Chương 72: Lưu Ảnh Thạch.
“……”
Không biết là do tiếng ‘hây hây hây’ của nàng quá có sức xuyên thấu, hay là sắc mặt của đám thân truyền quá tinh tế, mà bầu không khí bỗng chốc trở nên hài hước lạ thường.
Diệp Khiêu đường hoàng bước tới, thò tay chọc chọc vào Tam sư huynh đang hóa đá.
“Hây?”
Không chút khách khí đẩy Sô Trọc một cái, “Ngốc rồi à?”
“Diệp Khiêu!!”
Cuối cùng cũng có người hoàn hồn, tiếng thét chói tai của đám thân truyền vang lên như muốn thổi bay Diệp Khiêu.
Còn gì đáng sợ hơn Thánh Nữ Nguyên Anh kỳ? Đáng sợ hơn chính là người đó lại là Diệp Khiêu!
Mộc Trọng Hy: “A!”
Tiết Vu: “A!”
Minh Huyền: “A!”
“Ê ê ê.” Diệp Khiêu đưa tay lắc lắc trước mặt bọn họ: “Các ngươi phát điên hết rồi à?”
Minh Huyền và Mộc Trọng Hy liếc nhìn nhau, lần nữa hóa thân thành chuột chũi: “A a a!!”
Sư muội biến thành Thánh Nữ gì đó, đáng sợ quá đi mất.
Chu Hành Vân còn trực tiếp túm lấy nàng, kéo kéo má nàng, sau khi xác nhận đúng là sư muội thật, hắn cũng không ổn lắm, vẻ mặt như đang suy tư về nhân sinh.
Diệp Khiêu xoa xoa má mình, thấy bầu không khí vì mình mà trở nên kỳ cục như vậy, giọng nàng trở nên nhẹ nhõm: “Các ngươi yên tâm, Ma tộc bên đó chỉ có từng ấy người Kim Đan kỳ thôi, nhiệm vụ chúng ta hoàn thành rồi, có thể về tông rồi.”
Sở Hành Chi thấy nguy cơ đã giải trừ, hắn là người đầu tiên xông lên kéo Đại sư huynh nhà mình bắt đầu tố khổ: “Đại sư huynh, huynh sa ngã rồi! Sao huynh lại lăn lộn chung với Diệp Khiêu thế?”
Thực ra hắn càng muốn hỏi hơn là, mẹ nó sao huynh lại rơi xuống mức làm tả hữu hộ pháp của Diệp Khiêu rồi?
Lúc trước trong tưởng tượng của bọn hắn, Diệp Thanh Hàn chỉ là một nam sủng thôi.
Nhưng suy đoán này tốt nhất đừng nói cho Diệp Thanh Hàn biết.
Diệp Thanh Hàn chỉ có thể trầm mặc thốt ra bốn chữ: “Thế ép phải theo.”
Nếu có thể, hắn cũng không muốn tổ đội với người Trường Minh Tông, nhưng lúc đó ngoài tin tưởng Diệp Khiêu ra cũng không còn cách nào khác.
Hơn nữa không nói đến mấy trò quái chiêu của nàng, đi theo Diệp Khiêu thực ra cũng khá vui vẻ.
Các tông chủ sau khi bọn họ hoàn thành nhiệm vụ đã bắt đầu gửi ngọc giản cho nhau, ra hiệu bọn họ mau chóng quay về, để bàn bạc về phần thưởng nhiệm vụ lần này.
Còn tàn cuộc? Đương nhiên là để người của Ngũ Tông dọn dẹp rồi, vốn đã chuẩn bị tinh thần trải qua một trận ác chiến, ai ngờ cuối cùng đánh đến hụt hẫng, còn vô duyên vô cớ bị Diệp Khiêu dọa cho một trận.
Bọn họ trông như những cây bắp cải héo úa.
Đứa nào đứa nấy rũ rượi chán chường.
Tần Phạn Phạn nhịn cười, dù không có Lưu Ảnh Thạch cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt kinh hãi của đám người đó lúc ấy, không thể không nói trí tưởng tượng của lũ trẻ này cũng phong phú đấy chứ.
“Nhiệm vụ hoàn thành rất tốt.” Hắn ta thanh giọng, “Phần thưởng của nhiệm vụ lần này đúng là Hỗn Độn Châu.”
“Sau khi chúng ta bàn bạc, Hỗn Độn Châu sẽ trao cho Diệp Khiêu của Trường Minh Tông, các ngươi không có ý kiến gì chứ?”
Thực ra đây là chuyện không cần bàn cãi, không cho Diệp Khiêu thì cho ai?
“Ta không phục!”
Sô Trọc là người đầu tiên nhảy ra bất mãn.
Hiếm thấy.
“Người phản đối đầu tiên lại không phải là Tống Hàn Thanh.” Tiết Vu ngạc nhiên.
Mộc Trọng Hy: “Có thể bị khuất phục rồi ấy.” Dù sao Tống Hàn Thanh cũng là người xem Diệp Khiêu thể hiện từ đầu đến cuối mà.
“Nàng ta dựa vào cái gì mà được thứ nhất?”
Không chỉ Sô Trọc, những thân truyền khác không rõ chuyện gì cũng có chút bất mãn:
“Nàng ta cũng có làm gì đâu?”
Tần Phạn Phạn nhướng mày, bật cười, xác nhận lại: “Các ngươi đều bất mãn vì nàng ta lấy được Hỗn Độn Châu sao?”
“Đúng vậy!”
“Vậy được.” Tần Phạn Phạn nhìn về phía Diệp Khiêu vẫn còn đang thờ ơ, chẳng để tâm: “Diệp Khiêu, lấy Lưu Ảnh Thạch trong ngực ra chiếu cho bọn họ xem đi.”
Diệp Khiêu ngẩn ra, “Ồ.”
Mỗi lần vào bí cảnh nàng đều nhét một viên Lưu Ảnh Thạch trong ngực, lần này cũng nhét thêm mấy viên, sau khi vào Ma tộc, vì cho vui, Diệp Khiêu mang tật xấu của người hiện đại là có thói quen ghi chép lại.
*.
Còn ba nghìn chữ nữa, ta đi ăn trước đã!
