Chương 27: Cô ấy kiếm được nhiều thế sao?
“Đừng, nhất định sẽ khiến cô hài lòng. Mà này, vết thương của họ nặng như vậy, không băng bó trước đã à?”
Ni Chùy Chùy ghét bỏ gật đầu: “Tùy ông.”
“Mau lên.”
Bác sĩ bước tới xem xét, tặc lưỡi: “Dao nào cũng hiểm độc, mà dao nào cũng tránh chỗ hiểm. Cô học y à?”
“Không.”
“Ồ, vậy cô có thiên phú đấy. Nhìn tuổi cô còn trẻ, nếu có hứng thú thì có thể quay lại trường học. Học y là một con đường không tồi.”
“Mau băng bó đi, đừng nói nữa.”
Thi sư trưởng nào dám để Ni Chùy Chùy học y. Học y mà phát điên thì ai biết có biến thành đồ tể hay không.
“Ồ.”
“Được rồi, cầm máu rồi. Trước khi lành vết thương thì đừng để dính nước.”
“Cảm ơn.”
Ni Chùy Chùy ngồi trên ghế, vắt chéo chân: “Vết thương cũng băng xong rồi, tiếp tục đi.”
“Được. Vậy những người kia…”
“Bây giờ nói chuyện của em trai tôi.”
Thi sư trưởng biết chuyện này mà không cho cô một kết quả hài lòng thì cô sẽ không nói gì với họ. Ông nghiêm mặt nói: “Bọn họ ỷ mạnh hiếp yếu, đúng là không đúng. Nhưng dù sao các người cũng là họ hàng. Cô nói đi, phải thế nào mới bỏ qua được?”
Ni Chùy Chùy ngồi thẳng dậy: “Được, đã ông hỏi thì tôi nói. Tôi muốn một nghìn tệ bồi thường.”
“Một nghìn tệ, sao cô không đi cướp đi?”
“Rõ ràng có mấy kẻ ngốc như các người tự dâng tiền tới cửa, tôi việc gì phải khổ sở đi cướp? Hơn nữa tôi là công dân tuân thủ pháp luật, sẽ không biết luật mà phạm luật.
Một nghìn tệ, nếu ông không muốn đưa, cũng được. Vậy thì ba dao sáu lỗ, cả nhà các người, bất kể nam nữ già trẻ.”
“Cô đúng là độc phụ.”
“Cảm ơn đã khen. Chọn cái nào?”
“Cô…”
“Chúng tôi đưa tiền.”
Ngô mẫu sợ ông ta nói ra lời khó nghe nào đó khiến Ni Chùy Chùy chỉ lấy mạng chứ không lấy tiền, bèn giành nói trước.
“Được, đã chọn đưa tiền thì tiếp tục bước tiếp theo.”
“Còn bước tiếp theo nữa?”
“Đương nhiên.”
Trong lòng Ngô mẫu đắng chát. Biết thế này thì có đánh chết bà ta cũng không gọi điện về nhà. Không, có đánh chết cũng không để Ngô Hồng Lương tìm Ni Kiến Quốc, cái đồ vô dụng ngay cả con gái mình cũng không quản nổi.
“Một nghìn tệ là tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho em trai tôi. Nhưng tiền tổn thất thể xác cũng không thể không đưa. Tôi cho các người hai cách bồi thường: một là mỗi tháng đưa hai mươi tệ, đưa trong năm năm; hai là trả một lần, một nghìn tệ.
Các người chọn cái nào?”
“Hít…”
“Một nghìn lại một nghìn, hai nghìn tệ. Không hổ là người vừa mở miệng đã đòi cha ruột một vạn bảy, khẩu khí đúng là lớn.”
“Đại Nha, cái này…”
“Ni Kiến Quốc, nhớ kỹ ông họ Ni.”
Một câu khiến Ni Kiến Quốc im bặt.
Ngô mẫu lộ vẻ thất vọng, thấy con rể không trông cậy được bèn quay sang Ngô Hồng Lương.
Ngô Hồng Lương há miệng nói: “Mẹ, con có thể bỏ ra một nghìn.”
“Khoan đã, bà nói rõ xem một nghìn đó là tiền của bà hay tiền của nhà họ Ni chúng tôi. Nếu là tiền bà tự kiếm trước khi kết hôn thì tôi không có ý kiến. Nhưng nếu là tiền của cha tôi thì không tính.
Tiền cha tôi kiếm cũng là tiền của chị em chúng tôi. Lấy tiền của chúng tôi để bồi thường cho chúng tôi, tính là chuyện gì?”
“Tôi là vợ của cha cô.”
“Tôi cũng không phủ nhận. Nếu bà hối hận thì có thể chọn ly hôn, tôi không có ý kiến. Nhưng bất kể bà ly hôn hay không, tiền nhà họ Ni chỉ có thể mang họ Ni.”
“Không phải tiền của cha cô.”
“Ồ, vậy thì tốt. Móc tiền đi.”
Ngô Hồng Lương vào phòng lấy một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Ni Chùy Chùy.
Ni Chùy Chùy liếc mắt, quay đầu thúc giục Ngô mẫu: “Con gái bà đã giúp bà bỏ ra một nghìn rồi, còn lại một nghìn bà đưa tôi đi.”
“Tôi không mang nhiều tiền như vậy.”
