Chương 28: Tổ trưởng tổ đặc tình
“Đồng chí Tiểu Ni chào cô, tôi là Thư Đặc Cần.”
Ni Chùy Chùy nhìn người trước mặt mặt mày tươi cười nhưng kỹ càng nhìn thì trong mắt lại tụ đầy sắc bén, cô cười híp mắt nói: “Đồng chí Thư chào anh, tôi là Ni Chùy Chùy, Ni là Ni trong chữ ‘ngươi chết rồi’, Chùy là Chùy trong chữ ‘chùy chết ngươi’.”
Thư Đặc Cần nhướng mày, cách giới thiệu này đúng là giống hệt một người nào đó.
“Tiểu Ni à, những người cô dẫn tới được phát hiện ở đâu vậy?”
“Trên núi.”
“Bọn họ lên núi để làm gì?”
“Vì thứ này.”
Ni Chùy Chùy đưa tài liệu mang từ trong hang ra cho anh ta.
Thi sư trưởng nhận lấy, sắc mặt lập tức biến đổi, ánh mắt nhìn Ni Chùy Chùy cũng sắc bén hơn hẳn: “Tiểu Ni, những thứ này cô lấy từ đâu, còn nữa không?”
“Trong núi, có.”
“Vậy…”
“Đi thôi.”
“Tiểu Tỉnh, gọi Ni Kiến Quốc dẫn người tới cửa tập hợp.”
“Rõ.”
Ni Kiến Quốc đang thẩm vấn, nhận được mệnh lệnh lập tức dẫn người đợi ở cửa, thấy Thi sư trưởng cùng mọi người, trong đó có cả Ni Chùy Chùy, liền nhíu mày trách móc: “Đại Nha, có phải con lại gây chuyện nữa không?”
“Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại.”
“Đoàn trưởng Ni dẫn người theo tôi xuất phát.”
“Rõ!”
“Đi thôi.”
Ni Chùy Chùy dẫn người đi thẳng lên núi.
“Chít chít~, đồng loại, ta đã nhớ đường rồi, lần này để ta dẫn đường cho ngươi.”
Ni Chùy Chùy gật đầu.
Thư Đặc Cần nhìn con chim cách đầu Ni Chùy Chùy nửa mét, lại nhìn con chuột thò đầu thụt cổ trong túi cô, trong mắt lóe lên vẻ hiểu rõ.
“Còn bao xa nữa?”
“Sắp rồi.”
Ni Chùy Chùy nói xong liền tăng tốc.
Những người khác nhanh chóng bám theo.
“Chính là chỗ này, tôi từ trong này đi vào, thể hình của mấy người không vào được, muốn vào thì tìm cơ quan đi, mấy người tự tìm đi.”
Nói xong cô ngồi phịch xuống đất.
Thi sư trưởng thấy cô không có ý định giúp đỡ, liền ra hiệu cho mọi người tản ra tìm.
Những người khác đi tìm cơ quan, Thư Đặc Cần ngồi xuống bên cạnh Ni Chùy Chùy, vẻ mặt hứng thú nhìn cô nói: “Đồng chí Ni, tôi thấy cô có vài bản lĩnh đặc biệt, đúng lúc bộ phận tôi đang công tác chuyên thu nạp những nhân tài như cô, không biết cô có hứng thú gia nhập không?”
“Đặc biệt? Anh nói cái đặc biệt kiểu đầu óc có bệnh ấy hả?”
Thư Đặc Cần lắc đầu: “Không chỉ vậy, tôi biết cô có thể giao tiếp với những thứ người khác không giao tiếp được, cũng biết cô có thể nghe thấy những âm thanh người khác không nghe được.
Ừm~, hình như còn có thể khiến người ta gặp xui xẻo.
Điên chỉ là một trong vô số ưu điểm của cô, hơn nữa còn là ưu điểm nhỏ nhặt nhất mà thôi. Bộ phận chúng tôi trực thuộc lãnh đạo cấp cao, trong tổ chức người không nhiều nhưng quyền lực không nhỏ.
Có hứng thú không?”
Ni Chùy Chùy lắc đầu: “Không, tôi phải ở bên em trai tôi đi học.”
“Không ảnh hưởng đâu, bộ phận chúng tôi sẽ không dễ dàng ra tay, dù sao có nhiều quân nhân như vậy, cái gì cũng để chúng tôi ra tay thì chẳng phải tỏ ra bọn họ vô dụng lắm sao.
Cô có thể làm mọi thứ mình muốn, chỉ là khi có nhiệm vụ cần thì cô phải tham gia.
Phúc lợi đãi ngộ cũng không tệ.
Một tháng lương hai trăm tệ trở lên, còn có các phúc lợi khác, nếu cô gia nhập chúng tôi, em trai cô cũng sẽ được bảo vệ tốt hơn, thậm chí nếu năng lực cô đủ mạnh còn có thể xin người chăm sóc em trai cô.”
Ni Chùy Chùy nhướng mày: “Nghe cũng không tệ.”
“Không chỉ nghe không tệ, chúng tôi thật sự không tệ, đúng lúc ở đây có một văn phòng của chúng tôi, tôi là tổ trưởng, nếu cô hứng thú có thể gia nhập.
Tôi nghĩ cô sẽ hứng thú với năng lực của những người khác.”
Thư Đặc Cần thấy cô tò mò liền tiếp tục dụ dỗ.
“Đều có năng lực gì vậy?”
