Chương 29: Ổ ấp của… Rắn lục ăn xương.
Đoàn người Thẩm Tinh Nguyệt vừa lao vào khu vực bên ngoài viện nghiên cứu, dị biến bất ngờ xảy ra.
Một thể ô nhiễm không biết từ đâu nhảy ra, móng vuốt sượt qua đuôi tóc Thẩm Tinh Nguyệt, luồng gió mạnh hất vào mặt khiến da rát buốt.
Cô bị Zero ôm chặt vào lòng, gắng gượng đè nén trái tim đang đập thình thịch.
Mẹ kiếp, thể ô nhiễm ở thế giới này đều nhanh như vậy sao?
Làm cô trông như đồ bỏ đi.
Những kỹ năng từng mài giũa trên Trái Đất, ở đây gần như chẳng dùng được. Cơ thể hiện tại cũng chưa đạt độ dẻo dai như kiếp trước, dù có ý định ứng phó cũng không thể thi triển dù chỉ một chút.
Thật là nghẹn ức chết đi được.
Cô nhìn chằm chằm con dị biến thể đang quần nhau với Chim Ưng Xám, lồng ngực nghẹn lại, vô thức nghiến chặt răng.
Zero cúi nhìn Người dẫn đường nhỏ trong lòng, thấy cô nghiến răng, vẻ mặt đầy ấm ức và bất cam. Đáy mắt anh thoáng qua một tia ý cười khó nhận ra.
“Cô chỉ tạm thời chưa quen thôi,” giọng anh trầm thấp, “sau này cô sẽ mạnh hơn bọn chúng.”
“Tôi sẽ mạnh hơn chúng!” Cô ngẩng lên, giọng đầy kiên định.
“Ừm,” anh đáp, ánh mắt dừng trên đôi mắt kiên nghị của cô, “tôi tin cô.”
Chim Ưng Xám lúc này đã giết chết con thể ô nhiễm, đang lau lưỡi dao ngắn.
“Tiếp tục tiến lên.”
Giọng Chim Ưng Xám kéo cô trở về thực tại.
Thẩm Tinh Nguyệt hít một hơi sâu, trấn tĩnh nhịp tim đang đập dồn dập: “Đi thôi.”
Zero liếc cô một cái, không nói thêm gì, buông tay, tiếp tục bước về phía trước.
Cảnh tượng trước mắt vượt quá mọi tưởng tượng của cô.
Nơi đây từng là một phòng thí nghiệm sinh học, nhưng giờ đây lại giống như khoang miệng thối rữa của một con quái vật khổng lồ.
Những bồn nuôi cấy khổng lồ cắm chặt vào tường, phần lớn đã vỡ nát, chất lỏng sền sệt còn sót lại đã khô đen, kéo thành sợi. Mặt đất phủ một lớp chất nhờn trơn trượt, dưới ánh đèn pin phát ra ánh huỳnh quang tím sẫm.
Không khí ô nhiễm nồng nặc, hòa lẫn với một thứ “âm thanh” ma sát.
Đó không phải âm thanh thực sự, mà là tần số ô nhiễm tác động trực tiếp lên tinh thần, chính là “rào cản sóng âm thời đại cũ” mà Zero từng nhắc tới. Thẩm Tinh Nguyệt cảm thấy thái dương bắt đầu giật giật, đầu dò bạc dưới lưỡi truyền đến những rung động cực nhỏ.
“Bám sát.” Giọng Zero xuyên qua lớp tạp âm tinh thần. Anh đã rút vũ khí – một thanh trường đao lưỡi thẳng màu tối, dưới ánh sáng yếu ớt không hề phản quang, như thể có thể hút hết ánh sáng xung quanh.
Chim Ưng Xâm lặng lẽ di chuyển sang bên trái đội hình, tay cầm ngược dao ngắn, ánh mắt như máy quét lướt qua từng góc tối. Nhịp thở của anh rất đặc biệt, dài và nông, gần như lệch pha với tần số “âm thanh” của môi trường, rõ ràng đã qua huấn luyện đặc biệt để chống nhiễu sóng âm.
Thẩm Tinh Nguyệt gắng gượng tập trung, bắt chước cách thở của Chim Ưng Xám, đồng thời từ từ trải rộng tinh thần lực, xây dựng một lớp màng chắn quanh người. Cô có thể “cảm nhận” được sóng âm như vô số mũi kim nhỏ, không ngừng đâm vào lớp màng, phát ra tiếng rít chói tai mà chỉ mình cô mới “nghe” thấy.
Mỗi lần va chạm đều tiêu hao tinh thần lực của cô.
Zero đột nhiên dừng lại, giơ tay ra hiệu.
Ở góc hành lang phía trước, trên mặt đất rải rác một số thứ, trông như những mảnh xương hình dạng méo mó, cạnh sắc nhọn, kích cỡ khác nhau.
Chim Ưng Xâm ngồi xuống, dùng mũi dao khẽ đẩy một mảnh.
