“Tôi cứ tưởng lúc ăn cơm anh sẽ không tháo mặt nạ.” Khôi Tân đánh trống lảng.
“Không tháo mặt nạ thì ăn kiểu gì?” Ngân Diện khó hiểu hỏi vặn lại.
“Cái đó thì phải hỏi anh rồi.” Khôi Tân chậm rãi nói.
Ngân Diện như chợt nhận ra điều gì: “Cô nghĩ tôi đeo mặt nạ để diễn trai lạnh à?”
“Tôi có nói thế đâu.” Khôi Tân cúi đầu ăn mì.
Ngân Diện vẻ mặt bực bội gắp một đũa mì bỏ vào miệng thì bị bỏng, anh ta tức tối xòe bàn tay điều khiển đống mì trong bát bay lên bay xuống trong không trung cho nguội bớt. Đợi đến khi mì nguội hẳn, anh ta mới yên tâm cầm đũa ăn ngấu nghiến.
Tên này... có vẻ không được thông minh cho lắm.
Khôi Tân trầm ngâm.
Khôi Tân nấu mì nước luộc, chỉ cho thêm chút muối, vị thì khó mà khen nổi, nhưng Ngân Diện chẳng hề kén chọn, ăn ngon lành, ba hai đũa là hết sạch.
Cảnh anh ta ăn mì làm Khôi Tân nhớ đến cảnh lợn con ở nhà ông bà ngoại dưới quê ăn cám.
“Anh đi rửa bát đi.” Khôi Tân đề nghị, muốn thử xem Ngân Diện có đồng ý không.
Ngân Diện không một lời oán thán bưng hai cái bát không đặt vào bồn rửa, mở vòi nước.
“Vòi nước mở nhỏ thôi, tiền nước đắt lắm.” Khôi Tân nói.
Ngân Diện: “Sao cô lắm chuyện thế? Nhà này đâu phải của cô! Tiền điện nước cũng đâu phải trừ từ tài khoản của cô!”
“Diễn thì phải diễn cho trọn vai, dù trước mặt hay sau lưng người khác, anh không hiểu đâu.” Khôi Tân viện ra một lý do không thể chối cãi.
Ngân Diện nhẫn nhịn điều khiển dòng nước rửa bát, rửa xong cất bát vào tủ.
Khôi Tân âm thầm quan sát, năng lực siêu phàm của Ngân Diện dường như có liên quan đến nước, anh ta không điều khiển bát hay vật thể khác bay lơ lửng, mà chỉ điều khiển dòng nước, nước là môi giới.
Khi Ngân Diện vừa xuất hiện ở nhà Khôi Tân, cô tưởng anh ta là người quen cũ của thân xác này nên đã kiềm chế rất nhiều.
Sau nhiều lần trò chuyện và thăm dò, Khôi Tân bước đầu kết luận thân xác này và Ngân Diện không phải người quen, đây có lẽ là lần đầu tiên họ gặp nhau. Bởi vì khi Ngân Diện tháo mặt nạ, anh ta đã nói: “Chưa thấy người bạch tạng bao giờ à?”
Câu nói này trực tiếp chứng minh thân xác này chưa từng thấy dung nhan thật của Ngân Diện.
Nếu vậy, Khôi Tân không cần phải lo lắng đề phòng nữa. Cô thật sự sợ đồng đội hợp tác của mình là người cực kỳ quen thuộc với thân xác này, như vậy e rằng nói được vài câu là cô sẽ lộ sơ hở.
Khôi Tân lần này vẫn may mắn.
Cô gặp được Ngân Diện, người không hiểu gì về mình, may mắn hơn là Ngân Diện có vẻ không đề phòng cô mấy.
Quan trọng nhất là, Ngân Diện là một người có năng lực siêu phàm.
Nếu cô giết Ngân Diện, liệu có thể tước đoạt năng lực của anh ta, khiến bản thân có được năng lực siêu phàm không?
Chương 9: Biển Không Ánh Sáng 09
“Cô có hơi khác với lời đồn.” Ngân Diện khoanh tay, dựa vào tủ bếp nói.
“Vậy à?” Khôi Tân tỏ vẻ không rõ là đồng ý hay phủ định.
Câu này không thể đón, đón thế nào cũng dễ lộ, dùng thái độ mập mờ ứng phó mới là đúng.
Ngân Diện nói: “Bọn họ nói cô lạnh lùng như máy móc, tinh vi như máy tính, là một người chấp hành nghiêm khắc, tuy cô chưa thức tỉnh năng lực siêu phàm, nhưng cô là quân sư không thể thiếu của tổ chức.”
