Chương 73: “Các ngươi không muốn xem trình độ vẽ bùa của Diệp Khiêu sao?”
Lưu Ảnh Thạch?
Ôi đệt.
“Diệp Khiêu.” Tống Hàn Thanh nứt ra: “Muội còn mang theo Lưu Ảnh Thạch?”
Thiếu đức hay không thiếu đức chứ, nhà ai người tốt lại nhét Lưu Ảnh Thạch vào người khi đi Ma tộc vậy?
Khuôn mặt lạnh tanh muôn thuở của Diệp Thanh Hàn cũng dần có xu hướng nứt ra, dù sao ai cũng không muốn nhớ lại cảnh mình bị nhốt vào ngục rồi bị Diệp Khiêu sai bảo xoay như chong chóng.
Nhưng ai bảo Sô Trọc cái thằng cục gạch này cứ nhất định phải đòi bất phục chứ?
Tống Hàn Thanh chỉ đành lạnh lùng trừng mắt nhìn tên sư đệ này, nhìn Tần Phạn Phạn ném Lưu Ảnh Thạch ra, hình ảnh lập tức hiện ra trước mắt mọi người.
Không chỉ các thân truyền tò mò Diệp Khiêu đã trải qua những gì, các tông chủ cũng tò mò.
Bọn họ chỉ nghe thấy động tĩnh, còn tình hình cụ thể bên Diệp Khiêu thế nào, Tần Phạn Phạn cũng không dám hỏi, sợ hỏng mất đại kế của đệ tử nhà mình.
Dưới sự chú ý của một đám người, đầu tiên họ thấy sau khi bị truyền tới địa bàn Ma tộc, cô nằm bẹp ở đó bình tĩnh một lát, rồi dán bùa lên, thành thạo lột đồ một tên lính ma.
Lại thấy Diệp Khiêu đã phát triển lén lút thế nào, âm thầm ghi nhớ thứ tiếng chim kêu của Ma tộc, rồi thuộc đường thuộc lối bắt chuyện với người ta để lấy thông tin.
Tư Diệu Ngôn trung thực đánh giá: “Có bản lĩnh của cô ấy thì không có cái gan đó, có cái gan đó thì các ngươi cũng nhớ nổi tiếng Ma tộc sao?”
Sô Trọc câm nín, không nói nổi câu ‘tôi lên tôi cũng làm được’.
Chuyện này, hễ đổi người khác thì đúng là không làm nổi.
Tống Hàn Thanh và Diệp Thanh Hàn trong Lưu Ảnh Thạch lúc này được gọi tắt là cặp đôi vào ngục, đang khổ sở đối diện với tường hoài nghi nhân sinh.
Nhìn thấy hai người, Minh Huyền chợt hiểu ra: “Hóa ra họ thực sự vào đại lao thật à.”
Đáng mừng đáng chúc, đáng mừng đáng chúc.
“Đã bảo các người đừng đi mà.” Minh Huyền giả tạo giả nai: “Không nghe khuyên thì trách ai được.”
Tống Hàn Thanh: “…”
Diệp Thanh Hàn cố dùng ánh mắt lạnh thấu xương để đông chết Minh Huyền.
Minh Huyền mặc kệ mình kéo hận thù cao cỡ nào, hắn hứng thú nhìn Diệp Khiêu trong Lưu Ảnh Thạch dùng một câu nói mặt không đổi sắc để lừa được quần áo của người ta.
Rồi sau khi mặc vào thì thản nhiên ngang nhiên đóng giả làm kẻ cầm đầu.
Những cảnh tiếp theo còn hay hơn nữa.
Đặc biệt là biểu cảm của Diệp Thanh Hàn và Tống Hàn Thanh khi thấy tên Ma tộc kia là Diệp Khiêu, nào chỉ có hai chữ ‘kinh dị’ là có thể khái quát được.
Mọi người kỳ lạ cân bằng rồi.
Hóa ra đều bị Diệp Khiêu dọa hết à.
Vậy thì họ yên tâm rồi.
Lưu Ảnh Thạch phát không nhanh, đợi xem hết toàn bộ quá trình, tất cả đều câm nín.
Ngay cả Sở Hành Chi vốn thích bẻ bai cũng không nói gì được, hắn dồn một hơi cuối cùng xả hết, bỏ cuộc giơ tay lên, phá nồi dìm thuyền: “A đúng đúng đúng, được được được, người gây chú ý nhất trận là Diệp Khiêu, được chưa.”
