Chương 14: Kỳ thi
Ngày thi, trời tờ mờ sáng, khu vườn nhà họ Tần đã bắt đầu tất bật.
La Bội San đích thân đưa Thẩm Thanh Từ ra cổng, nắm tay cô dặn dò không biết bao nhiêu lần: “Thẻ dự thi, bút máy, mực đều kiểm tra kỹ chưa? Bánh trái và nước uống mang theo chưa, đói thì ăn chút gì đó... A Nguyên, con theo sát cô, không được rời nửa bước! Còn lão Trần, lái xe vững nhé, thi xong cứ đợi ngay trước cổng, đón thẳng cô về, không được đi đâu hết!”
Bà dừng lại một chút, nhìn gương mặt thanh tú trầm tĩnh của Thẩm Thanh Từ, giọng dịu lại: “Cháu ngoan, đừng lo lắng. Chúng ta cứ đi thi thử thôi. Đỗ thì tốt, không đỗ cũng chẳng sao. Nếu không thì... bác sẽ quyên góp cho trường một thư viện, thế nào cũng cho cháu được đi học!”
Lời nói đầy khí khái, nhưng cũng thấm đẫm sự chân thành. Thẩm Thanh Từ thấy ấm lòng, bao cảm xúc và sự tin cậy dồn nén bấy lâu nay trào dâng. Mẹ mất sớm, ông nội dù thương yêu, nhưng suy cho cùng vẫn là uy nghiêm nhiều hơn từ ái. Những gì La Bội San dành cho cô là thứ tình mẹ tỉ mỉ chu đáo mà cô chưa từng được nếm trải. Cô chợt bước lên một bước, khẽ ôm lấy La Bội San, vùi mặt vào bờ vai thoảng hương hoa dành dành, giọng nghẹn ngào: “Bác gái, cháu cảm ơn bác... Cháu... Cháu sẽ cố hết sức.”
La Bội San bị cái ôm ấy làm cho tim như tan chảy, khóe mắt đỏ lên, khẽ vỗ lưng cô: “Cháu ngoan, đi thôi, đi thôi.”
Giữa một tràng dặn dò không yên lòng, Thẩm Thanh Từ cuối cùng cũng lên chiếc Ford màu đen của nhà họ Tần. Hôm nay cô mặc một chiếc sườn xám lụa mềm màu trăng thanh, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác len mỏng màu trắng phớt hồng. Đều là đồ Tây mà mấy hôm trước La Bội San cố ý đến “Bách hóa Đại Thế Kỷ” chọn cho cô. Vải mỏng nhẹ và mềm mại, màu sắc tươi mát, càng tôn lên làn da trắng hơn tuyết, đôi mày mắt như tranh vẽ. Mái tóc đen mượt được búi gọn sau gáy, chỉ cài một chiếc kẹp tóc ngọc trai đơn giản. Toàn thân không thêm một món trang sức nào, nhưng toát ra vẻ đẹp tựa hoa sen mọc từ nước, thuần khiết không cần tô điểm.
Chiếc xe chạy về phía điểm thi Đại học Phục Đán ở Giang Loan. Từ xa, đã có thể thấy cổng trường đông nghịt người. Có những nam sinh nhà nghèo mặc trường sam vải, đi giày vải; cũng có những công tử nhà giàu com-lê giày da; không ít nữ sinh trẻ tuổi mặc áo xanh váy đen hoặc sườn xám màu nhạt. Ai nấy đều vẻ mặt căng thẳng, kẻ thì cố tranh thủ xem lại bài phút cuối, người thì khẽ khẽ trò chuyện cùng bạn bè.
Xe nhà họ Tần đỗ cách đó một quãng. Thẩm Thanh Từ vừa bước xuống xe đã nghe thấy một giọng trong trẻo vang lên: “Thanh Từ! Ở đây này!”
Thì ra là Đường Anh, mặc chiếc sườn xám vải ân đan xanh nhạt, mái tóc ngắn gọn gàng, đang vẫy tay thật mạnh với cô. Mà bên cạnh Đường Anh, còn có một người đứng đó.
Cố Ngôn Thâm.
Hôm nay Cố Ngôn Thâm không mặc âu phục, mà mặc một bộ đồ Trung Sơn màu xám nhạt bằng chất liệu sang trọng, dáng đứng thẳng như cây tùng. Đứng giữa một đám học sinh còn non nớt và bối rối, gã nổi bật như hạc giữa bầy gà. Ánh mắt sau cặp kính gọng vàng trầm tĩnh.
Thấy Thẩm Thanh Từ bước tới, ánh mắt gã dừng lại trên người cô một lúc. Chiếc sườn xám màu trăng thanh, chiếc áo khoác trắng phớt hồng, trang phục đơn giản đến cùng cực, lại tôn lên đến tột cùng vẻ thanh tú và khí chất thư hương. Dưới nắng sớm, làn da trắng sứ của cô như có ánh sáng dịu, đôi mày mắt trầm tĩnh, từng bước đi tới như một bức tranh thủy mặc nhạt đang chậm rãi mở ra.
Trong lòng Cố Ngôn Thâm có một gợn sóng gần như không thể nhận ra. Đó không phải sự rung động đơn thuần trước cái đẹp, mà là một tầng rung động sâu hơn – giữa thời buổi hỗn loạn phù phiếm này, vậy mà vẫn có một tồn tại trong sạch, trầm tĩnh và tốt đẹp đến thế, hoàn toàn khác với những toan tính và phù hoa mà gã quen thuộc trong giới quyền lực. Gã muốn thu mảnh ánh sáng thanh khiết này vào lòng bàn tay, nâng niu cất giữ, chỉ để riêng gã thưởng thức.
