Hiện tại, mối nguy hiểm chính của Khôi Tân đến từ hai phía.
“Thứ nhất, Cơ Giới Bình Minh. Thứ hai, Cục điều tra.” Cô viết lên giấy.
Làm gián điệp trong Cục điều tra rất nguy hiểm, nhưng Khôi Tân có tài liệu mà tổ chức cung cấp làm hậu thuẫn. Cô định thức trắng đêm để đọc hết bản tài liệu dài hàng trăm trang đó, hiểu thấu đáo về Cục điều tra – cơ quan chính phủ liên bang này. Những thông tin liên quan đến “nhân viên bảo an Khôi Tân” càng cần phải ghi nhớ trọng điểm: tiểu sử, mối quan hệ, thói quen sinh hoạt, mỗi một mục đều không được phép sai sót. Giả vờ mất trí nhớ là cách tạm thời, nhưng tuyệt đối không phải là cách lâu dài.
Là một nhân viên bảo an tập sự, Khôi Tân chưa ở Cục điều tra lâu, không quen thuộc với đồng nghiệp là chuyện bình thường. Cô không cần tỏ ra thân thiết với đội trưởng, chỉ cần giữ mối quan hệ ở mức vừa phải là được.
So với Cục điều tra, Cơ Giới Bình Minh khiến Khôi Tân bất an hơn nhiều.
Cục điều tra ít nhất còn có bản tài liệu hàng trăm trang để cô tham khảo, nhưng Cơ Giới Bình Minh thì sao? Chẳng có gì cả. Cô cực kỳ xa lạ với tổ chức này, không biết mục đích thành lập, không biết thủ lĩnh là ai, thậm chí ngay cả vai trò của mình trong tổ chức cũng phải từ từ tìm hiểu, từng bước suy đoán.
Đồng đội của Khôi Tân là “Ngân Diện” bị ràng buộc với cô. May mà người này chưa từng tiếp xúc với thân xác cũ, theo biểu hiện của anh ta, có vẻ hơi thiếu kinh nghiệm, giống một thiếu niên chưa từng trải, dễ bị lừa. Nhờ vậy Khôi Tân thuận lợi qua mặt.
Nếu là người khác, chưa chắc đã qua được.
Đầu bút của Khôi Tân chấm nhẹ lên tờ giấy, cô đang trầm tư.
Trong quãng thời gian làm gián điệp ở Cục điều tra sắp tới, Khôi Tân cầu sự vững vàng. Cô xác lập sáu phương châm: không tranh, không giành, không nổi bật, nghe nhiều, nhìn nhiều, học hỏi nhiều.
Còn tổ chức Cơ Giới Bình Minh thì khó xử lý hơn. Khôi Tân đang có nhiệm vụ, lại là gián điệp, cơ hội tiếp xúc với các thành viên khác trong tổ chức rất ít. Vấn đề chính là Ngân Diện luôn bên cạnh cô. Lừa được Ngân Diện, thì trong thời gian ngắn không cần lo lắng gì nữa.
Sau khi lên kế hoạch giải quyết các mối nguy hiểm, Khôi Tân dùng bút gạch bỏ hai chữ “Cơ Giới Bình Minh” và “Cục điều tra”.
Tiếp theo cần lên kế hoạch cho “nhiệm vụ”.
Hiện tại cô cũng có hai nhiệm vụ.
Nhiệm vụ một: điều tra nguyên nhân vụ nổ ở cảng. Nhiệm vụ này do hệ thống trò chơi ban hành.
Nhiệm vụ hai: ngăn chặn tàu Kraken cập bến tại thành phố Hắc Hải. Đây là nhiệm vụ do tổ chức Cơ Giới Bình Minh giao xuống.
Khôi Tân mặt không cảm xúc gạch một dấu chéo lên nhiệm vụ hai.
Điều tra vụ nổ, cô có thể xoay xở trong Cục điều tra để tìm ra manh mối. Còn việc cho nổ tung cảng, đánh chìm tàu hàng xuống biển... Đó là tự tìm chết.
Đây là một trò chơi thực tế, không có chức năng lưu lại, mất mạng rất có thể là mãi mãi. Cô không thể lấy mạng sống của mình ra để đánh cược. Nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, cho dù có một trăm chỗ lưu cũng chưa chắc đã đủ dùng.
Khôi Tân cắn nhẹ đầu bút, nhíu mày, bắt đầu phân tích nhiệm vụ một.
Nguyên nhân vụ nổ ở cảng rõ ràng không đơn giản chỉ là xung đột giữa các băng đảng, rất có thể nó liên quan đến sự xuất hiện của tàu Kraken.