Tức quá đi mất, cuối cùng cũng biết tại sao đại sư huynh của bọn họ lại đi làm hộ pháp tả hữu cho Diệp Khiêu rồi.
Hóa ra ngày đầu tiên đã vào đại lao rồi.
Sở Hành Chi tức phồng lên như con cá nóc.
“Giỏi thật.”
“Khả năng học tập này cho ta một năm cũng không học nổi.”
Sao chênh lệch giữa người với người lại lớn thế nhỉ.
“Nói cách khác, trong lúc chúng ta bàn đối sách thì cô ấy đã thọc sâu vào nội bộ địch rồi.”
“Trong lúc chúng ta bố trận thì cô ấy đã làm Thánh Nữ rồi.”
“Đợi chúng ta ngủ một giấc dậy, Diệp Khiêu đã phản chiến được thành chủ Vân Thủy Thành rồi.”
“…” Cái đệt, tiến độ hai bên không cân xứng, bọn họ lấy gì mà so.
Miểu Miểu chống má: “Đây chính là đại lão một kéo hai sao?”
Sự thật chứng minh, ai bảo đại lão đều kéo không nổi đứa em gà nhất? Đại lão chân chính hoàn toàn có thể một kéo hai mà!!
Cô ấy là người có thiện cảm nhất với Diệp Khiêu lúc này, dù sao mình có thể ra ngoài cũng hoàn toàn nhờ Diệp Khiêu thương hoa tiếc ngọc.
Không thấy Tống Hàn Thanh và Diệp Thanh Hàn có đãi ngộ này sao?
Miểu Miểu lập tức vui vẻ hẳn lên, vẫy tay với Diệp Khiêu, mày cong mắt cong: “Bí cảnh lần sau nếu cần, hai tông chúng ta có thể liên thủ đấy.”
Không có cách, cô ấy cũng muốn trải nghiệm cảm giác vui sướng khi được đại lão kéo bay.
Diệp Khiêu không từ chối: “Được, nếu có cơ hội.”
“…”
“Thấy cô ấy lấy được Hỗn Độn Châu, chuyện này còn khó chịu hơn giết ta.” Sở Hành Chi bứt rứt khó chịu, sắp tức chết rồi.
Tiểu sư muội Vấn Kiếm Tông chê hắn mất mặt, lôi Sở Hành Chi đi: “Nhị sư huynh, đừng gào nữa.”
Không đấu lại thì chính là không đấu lại, ngay cả đại sư huynh và Tống Hàn Thanh có thể trốn ra được đều nhờ Diệp Khiêu, Hỗn Độn Châu không cho cô ấy thì cho ai.
“Đại sư huynh.” Sô Trọc ấm ức mặt đỏ bừng: “Chúng ta đi không?”
“Đi thôi. Bí cảnh lần sau nhất định phải cho bọn họ biết tay!” Giọng Tống Hàn Thanh lạnh tanh.
Hắn cũng chỉ có thể nói thế thôi, đấu lại thì không đấu lại, chỉ có thể thả lời hung để gắng gượng giữ thể diện.
Vân Thước mắt hơi lóe lên, cũng đi theo.
Cô ta trong nhiệm vụ lần này chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.
Diệp Khiêu có thể chú ý tới Vân Thước là vì khí tức trên người cô ta có chút kỳ lạ.
Chu Hành Vân chậm rãi nói: “Tiểu sư muội của Nguyệt Thanh Tông đó, trên người có khí tức Yêu tộc.”
Diệp Khiêu: “Yêu Vương?”
Nhanh vậy sao? Tốc độ Vân Thước cua trai nhanh tới mức nhảy cấp lên Yêu Vương luôn rồi?
Chu Hành Vân: “Chắc không phải, có lẽ là thu phục được một yêu thú thôi.” Khí tức Yêu tộc quá nồng đậm, không chỉ hắn ngửi thấy, Diệp Thanh Hàn hiển nhiên cũng cảm nhận được.
Tuy việc có thể thu phục được yêu thú hay không mỗi người mỗi cơ duyên, nhưng cơ duyên của cô gái tên Vân Thước này tốt hơi quá đáng rồi.
Diệp Khiêu nhướng mày, trầm ngâm một lát.
Nghĩ tới một con thú cưng của nữ chính trong cốt truyện gốc.
Chim Thanh Loan sao?