“Tàn tích lột xác của Rắn lục ăn xương.” Anh nói nhỏ, giọng đầy cảnh giác, “còn rất mới, không quá hai mươi bốn giờ. Ở đây không chỉ có bầy chúng ta phát hiện trước đó.”
“Chúng vào thời kỳ thay da sẽ trở nên cực kỳ hung bạo, tính công kích tăng mạnh, nhưng độ nhạy cảm giác quan sẽ tạm thời suy giảm.” Zero tiếp lời, mắt quét qua các lỗ thông gió trên tường và trần nhà, “Chú ý phía trên đầu và đường ống hai bên. Chim Ưng Xám, dò đường.”
Chim Ưng Xám gật đầu, thân hình như một làn khói nhẹ, lướt vào bóng tối sâu hơn phía trước.
Vài giây sau, giọng anh vang lên qua kênh liên lạc mã hóa, kèm theo tiếng nhiễu nhẹ: “Chính đạo phía trước ba mươi mét bị sụt lở, bị phế thải thí nghiệm và xương cốt chặn lại. Bên phải có lối vào ống thông gió dự phòng, đường kính khoảng một mét hai, tình hình bên trong không rõ. Đề nghị?”
Zero nhìn Thẩm Tinh Nguyệt: “Cô có thể duy trì màng chắn ổn định trong không gian kín không?”
Thẩm Tinh Nguyệt cảm nhận tốc độ tiêu hao tinh thần lực, gật đầu: “Được, nhưng không thể lâu quá.”
“Đủ rồi.”
Zero quyết định, “Đi ống thông gió. Chim Ưng Xám, dọn lối vào, ba mươi giây sau chúng tôi đến.”
Anh quay sang Thẩm Tinh Nguyệt, rút từ thắt lưng một con dao chiến thuật ngắn hơn, đưa cho cô: “Cầm lấy, phòng thân. Nhớ, trong ống nếu gặp thứ gì, ưu tiên phá hủy khớp và mắt, đừng dây dưa, để tôi xử lý.”
Thẩm Tinh Nguyệt nhận lấy dao, cảm giác kim loại khiến lòng cô yên tâm hơn.
Cô cầm ngược dao, gật đầu.
Ba mươi giây sau, họ đến lối vào mà Chim Ưng Xám đã dọn sạch.
Song sắt kim loại của ống thông gió đã bị tháo dỡ bằng vũ lực, bên trong tối om om, một luồng khí lạnh pha lẫn mùi sắt gỉ và ẩm mốc từ sâu trong ống trào ra. Chim Ưng Xám đã vào trước.
“Tôi đi đầu, Thẩm Tinh Nguyệt ở giữa, Zero bọc hậu.” Giọng Chim Ưng Xám từ trong ống vọng ra, kèm tiếng vọng, “giữ khoảng cách, chú ý dưới chân và trên đầu. Ở đây có thể còn chất nhờn hoặc ký sinh thể nhỏ.”
Zero vỗ vai Thẩm Tinh Nguyệt, ra hiệu cho cô vào. Thẩm Tinh Nguyệt hít một hơi thật sâu, cúi người chui vào ống.
Thành ống kim loại lạnh ngắt, phủ một lớp chất lạ trơn trượt.
Ống hẹp hơn tưởng tượng, người lớn phải hơi cúi đầu và co người mới tiến lên được. Ánh đèn pin chỉ chiếu sáng được vài mét phía trước, sâu hơn là bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Tạp âm tinh thần trong không gian kín dường như bị khuếch đại, như vô số con bò trong hộp sọ.
Thẩm Tinh Nguyệt nghiến chặt răng, đổ thêm tinh thần lực vào màng chắn, tần số rung của đầu dò tăng nhanh, nhắc nhở cô đã gần đến ngưỡng an toàn.
Họ lặng lẽ tiến được khoảng năm phút.
Ống bắt đầu dốc xuống, độ dốc ngày càng lớn, phải dùng cả tay và chân. Thẩm Tinh Nguyệt có thể nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của mình, cùng với tiếng di chuyển gần như không thể nghe thấy của Chim Ưng Xám phía trước và Zero phía sau.
Đúng lúc này, đèn pin của Chim Ưng Xám phía trước đột nhiên dừng lại.
“Dừng.” Giọng anh hạ cực thấp, căng như dây đàn.
Thẩm Tinh Nguyệt nín thở. Ở rìa chùm sáng đèn pin, cô thấy—
Trên thành ống, bám đầy những túi nhỏ màu đỏ sẫm, to bằng nắm tay, chi chít. Chúng hơi phập phồng, bề mặt phủ đầy mạch máu trong suốt như mạng nhện, bên trong mơ hồ có thứ gì đó đang chậm rãi động đậy.
Và bên dưới những túi nhỏ này, chất đống nhiều mảnh xương trắng dính đầy chất nhờn.
Chim Ưng Xâm từ từ lùi nửa bước, giọng gần như kẹt trong kẽ răng:
“Ổ ấp của… Rắn lục ăn xương.”
Lời vừa dứt, chiếc túi gần nhất trên bề mặt, “bốp” một tiếng, nứt ra một khe nhỏ.