Nhưng trên mặt gã không lộ ra chút gì, chỉ khẽ gật đầu, giọng điệu vẫn ôn hòa lễ độ như thường: “Thẩm tiểu thư, Đường tiểu thư. Hôm nay hai vị đi thi, xin chúc hai vị thuận lợi.”
“Cảm ơn Cố thiếu!” Đường Anh cười khúc khích, lại ghé sát vào Thẩm Thanh Từ thì thầm: “Cố thiếu nói anh ấy vừa hay có việc ở gần đây, nghe nói hôm nay bọn mình thi nên tiện đường qua xem. Ơ, Tần thiếu gia không đến đưa cậu à?”
Thẩm Thanh Từ khẽ lắc đầu: “A Độ có việc.” Cô không muốn nói thêm, với Cố Ngôn Thâm cũng giữ một sự lịch sự và khoảng cách vừa đúng: “Đa tạ Cố thiếu đã quan tâm.”
Ánh mắt Cố Ngôn Thâm lướt qua gương mặt cô, thấy rõ sự xa cách mà cô cố tình duy trì, trong lòng không hề khó chịu, trái lại càng thêm hứng thú. Con mồi càng cảnh giác, cuộc săn đuổi càng có thử thách, và cảm giác đạt được khi cuối cùng nắm gọn vào tay càng lớn.
“Chuyện thi cử quan trọng, tôi không làm phiền nữa.” Gã nghiêng người nhường đường, giọng nói ôn hòa, nhưng lại mang một sự quan tâm không cho phép nghi ngờ.
Thẩm Thanh Từ thấy lòng hơi thắt lại, cụp mắt xuống: “Cố thiếu đã bận tâm rồi. Đường Anh, mình vào thôi.”
Đường Anh cũng nhận ra không khí có chút khác thường, vội gật đầu, khoác tay Thẩm Thanh Từ đi vào cổng trường.
Cố Ngôn Thâm đứng nguyên tại chỗ, nhìn hai cô gái trẻ hòa vào dòng thí sinh. Ánh mắt gã vẫn khóa chặt trên bóng lưng mảnh mai hòa lẫn giữa sắc trăng thanh và trắng phớt hồng, cho đến khi cô khuất hẳn bên trong tòa giảng đường.
“Thiếu gia,” phó quan khẽ hỏi, “có cần phái người...”
“Không cần.” Cố Ngôn Thâm giơ tay ngăn lại, khóe môi nhếch lên một đường cong cực nhạt mang vẻ nhất định phải có được, “Chim trong lồng, bay không xa đâu. Cứ để cô ấy yên tâm thi đã. Nhà họ Tần... che chở được nhất thời, không che chở được cả đời.”
Một thứ quyết tâm phải có được âm thầm nảy sinh trong đầu óc lạnh lùng lý trí của gã. Ban đầu có lẽ chỉ là sự thưởng thức cái đẹp và toan tính về giá trị lợi dụng, nhưng không hay không biết, nó đã trộn lẫn thêm thứ chiếm hữu thuần túy, mang bản năng đàn ông.
Bên trong phòng thi, lại là một khung cảnh khác.
Trong phòng học rộng rãi, những dãy bàn gỗ được xếp ngay ngắn, trên mặt bàn đã dán số báo danh. Các giám thị mặc trường sam hoặc đồng phục, đi qua đi lại với vẻ mặt nghiêm trang. Không khí thoang thoảng mùi giấy, mùi mực, và một sự căng thẳng không thành tiếng.
Khi Thẩm Thanh Từ theo thẻ dự thi tìm được chỗ ngồi, không ngoài dự đoán, một trận xôn xao nhỏ lại nổi lên. Các thí sinh cùng phòng, dù nam hay nữ, đều không nhịn được mà đưa mắt nhìn về cô thí sinh quá đỗi rực rỡ kia. Những tiếng trầm trồ, tiếng xì xào khẽ vang lên, mãi đến khi giám thị ho khan một tiếng nghiêm khắc, phòng thi mới trở lại yên tĩnh.
Tiếng chuông báo giờ vang lên. Giấy thi được phát xuống, dày cả xấp. Đề bài trải rộng các môn quốc văn, toán, tiếng Anh, lịch sử – địa lý, lý – hóa, phạm vi rất rộng, độ khó không nhỏ, đúng là tiêu chuẩn hà khắc để tuyển chọn nhân tài cho trường đại học hàng đầu thời bấy giờ.
Thẩm Thanh Từ hít một hơi thật sâu, gạt bỏ tạp niệm, cầm cây bút máy mạ vàng Tần Độ tặng, chấm mực, rồi bắt đầu tập trung vào bài thi trước mặt. Sự dạy dỗ tận tâm của ông nội từ nhỏ, những ngày ôn thi ở nhà họ Tần, cùng khát khao tự lập, nắm lấy cơ hội thay đổi số phận chống đỡ cô trong phòng thi phảng phất nỗi bất an thời cuộc và hoài bão cá nhân, từng nét bút viết nên tương lai của chính mình.
Ngoài cửa sổ, lá ngô đồng xào xạc. Nắng xuyên qua ô kính, đổ trên gương mặt nghiêng trầm tĩnh của cô những mảng sáng dịu dàng. Một cuộc so tài tri thức, trong ngôi trường mang theo biết bao giấc mơ của tuổi trẻ, lặng lẽ diễn ra.
