Chương 43: Thứ nữ bị lưu đày làm bia đỡ đạn thời cổ đại 14
Sau khi Tô Thanh Dung bị khiêng đi, trong thôn yên tĩnh một thời gian, rồi lại đâu vào đấy, người làm việc của người nấy.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Năm đầu tiên, năm mẫu đất Tô Thanh Uyên trồng, thu hoạch chẳng tốt chẳng xấu. Vốn dĩ nàng không biết trồng trọt, nhưng bù lại có không gian và hệ thống bên cạnh.
Cứ mỗi đêm, nàng lén vào không gian, mở giáo trình trồng trọt của hệ thống ra nghiền ngẫm, hôm sau lại áp dụng theo đúng phương pháp trong sách. Tuy rau màu trồng ra vẫn không thể so với tay nghề của nông dân thực thụ, nhưng cũng chẳng đến nỗi mất trắng.
Bắt đầu từ năm thứ hai, Tô Thanh Uyên không còn mặn mà với chuyện đồng áng nữa.
Nàng mê mẩn việc vào núi.
Phía sau Liễu Thụ Câu là một dãy núi lớn, trập trùng liên miên, không biết sâu đến đâu. Dân trong thôn không ai dám vào sâu, bảo rằng trong đó có dã thú. Trước kia có một thợ săn vào rồi không bao giờ trở ra. Tô Thanh Uyên thì chẳng hề sợ hãi.
Mùa xuân đào rau dại, mùa hạ hái nấm, mùa thu đập hạt thông, hái óc chó. Đảng sâm, hoàng kỳ, sài hồ trong núi mọc khắp nơi, thỉnh thoảng còn tìm được nhân sâm, linh chi, hà thủ ô mấy trăm năm tuổi.
Mỗi lần vào núi, Tô Thanh Uyên luôn săn được thú rừng. Nhỏ thì gà rừng, thỏ rừng, lớn thì lợn rừng, hươu núi. Dần dần, thú rừng chất trong không gian đã thành một đống nhỏ.
Mỗi lần vào núi, Tô Thanh Uyên đều đeo một chiếc sọt to sau lưng. Có người hỏi nàng đào được gì, nàng chỉ bảo là rau dại.
Đầu xuân năm thứ tư, tin tân hoàng đế đăng cơ truyền đến Ninh Cổ Tháp.
Tin do một thương nhân buôn bán ở thị trấn mang tới. Người đó ngồi nghỉ dưới gốc liễu lớn ở đầu thôn, tán gẫu với mấy ông già, nói rằng tân hoàng vừa lên ngôi đã hạ chỉ đại xá thiên hạ, người đáng thả thì thả, người đáng miễn thì miễn.
“Tân hoàng đế là ai vậy?” Có người hỏi.
“Ngũ hoàng tử chứ ai.” Thương nhân đáp. “Từ khi thái tử băng hà, chỉ có mình ông ta là danh chính ngôn thuận. Đăng cơ đã lâu, chỉ dụ đại xá vừa mới đến chỗ chúng ta.”
Ngũ hoàng tử.
Tô Thanh Uyên đang ngồi trong sân cách đó không xa, nghe thấy ba chữ này, động tác trong tay khựng lại.
Kiếp trước, Tô Thanh Dao chính là được Ngũ hoàng tử đón vào cung, một đường ngồi lên vị trí quý phi, sủng ái khắp hậu cung.
Nàng ngẩng mắt nhìn về phía sân của Tần thị. Giữa hai bên là một bức tường đất, chẳng nhìn thấy gì, nhưng động tĩnh trong sân đã rõ ràng truyền vào tai nàng.
Giọng Tô Thanh Dao từ trong sân vọng ra, the thé đến mức xé toạc bầu trời.
“Cha! Mẹ! Cha mẹ nghe thấy không! Ngũ hoàng tử làm hoàng đế rồi! Ông ấy làm hoàng đế rồi!”
Tô Thanh Uyên đặt việc trong tay xuống, đứng dậy, nhìn về phía đó.
Tô Thanh Dao từ trong sân lao ra, mặt mày rạng rỡ, cười đến mức nước mắt chảy dài. Nàng ta kéo tay áo Tần thị, nhảy cẫng lên, trông như kẻ điên.
“Mẹ, ông ấy sẽ đến đón con! Ông ấy đã hứa, nhất định sẽ đến đón con!”
Tần thị đứng ở cửa sân, tay vịn khung cửa, môi run rẩy, khóe mắt đỏ hoe. Bà ta già đi trông thấy trong mấy năm nay, tóc bạc quá nửa, mặt đầy nếp nhăn, lưng còng xuống. Nhưng khoảnh khắc này, ánh mắt bà ta sáng rực, sáng như thời còn ở phủ Vĩnh Ninh hầu năm đó.
“Đợi bao nhiêu năm rồi…” Giọng Tần thị run run, “Cuối cùng cũng đợi được…”
Hầu gia cũng bước ra.
Ông ta trông không già đi bao nhiêu. Mấy năm nay tuy cũng làm việc, nhưng không đến mức liều mạng như Tần thị. Tô Thanh Uyên có khi nghĩ, con người này như có bản lĩnh gì đó tà môn, dù thế nào cũng không thể làm ông ta gục ngã. Ông ta đứng giữa sân, tay chắp sau lưng, vẻ mặt như thể đã trở lại phủ Vĩnh Ninh hầu.