“Cái này phải đợi cô gia nhập mới biết được, tôi có thể nói cho cô biết là tổ đặc tình chúng tôi thu thập toàn là kỳ tài, không phải người đặc biệt thì không cần.”
“Anh cũng vậy à?”
Thư Đặc Cần lắc đầu: “Tôi không phải.”
“Anh không phải thì làm sao khiến một đám kỳ tài phục anh?”
Thư Đặc Cần vẻ mặt thần bí nói: “Cái này phải tự cô phát hiện, hoặc gia nhập rồi hỏi người khác. Tổ đặc tình chia thành hai tổ Long và Phượng.
Tôi là tổ trưởng tổ Long.
Tổ trưởng tổ Phượng sau này có cơ hội cô có thể gặp, hiện tại bọn họ ở Kinh thị.”
Ni Chùy Chùy nhướng mày: “Xem ra Long không đấu lại Phượng, anh bị đày tới đây rồi.”
“Không, tôi là vì cô mà tới, đúng lúc cấp trên có kế hoạch tách tổ đặc tình ra, một tổ ở lại Kinh thị, một tổ chuyển đi nơi khác, tôi liền ra ngoài.”
“Anh nói vậy, nếu tôi không đồng ý thì chẳng phải tỏ ra tôi không biết điều sao.”
Thư Đặc Cần lắc đầu: “Tôi rất mong cô gia nhập, nhưng sẽ không ép buộc, lòng không cùng chỗ thì gượng ép gom lại cũng vô ích, hơn nữa cô cũng không phải người bị ép buộc được.”
“Anh hiểu tôi đấy.”
“Nếu ngay cả chút nhìn người này cũng không có thì sao lãnh đạo được những kẻ khó chơi kia, vậy cô có hứng thú không?”
“Có!
Tôi muốn xem những người khác đặc biệt thế nào, nhưng gia nhập thì tôi phải suy nghĩ một chút, dù sao anh nói hay lắm, rất tự do, nhưng mặc bộ quần áo đó vào thì sao có thể thật sự tự do, tôi là người hướng tới tự do.”
Hơn mười năm trước bị giam trong một khoảng trời nhỏ bé không được tự do, cô đã chịu đủ rồi, cô không chắc bản thân từng nếm trải tự do còn có thể chịu đựng được sự không tự do hay không.
“Vậy cô có thể nói cho tôi biết năng lực của cô không?
Đổi lại tôi có thể dẫn cô tới tổ đặc tình tham quan.”
Thư Đặc Cần thật sự rất tò mò về năng lực của cô, tuy đã nhìn thấy đôi chút nhưng anh ta luôn cảm thấy chưa đầy đủ.
“Được thôi.”
Thư Đặc Cần tưởng cô sẽ từ chối, không ngờ cô lại đồng ý, anh ta ngồi thẳng dậy nói: “Cô nói đi, yên tâm, ra khỏi miệng cô lọt vào tai tôi, sẽ không có người thứ ba biết.”
“Tôi có thể giao tiếp với động vật, bất kỳ động vật nào, thực vật cũng được nhưng phải là loại cây già, càng già càng tốt, thấp nhất cũng phải năm mươi năm tuổi.”
“Thì ra là vậy.”
“Tôi còn có chút Miệng Quạ, có thể khiến người ta gặp xui xẻo, bị thương, nhưng không thể khiến người ta chết hoặc bị thương nặng, ừm, chỉ vậy thôi.”
Thật ra cô chưa nói hết, nhưng con người ta luôn phải giữ lại chút gì đó chứ.
Ni Chùy Chùy nói xong, ánh mắt Thư Đặc Cần nhìn cô nóng bỏng đến mức có thể đốt cháy cả ngọn núi này: “Đồng chí Ni, tôi thành tâm mời cô gia nhập tổ đặc tình, nếu cô có thể khiến những người kia phục cô, tôi cho cô chức đội trưởng.
Năng lực của cô quá tốt, đúng là khắc tinh của kẻ địch.
Có cô rồi, bất kể là trong rừng hay nơi khác, một chút gió thổi cỏ lay cũng đừng hòng thoát khỏi tai cô, mắt cô.
Cô đừng vội từ chối, đội trưởng tổ đặc tình là quân hàm thiếu tá đấy.”
Ni Chùy Chùy nghe thấy quân hàm thiếu tá thì có chút động lòng, Ni Kiến Quốc phấn đấu hơn mười năm cũng chỉ đến thế, cô vừa vào đã là thiếu tá, nghe thế nào cũng sướng.
“Đợi tôi gặp những người kia rồi nói.”
Thư Đặc Cần hiểu tuy cô không đồng ý ngay nhưng cũng cơ bản là đồng ý rồi, cười ha hả nói: “Được, xong việc ở đây tôi dẫn cô tới văn phòng của chúng ta xem.
Sau này đó sẽ là nơi cô làm việc.”
“Được.”
Thư Đặc Cần nghe vậy càng vui, nếu vừa rồi chỉ là phỏng đoán thì bây giờ là chắc chắn một trăm phần trăm, tốt quá, có viên mãnh tướng này gia nhập, con khủng long bạo chúa của tổ Phượng sẽ không thể ngang ngược như vậy nữa, đừng tưởng cô ta thu nạp được một sát thần là anh ta sợ cô ta, bây giờ anh ta cũng có rồi.
Thật muốn xem cô ấy và sát thần kia ai lợi hại hơn.