“Hừ.” Khôi Tân bật cười từ cổ họng.
Nhưng tiếng cười của cô không có mấy phần vui vẻ, cũng không chứa đựng sự đắc ý tự mãn.
Đôi mắt màu hồng nhạt của Ngân Diện nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen sâu thẳm của cô một lúc lâu, rồi chán nản nói: “Không chút phản ứng gì.”
“Anh muốn phản ứng gì?” Khôi Tân nói, “Tôi có thể diễn bất kỳ phản ứng nào của nhân vật mà tôi đang đóng.”
“Có phải tất cả gián điệp đều tận tâm như cô không?” Ngân Diện nhíu mày, “Đối mặt với đồng đội cũng không lộ ra bộ mặt thật?”
Khôi Tân bình tĩnh nhìn Ngân Diện, đến khi Ngân Diện dời ánh mắt đi chỗ khác.
“Tiếp theo có chỉ thị gì không?” Đầu ngón tay trắng bệch của Ngân Diện nhảy ra một bông nước nhỏ, anh ta tung hứng đám nước đó trên tay, chán chường nói, “Đừng quên, thời gian của chúng ta chỉ còn chưa đầy nửa tháng.”
Từ những lời nói vụn vặt của anh ta có thể biết được, trong đội nhiệm vụ hai người này, Khôi Tân giữ vị trí người quyết định và chi phối, còn Ngân Diện là người chấp hành. Địa vị của Khôi Tân trong Cơ Giới Bình Minh cũng cao hơn Ngân Diện, các thành viên trong tổ chức đánh giá cô rất tốt.
“Anh đến bến cảng một chuyến, điều tra hiện trường vụ nổ.” Khôi Tân hạ “chỉ thị”.
Cô suy đi tính lại, cảm thấy đưa ra chỉ thị này là khá hợp lý.
Từ những tài liệu và tin tức tình báo cô đọc được, bến cảng là nơi bọn xã hội đen hoành hành, đủ loại người lẫn lộn, ở đó đã xảy ra không chỉ một vụ nổ. Nguyên nhân gây ra vụ nổ có thể là do xung đột giữa các băng nhóm, cũng có thể là do nguyên nhân khác... ví dụ như Cơ Giới Bình Minh để ngăn cản tàu Kraken cập bến mà chọn cách phá hủy bến cảng, khiến tàu chở hàng không thể neo đậu.
Trước khi thực hiện nhiệm vụ phá hủy bến cảng, việc tìm hiểu một số thông tin cơ bản là rất cần thiết, vì vậy Khôi Tân phải hạ chỉ thị này cho Ngân Diện.
Ngân Diện không phản đối chỉ thị của Khôi Tân, anh ta hỏi chi tiết: “Điều tra gì? Sự di chuyển của nhân sự, khảo sát hiện trường vụ nổ, hay là theo dõi giám sát những người khả nghi? Bến cảng đâu phải chỉ có một vụ nổ.”
“Điều tra tất cả.” Khôi Tân nói.
“Cô đúng là cẩn thận quá mức.” Ngân Diện lẩm bẩm một câu, “Thôi được, tôi đi ngay, có chỉ thị tạm thời thì liên lạc với tôi qua vòng tay.”
Anh ta đeo mặt nạ bạc lên mặt, kéo mũ trùm xuống, đi ra ban công mở cửa sổ, thân thể không một tiếng động hóa thành dòng nước trong suốt hòa vào cơn mưa lớn ngoài trời, biến mất trong màn đêm.
Khôi Tân đi tới đóng cửa sổ lại, tránh mưa hắt vào nhà.
Dùng chỉ thị đẩy Ngân Diện đi, cô có thể yên tĩnh một mình suy nghĩ vài chuyện.
Khôi Tân là người rất biết cách lập kế hoạch học tập và quản lý thời gian học tập, giáo viên chủ nhiệm lớp 12 từng khen cô sắp xếp nhiệm vụ học tập rành mạch, ngăn nắp.
Bây giờ cô muốn dùng khả năng lập kế hoạch được rèn luyện trong ba năm cấp ba địa ngục để lên kế hoạch cho tương lai của mình.
Khôi Tân bước vào phòng ngủ, từ trên bàn lấy ra một tờ giấy trắng, một cây bút bi chỉ còn nửa ống mực.
Đây là thói quen của cô, viết mọi thứ ra giấy giúp đầu óc cô minh mẫn hơn, tiếng bút ma sát trên giấy giúp cô tập trung hơn.