Tô Thanh Dao đợi một ngày.
Hai ngày.
Ba ngày.
Năm ngày.
Không một ai đến.
Tô Thanh Dao từ hưng phấn ban đầu, biến thành nôn nóng, rồi từ nôn nóng chuyển sang bất an. Ngày nào nàng ta cũng ra gốc liễu lớn đầu thôn đứng, nhìn về phía thị trấn. Nhìn cả buổi sáng, không thấy bóng người, chiều lại ra tiếp.
Tần thị cũng chờ theo, nhưng vẻ mặt ngày một nặng nề.
Đến ngày thứ bảy, Tô Thanh Dao không kìm được nữa.
“Mẹ, hay là ông ấy không biết con ở đây?”
Tần thị không nói gì.
Tô Thanh Dao nghiến răng: “Con muốn viết thư cho ông ấy.”
Lấy gì mà viết? Không có giấy bút, viết xong cũng chẳng ai đưa giúp. Nàng ta vật vã hai ngày, cuối cùng không biết tìm đâu ra một tờ giấy, viết nguệch ngoạc mấy dòng, nhờ đoàn thương nhân mang về kinh thành.
Lại đợi thêm nửa tháng.
Không có hồi âm.
Tô Thanh Dao ngồi trước cửa sân, vẻ kiêu hãnh trên mặt dần biến mất. Nàng ta gầy đi nhiều, mấy năm nay phơi nắng ngoài đồng khiến làn da đen sạm, thô ráp. Tuổi đời vừa đôi mươi, trông lại như kẻ ba mươi lăm. Khóe môi chảy xệ, ánh mắt mất đi thần sắc.
Tần thị đứng sau lưng nàng ta, há miệng định nói gì đó, rồi lại nuốt ngược vào trong.
Tô Thanh Uyên nhìn tất cả, trong lòng chẳng gợn chút sóng. Ngũ hoàng tử trước khi bị lưu đày đã bị nàng vét sạch ngân phiếu trong phủ. Sau khi đăng cơ, bận bịu bao nhiêu việc lớn, nào còn hơi sức đâu mà để ý đến một đích nữ của kẻ lưu đày?
Tô Thanh Uyên cảm thấy đã đến lúc thích hợp.
Chỉ dụ đại xá đã đến, nàng có thể đi rồi.
Mấy năm nay nàng không hề nhàn rỗi. Vật tư trong không gian đủ để dùng mấy kiếp, bạc cũng không ít. Nàng mua một căn nhà ở phía Nam, sống yên ổn qua ngày, còn hơn ở đây chịu khổ.
Trước khi đi, vẫn còn vài việc phải giải quyết.
Trong một đêm không trăng, Tô Thanh Uyên trèo tường vào sân của Tần thị.
Tần thị và Vĩnh Ninh hầu ở chính phòng, Tô Thanh Dao ở Tây sương.
Khi Tô Thanh Uyên lẻn vào chính phòng, Tần thị đang ngủ phía trong giường. Nàng bước đến bên giường, nhờ ánh trăng xuyên qua giấy dán cửa sổ mà nhìn rõ khuôn mặt Tần thị: những năm này bà ta già đi thật nhiều, cũng gầy đi, gò má nhô cao, khác hẳn người đích mẫu cao cao tại thượng năm nào. Còn Vĩnh Ninh hầu ngủ say sưa, mấy năm nay ông ta sống thảnh thơi, ăn ngon ngủ kỹ.
Rắc bột mê, thu cả hai người vào không gian, Tô Thanh Uyên lại xoay người vào Tây sương.
Nàng vén rèm bước vào, cúi đầu nhìn Tô Thanh Dao trên giường. Người này ngay cả khi ngủ mà lông mày vẫn nhíu chặt, không biết đang mơ thấy gì, môi khẽ mấp máy vài cái, như đang gọi ai đó.
Tô Thanh Uyên không cho nàng ta cơ hội, cũng rắc bột mê, thu vào không gian.
Nhân lúc trời tối, Tô Thanh Uyên chạy một mạch vào sâu trong núi, thả ba người ra, rút dao găm đâm mỗi người ba nhát. Đợi khi họ tắt thở hẳn, nàng ở lại đó chờ dã thú đến ăn sạch thi thể, gần sáng mới trở về nhà.
Sáng sớm hôm sau, Tô Thanh Uyên đeo bọc hành lý lên vai, chào Vương thôn trưởng một tiếng, nói rằng mình sắp đi.
Vương thôn trưởng nhìn nàng một cái, không hỏi nhiều, chỉ gật đầu.
Tô Thanh Uyên ra khỏi đầu thôn, men theo đường lớn đi về phía nam.
Nàng đi không nhanh. Đi được khoảng nửa canh giờ, ngoảnh đầu nhìn lại Liễu Thụ Câu. Ngôi làng đã khuất dạng, chỉ còn cây liễu lớn lấp ló ngọn cây.
Tô Thanh Uyên thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước về phía trước.