Trong tiểu thuyết Vân Thước có khá nhiều thú cưng, thần điểu Thanh Loan, tầm bảo thú, nghe nói sau này đủ loại Yêu Vương linh tinh gì đó cũng đều xuất hiện hết.
“Ta nghe nói trước đây Tư Diệu Ngôn còn thấy cô ta đi cùng một người đàn ông.” Mộc Trọng Hy thò đầu lại gần, cảm thán: “Tốc độ đổi trai của cô ta nhanh thật.”
“Dù sao cũng xinh mà.” Diệp Khiêu sờ cằm.
“…” Tiết Vu bất lực không buồn nói.
Mấy người này tụ lại với nhau thực sự rất giống mấy ông già ngồi đầu làng nói chuyện phiếm sau lưng người ta nhỉ.
Còn có tiểu sư muội cũng tham gia vào hàng ngũ chỉ trỏ bàn tán là thế quái nào? Cô cũng là con gái đấy nhé.
Diệp Khiêu lâu ngày hiển nhiên đã tự coi mình là đàn ông, thậm chí còn khoanh tay, chân gõ xuống đất, cái dáng lêu lổng đó, ai nhìn vào chẳng im lặng, hơn nữa quần áo của cô cũng đơn điệu.
Ngoại trừ tông phục ra, không phải xanh đậm thì là xanh lục hay mấy tông màu xám xịt.
“Tiểu sư muội.” Tiết Vu lo lắng sốt sắt: “Muội như vậy là tìm không được đạo lữ đâu.”
“Vợ của kiếm tu bọn ta là kiếm.” Mộc Trọng Hy la toáng lên đáp trả.
“Đã vào kiếm đạo, độc thân là mệnh.” Hắn trịnh trọng: “Kiếm, sẽ không cắm sừng ngươi.”
Diệp Khiêu vỗ tay cho hắn, không ngờ hắn còn có giác ngộ này.
Năm tông người người hùng hổ kéo nhau về tông, Hỗn Độn Châu được Tần Phạn Phạn đích thân mang tới. Một đám người tụ tập quanh bàn, cùng nhau nghiên cứu xem viên châu này có tác dụng gì.
“Dùng thế nào đây?”
Diệp Khiêu đặt nó lên bàn, trầm tư.
Bảo vật từ thuở khai thiên lập địa, to bằng nắm đấm.
Nàng nói: “Nuốt luôn?”
“Chết nghẹn mất thôi.” Mộc Trọng Hy chọc chọc.
“Lát nữa đi hỏi các trưởng lão vậy.” Diệp Khiêu cất nó đi trước, “Để ta cho các đệ xem vài thứ thú vị trước.”
Nàng nhặt được mấy món pháp khí hay ho trong kho bảo khố Ma tộc, ví như bảy viên châu đen này là một pháp khí, có thể dùng để đánh lén; pháp khí hình con bướm, ném lên người đối phương là có thể biến thành máy nghe lén thời hiện đại.
Không chỉ có thế, còn rất nhiều thứ khác, tạm thời Diệp Khiêu chưa nghĩ ra công dụng, nhưng trên đời này cách nào cũng nhiều hơn khó khăn mà, nàng tin chỉ cần mình tập hợp trí tuệ mọi người, nhất định có thể phát huy tác dụng của mấy món pháp khí này đến mức tối đa.
Minh Huyền khóe miệng giật giật: “Sư tỷ đi nhập hàng ở Ma tộc về đấy à?”
Diệp Khiêu gắng gượng thanh minh: “Đừng nói thế, ta chỉ lấy một chút xíu thôi.”
“Các đệ có dùng được không?” Diệp Khiêu chỉ vào đám pháp khí trên bàn, ý bảo họ cứ tự nhiên lấy, dù sao một mình nàng cũng không dùng hết.
Minh Huyền lười nhác ngả người ra sau theo chiến thuật, “Thôi khỏi. Tỷ cứ giữ đi.”
Mấy thứ này, để Diệp Khiêu giữ lại thì không gian thao tác sẽ lớn hơn. Hắn vĩnh viễn không quên được cảnh một sợi dây trói yêu bị nàng ném lên không trung để làm xe đạp gió.
Nhiều pháp khí như vậy, e rằng trận bí cảnh sắp tới sẽ có trò để chơi rồi.