“Vậy thì viết giấy nợ, trong ba ngày đưa tới cho tôi. Không thì tôi dẫn người tới nhà các người đòi.”
“Tôi viết.”
Ngô mẫu nghiến răng đồng ý.
“Cả nhà các người đều ký tên điểm chỉ, để sau này khỏi nói chữ ký không đầy đủ mà giở trò.”
“Biết rồi.”
Người nhà họ Ngô đều điểm chỉ. Ni Chùy Chùy nhét giấy nợ vào túi, từ trên cao nhìn xuống đuổi người: “Được rồi, đã viết giấy nợ thì mấy người đàn ông họ Ngô các người về chuẩn bị tiền đi.
Còn bà ngoại kế, bà ở lại tiếp. Tôi thấy bà tinh lực dồi dào lắm, tiếp tục chăm sóc cái nhà này đi.”
“Tôi…”
“Hửm?”
“Tôi nghe cô.”
“Cút đi.”
Ba người nhà họ Ngô gồm cha Ngô uất ức vô cùng, nhưng cũng không dám phản bác. Ni Chùy Chùy quá điên.
“Bà nó, hai ngày nữa chúng tôi lại tới đón bà.”
“Được.”
Ba cha con nhà họ Ngô ôm vết thương rời khỏi sân nhà họ Ni. Ni Chùy Chùy nhìn ánh mắt kiêng dè của mọi người, cười híp mắt: “Chào mọi người, tôi tin qua mấy lần này mọi người đều đã biết tôi rồi. Bất kể mọi người biết hay không biết, tôi giới thiệu lại bản thân. Tôi tên Ni Chùy Chùy, cậu ấy tên Ni Bảo Bảo.
Tôi là người không gây chuyện nhưng cũng không sợ chuyện, đầu óc lại có bệnh. Có bất mãn gì thì nhằm vào tôi. Nhưng nếu ai dám không mở mắt mà bắt nạt em trai tôi, thì kết cục của nhà họ Ngô chính là kết cục của kẻ đó.
Em trai tôi rất tốt, hoan nghênh bọn trẻ trong khu gia thuộc tới chơi với em trai tôi.
Được rồi, xem náo nhiệt xong rồi thì giải tán đi.”
Mọi người nhìn nhau rồi quay người rời đi.
Một người bên cạnh Thi sư trưởng từ khi vào tuy không nói gì nhưng mắt vẫn luôn quan sát Ni Chùy Chùy. Thấy cô xử lý thoải mái, còn lấy được một nghìn tệ, bèn nhỏ giọng hỏi: “Cô ấy kiếm được nhiều thế sao?”
“Chỗ này đã là gì.”
Còn một nghìn đang chờ kìa.
Vẻ mặt người nói chuyện trở nên khó xử. Kiếm được nhiều như vậy, phải cho bao nhiêu mới có thể lay động cô ta đây? Khó, thật sự quá khó. Nhưng ông ta không muốn bỏ qua.
“Đại Nha, hôm nay con quá đáng lắm rồi. Dù sao đó cũng là ông ngoại con, cậu cả…”
“Ông có phải quá rảnh rỗi không?
Đặc vụ bắt xong chưa?
Những kẻ vứt bỏ chồng con đã bị trừng phạt chưa?
Chiến tranh kết thúc chưa?”
“Chưa…”
“Đã chưa thì sao ông còn không đi bắt người? Trách sao ông lăn lộn hơn mười năm rồi mà vẫn chỉ là một đoàn trưởng nhỏ. Với cái tính lười biếng của ông, đặc vụ đứng ngay trước mặt ông ông cũng không phát hiện ra.
Đi đi đi, mau đi phấn đấu đi. Sau này cái nhà này tôi nói là chính, chuyện trong nhà ông bớt xen vào.”
“Ta…”
“Lời tôi nói không có tác dụng nữa, hay là ông cũng muốn ăn chút đỏ?”
Ni Kiến Quốc hít sâu một hơi: “Chúng ta tới đây là có chuyện chính.”
“Tôi nói cũng là chuyện chính.”
“Con…”
“Ni đoàn trưởng, mấy tên đặc vụ kia giao cho ông thẩm vấn, ông qua đó đi. Bên Tiểu Ni có tôi và Văn chính ủy, ông không cần hỏi tới.”
“Rõ!”
Ni Kiến Quốc không còn cách nào, đành quay người rời đi.
“Tiểu Ni à, chuyện hộ khẩu cô nói trước đây tôi đã làm xong cho cô rồi. Hay là chúng ta tới văn phòng tôi?”
“Được thôi.”
“Tiểu Đệ, em đi cùng chị hay đi chơi với bạn?”
Ni Tiểu Đệ nhìn đám bạn đang nhìn chị mình bằng ánh mắt đầy sùng bái, cười nói: “Chị, chị đi làm việc chính đi, em đi đánh bóng đây.”
“Được, cẩn thận chút, đừng để va vào vết thương nữa.”
“Vâng vâng.”
“Lấy ít kẹo chia cho bạn ăn, mang theo nước, phải uống nhiều nước.”
“Biết rồi.”
“Đi đi.”
“Vâng vâng.”
“Chị Chùy cứ yên tâm, chúng em nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo. Chị Chùy lợi hại quá.”
“Vậy làm phiền em.”
“Không phiền.”
Ni Chùy Chùy thấy họ đi xa, quay sang Thi sư trưởng nói: “Đi thôi.”