Không biết Cục điều tra có nhận ra điểm bất thường của vụ nổ này không?
Ngoài ra, Khôi Tân nghi ngờ trong vụ nổ có một “bên thứ ba”.
Có nhiều hơn một tổ chức hoặc thế lực muốn cho nổ tung cảng.
Cô vẽ một sơ đồ quan hệ.
Bên thứ nhất: Cục điều tra. Mục đích: bảo vệ cảng, truy bắt tội phạm.
Bên thứ hai: Cơ Giới Bình Minh. Mục đích: cho nổ tung cảng.
Nhiệm vụ mà Cơ Giới Bình Minh giao cho Khôi Tân là “cho nổ cảng”, đây là chỉ thị cô vừa nhận được tối nay, và tổ chức đã phái “Ngân Diện” đến làm đồng đội của cô. Nhưng trước khi cô nhận nhiệm vụ, trước khi cô chính thức xuyên đến thế giới thứ hai, cảng đã bị nổ một đợt rồi.
Đợt nổ đó là do thế lực nào gây ra?
Xung đột giữa các băng đảng ở thành phố Hắc Hải, nơi người dân thuần phác, là chuyện khá phổ biến. Xung đột thông thường không đến mức khiến hệ thống trò chơi phải ban hành một nhiệm vụ riêng. Chắc chắn vụ nổ này có điểm đặc biệt so với trước đây, nên mới kích hoạt nhiệm vụ.
Khôi Tân viết lên giấy:
Bên thứ ba: chưa xác định. Nguyên nhân vụ nổ có vẻ liên quan đến tàu Kraken.
Nhưng đó mới chỉ là giả thuyết thứ nhất, còn có giả thuyết thứ hai.
Giả thuyết thứ hai trong lòng Khôi Tân là: Cơ Giới Bình Minh đã phái ra nhiều hơn một đội nhiệm vụ, vụ nổ trước đó là do một đội nhiệm vụ khác trực thuộc Cơ Giới Bình Minh gây ra, nhưng họ đã thất bại.
Ngân Diện nói: “Chúng ta chết không sao, đồng đội của chúng ta sẽ tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ trước ngày 11 tháng 8.”
Với nhiệm vụ cho nổ cảng, đánh chìm tàu hàng như vậy, Cơ Giới Bình Minh không thể đặt hy vọng vào một đội duy nhất. Nhiều đội cùng thực hiện nhiệm vụ là lựa chọn đúng đắn. Vì vậy, người thực hiện vụ nổ trước đó vẫn có khả năng là Cơ Giới Bình Minh.
Khôi Tân thêm một câu dưới dòng chữ “Bên thứ ba: chưa xác định”: “Bên thứ ba có khả năng vẫn là Cơ Giới Bình Minh.”
Cô nhìn mấy dòng chữ ngắn ngủi trên tờ giấy, suy nghĩ rất lâu.
Sóng ngầm cuộn trào ở thành phố Hắc Hải, những vụ nổ liên tiếp ở cảng, chỉ thị của Cơ Giới Bình Minh, nhiệm vụ do hệ thống trò chơi ban hành... Tất cả mọi thứ đều xoay quanh một điểm mấu chốt, đó chính là tàu Kraken – con tàu chở hàng khổng lồ sắp cập bến thành phố Hắc Hải.
Tàu Kraken là một con mắt bão, nó cuốn theo âm mưu và màn sương mù, từ từ tiến đến gần.
Khôi Tân chộp lấy tờ giấy trên bàn, xé thành những mảnh vụn không thể nhận dạng, rồi đi vào nhà vệ sinh, ném chúng vào bồn cầu và xả nước.
Tờ giấy này phải được tiêu hủy, không thể để người khác nhìn thấy.
Cô biết điểm đột phá để hoàn thành nhiệm vụ nằm ở đâu rồi.
– Tàu Kraken.
Điều tra rõ tàu Kraken chở hàng hóa gì, tại sao Cơ Giới Bình Minh lại e sợ nó cập bến thành phố Hắc Hải đến vậy, mọi chuyện sẽ được giải quyết.
Khôi Tân trở về phòng, ngồi xuống ghế suy nghĩ một lúc, rồi mở kết nối mã hóa trên vòng tay, lên mạng tìm kiếm thông tin về “tàu Kraken”.
Trang web hiện ra.
“Tàu Kraken – tàu chở hàng rời khổng lồ, được đóng vào năm 2086, hiện là năm đầu tiên đưa vào hoạt động. Trọng tải tối đa lên tới 800.000 tấn, là tàu chở hàng rời có trọng tải lớn nhất thế giới.”