…
Vì tạm thời không hiểu được công dụng của Hỗn Độn Châu, Diệp Khiêu đành cầm nó đi hỏi từng người một. Tần Phạn Phạn cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, loại châu này có tác dụng ở chỗ nào thì ai cũng mù tịt.
Chỉ là lấy ra rất có thể dọa người mà thôi.
Châu từ thuở khai thiên lập địa đó, nghe thôi đã thấy rất thích hợp để làm phần thưởng.
Diệp Khiêu: “…” Nàng chỉ còn cách ôm hy vọng mong manh cuối cùng, đi tìm vị tiểu sư thúc bất cần đời kia.
Tạ Sơ Tuyết đang trùm chăn ngủ, nghe nàng hỏi về công dụng của Hỗn Độn Châu, hắn mở mắt ra, trầm tư một lát, rồi đưa ra đề nghị: “Hay là, con nuốt thử xem?”
Diệp Khiêu nuốt nước bọt, “Chết người đấy, sư thúc?”
Tạ Sơ Tuyết nhún vai, đưa tay với lấy cây Đoạt Tổn đeo bên hông Diệp Khiêu, thuận lợi lấy nó xuống, ném lên không trung hai cái, cười híp mắt: “A a a, đây là bản mệnh kiếm của con đúng không?”
“…”
“Đây là kiếm ạ?” Diệp Khiêu chấn động: “Không không không, nó là một cây gậy mà.”
Tạ Sơ Tuyết: “?”
“Không phải kiếm à?” Hắn đưa tay cân nhắc, “Ồ, hình dáng có hơi kỳ quái thật.”
“Nhưng đúng là kiếm đấy.”
Diệp Khiêu: “Kiếm gì ạ? Kiếm tốt?”
Tạ Sơ Tuyết phủ trán, lần đầu tiên thấy có người tâm lý thoải mái hơn cả mình. Hắn lại một lần nữa cảm thán Tần Phạn Phạn thả nuôi đúng là triệt để, chẳng lẽ Trường Minh Tông bọn họ phụng hành chủ nghĩa: sư phụ dạy đồ đệ, sống sót là tốt rồi?
“Kiếm này tên là Bất Kiến Quân.” Hắn chỉ vào một chữ nhỏ màu đen được khắc vô cùng tinh xảo, kín đáo trên thân kiếm, “Có khắc tên đây này.”
“Còn về phần tại sao nó lại có hình dạng một cây gậy. Là vì con quá yếu.” Tạ Sơ Tuyết nói chẳng khách khí chút nào, “Pháp khí có linh tính là phải trưởng thành cùng chủ nhân, chứ không phải để con mang đi dắt người ta chơi đâu.”
Sau khi xem Lưu Ảnh Thạch của Diệp Khiêu, cảm giác duy nhất của Tạ Sơ Tuyết là, cô nàng này cũng biết chơi thật.
Quay mấy tên thân truyền kia như chong chóng.
Diệp Khiêu tưởng tượng ra cảnh đó, cảm thấy nếu một đối một đánh nhau với người ta, mình cầm một cây gậy đen thui mà đấu với mấy tên kiếm tu kia, e rằng bọn thân truyền đó đều nghĩ nàng đang sỉ nhục bọn họ nhỉ?
“Nhưng mà…” Giọng Diệp Khiêu u u, “Con đặt tên cho nó là Đoạt Tổn rồi.”
Tạ Sơ Tuyết khó hiểu: “Ai dạy con đặt tên kiểu đấy?”
Con nghe thử xem có hay không?
Hắn cười khẩy một tiếng: “Linh kiếm đều có linh tính. Nếu nó sinh ra linh trí, thì cứ chờ nó đuổi theo đập con đi.”
Diệp Khiêu lần đầu tiên nghe thuyết này: “Kiếm cũng có tính khí ạ?”
“Đương nhiên rồi. Kiếm của đại sư huynh con tên là Đoạn Trần.” Hắn vuốt cằm, hào phóng chia sẻ bát quái với nàng: “Bình thường nó cực kỳ khinh thường thái độ nửa sống nửa chết của sư huynh con, cho nên sư huynh con cũng rất ít khi dùng nó.”
Diệp Khiêu: “... Cũng khá cá tính.” Cuối cùng cũng hiểu vì sao đại sư huynh không thích dùng kiếm rồi.
Hai người đang trò chuyện, bên ngoài đột nhiên vang lên hai tiếng sấm trầm đục, tuy không giáng xuống, nhưng động tĩnh cũng khá dọa người.
