ em.
Ngày thứ ba bạn gái rời đi, Lục Thừa Vân vì thiếu ngủ nên tinh thần không tốt, nhưng dù có buồn ngủ thế nào anh cũng không ngủ được, người đàn ông ra hiệu thuốc mua melatonin.
Uống melatonin, trưa anh ngủ được một tiếng.
Làm việc đến năm giờ chiều, cuối cùng anh không nhịn nổi nữa, xin nghỉ rời công ty.
Trên taxi.
Bác tài tốt bụng nhắc anh: “Chàng trai, lần sau đi Cổ Bắc Thủy Trấn thì đi sớm để bắt xe buýt chuyên tuyến, giờ này mới đi, bắt taxi cả trăm cây số không lời đâu.”
Lục Thừa Vân nắm chặt điện thoại, cúi đầu không nói.
Hôm nay Nguyễn Ngọc vẫn gửi ảnh cho anh, nhưng nhìn mơ giải khát cuối cùng không giải được khát.
Anh phải gặp cô.
Ngay lập tức.
Khoảng sáu giờ tối là giờ cao điểm tan tầm ở Bắc Kinh, những người trẻ làm việc ở trung tâm thành phố lần lượt trở về căn nhà thuê ở vùng xa, còn Lục Thừa Vân cũng bị kẹt trong dòng xe cộ không thể nhúc nhích.
Tám giờ rưỡi, anh đến khách sạn Nguyễn Ngọc ở.
Khách sạn này ngay cổng khu du lịch, xa xa là tiếng ồn ào của du khách, nhưng anh lại nghe thấy trong đó có lẫn một giọng nói nhỏ nhẹ, mềm mại, quen thuộc.
Người đàn ông quay lại, nhìn thấy cô gái giữa đám đông.
Hôm nay Nguyễn Ngọc mặc một chiếc áo hồng, quần đen cạp cao, vì trời tối lạnh, tay cô còn ôm một chiếc áo khoác mỏng, nhưng chưa mặc vào.
Người đi cùng nhiệt tình trao đổi kinh nghiệm vẽ với cô, cô gái nhỏ khiêm tốn đáp lại, gió lạnh từ núi thổi mái tóc dài của cô bay lên, một lọn còn che cả sống mũi.
Xung quanh rất ồn.
Nhưng Lục Thừa Vân dường như nghe thấy tiếng tim mình.
Nặng nề mà có lực, rơi xuống đất vang vọng.
Hai ngày xa cách kết thúc, mọi bất an và bồn chồn của anh tan thành mây khói, chỉ còn sự tràn đầy và vui sướng.
Anh lại gặp cô rồi.
Cuối cùng anh cũng gặp được cô.
“Ơ, đằng kia có anh chàng đẹp trai trẻ đang nhìn chúng ta kìa?” Một nữ họa sĩ trung niên kêu lên đầu tiên.
Nghe nói có soái ca, bất kể tuổi tác nào, phụ nữ cũng không nhịn được liếc nhìn một cái.
Nguyễn Ngọc cũng theo ánh mắt mọi người nhìn sang, nụ cười trên mặt còn đó, nhưng đồng tử dần mở to.
Trời ơi, chắc cô hoa mắt rồi.
Sao lại thấy Lục Thừa Vân, người đáng lẽ phải ở cách đây cả trăm cây số?
Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, Lục Thừa Vân mặc áo đen quần đen bước dài về phía cô, dáng người thẳng tắp như cây dương, mang vẻ đẹp trai đầy sức hút.
Nguyễn Ngọc căng thẳng nắm chặt tay.
Khoảnh khắc tiếp theo, giữa tiếng la hét của mọi người, người đàn ông cao lớn đẹp trai ôm chặt cô vào lòng, cúi xuống bên vai cô thì thầm:
“Nguyễn Ngọc, anh nhớ em quá.”