“Là lôi kiếp.” Tạ Sơ Tuyết như có điều ngộ ra.
Diệp Khiêu tò mò ngước nhìn bầu trời mây đen kịt bên ngoài: “Lôi kiếp Kim Đan kỳ ạ?”
Nhìn hướng đó là Trường Minh Tông bọn họ, ngoài nhị sư huynh ra thì chắc không còn ai khác.
Nói mới nhớ, nàng đến tu chân giới lâu như vậy rồi, còn chưa thấy lôi kiếp trông thế nào.
Tu chân giới Kim Đan khá ít, Ma tộc thì nhiều, nhưng đều là đường tà môn ngoại đạo, lôi kiếp tự nhiên không có khí thế oanh liệt như từng bước đánh nền tảng cơ bản mà lên.
“Thiên phú càng cao, sấm đánh càng lớn. Lôi kiếp của Minh Huyền xem ra cũng không nhỏ đâu.”
Diệp Khiêu không khỏi lùi nửa bước, nhìn ra ngoài trời với tiếng sấm oang oang, lẩm bẩm: “Đáng sợ thật.”
“May mà thiên phú ta bình thường.”
Tạ Sơ Tuyết chỉ cười không nói.
Có đôi khi kiểm tra thiên phú và linh căn, thạch trắc thí chưa chắc đã chuẩn, nhưng lôi kiếp nhất định chuẩn.
Lôi kiếp do Thiên Đạo giáng xuống, thiên phú càng cao, sấm càng lớn.
Hắn thực ra rất mong chờ lôi kiếp Kim Đan kỳ của Diệp Khiêu.
Diệp Khiêu nhìn tầng mây dày nặng trên trời, rùng mình một cái, chợt nghĩ ra điều gì đó, liền chạy ra ngoài: “Để con xem thử có thể vẽ vài lá bùa giúp được gì không.”
Lôi kiếp có thể chặn được, nhất là tu vi càng thấp, ảnh hưởng dưới lôi kiếp càng nhỏ.
Điều này có sức hút rất lớn với Diệp Khiêu chưa từng thấy việc đời, nàng hăm hở chạy ra ngoài hóng hớt.
Minh Huyền tìm một khoảng đất trống, định cách xa tông môn một chút, tránh bổ ra một cái hố to, Triệu Trưởng Lão lại bắt hắn đền tiền.
Kết quả vừa mới ngồi xuống đã thấy tiểu sư muội chạy tới.
Diệp Khiêu tìm một vị trí tương đối an toàn, ngồi xuống dẫn khí, “Nhị sư huynh, ta vẽ Kim Cương Phù cho huynh nhé.”
Chỉ là Kim Cương Phù thôi mà.
Tốc độ vẽ bùa của Diệp Khiêu hoàn toàn đuổi kịp tốc độ thiên lôi giáng xuống, nàng có thể đứng xa một chút rồi ném phù lục vào trong, giúp Minh Huyền chặn bớt một ít tia sét dư thừa.
Minh Huyền: “… Thật là lì.”
Lần đầu tiên thấy có người dám vẽ bùa ở bên cạnh khi người ta đang độ lôi kiếp.
Mộc Trọng Hy và Tiết Vu nghe thấy động tĩnh, ngước nhìn mây đen trên không trung, rùng mình một cái: “Đó là lôi kiếp của Minh Huyền sư huynh sao?”
Mây to thật đấy.
“Phải đấy.” Tạ Sơ Tuyết thấy lạ không lấy làm lạ, hắn nhớ lúc trước lôi kiếp của Chu Hành Vân còn lớn hơn thế này cơ.
So với cái này, Tạ Sơ Tuyết tò mò một điểm khác hơn.
“Các con không muốn xem trình độ vẽ bùa của Diệp Khiêu sao?”
Tạ Sơ Tuyết biết Diệp Khiêu là phù tu, nhưng phù tu với phù tu cũng khác nhau, tốc độ vẽ bùa càng nhanh, tỷ lệ thành công càng cao mới được gọi là thiên phú dị bẩm.
Hắn xách hai tên sư điệt lên như xách gà con, hăng hái lao về phía thiên lôi: “Đi đi đi, chúng ta đi xem nó vẽ thế nào.”
“???”
-
Hôm nay ta đăng năm nghìn!! Rải hoa ✿✿ヽ(°▽°)ノ✿.
