Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Một Bức Ảnh, Một Mối Tình > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23: Có phải em trở nên quá bám người rồi không?

 

An Dĩ Thư phát hiện mình đã thay đổi. Sự thay đổi này không phải đến đột ngột, mà từ từ, như cỏ mùa xuân chui lên từ đất, lặng lẽ, không thể ngăn cản, lan rộng ra. Khi cô nhận ra, cô đã không còn là An Dĩ Thư của ngày xưa nữa.

 

Ngày trước ở Thâm Thành, cô sống một mình, ăn một mình, đi tàu điện một mình, xem phim một mình, đến bệnh viện một mình. Cô chưa bao giờ thấy điều đó có vấn đề gì, thậm chí còn tận hưởng thứ tự do ấy, thứ cuộc sống không cần báo cáo với ai, hoàn toàn thuộc về mình. Lâm Vãn nói cô lạnh lùng, cô nói đó không phải lạnh lùng, mà là độc lập. Nhưng giờ cô biết rồi, đó không phải độc lập, mà là chưa gặp được người khiến cô không muốn độc lập.

 

Sau khi gặp Thẩm Nghiêm Kinh, cô trở nên không giống mình nữa.

 

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên không phải vào nhà vệ sinh, không phải uống nước, mà là mò điện thoại. Màn hình sáng lên, nhìn xem có tin nhắn của anh không – "chúc ngủ ngon" tối qua vẫn còn, "dậy chưa" sáng nay vẫn chưa tới. Cô đọc lại tin "chúc ngủ ngon" hai lần, khóe miệng cong lên, rồi nhắn cho anh một tin "dậy rồi", gửi xong đặt điện thoại bên gối, đi đánh răng rửa mặt. Đang rửa mặt nghe điện thoại rung, bọt chưa trôi sạch đã với tay lấy, nước chảy dọc theo ngón tay lên màn hình, cô dùng mu bàn tay lau đi, thấy anh trả lời một chữ "sớm", chỉ một chữ, nhưng tâm trạng cô đã tốt lên, tốt đến nỗi như ánh nắng ngoài cửa sổ, sáng rỡ.

 

Trên đường đi làm, tàu điện lắc lư, một tay cô nắm dây treo, tay kia gõ chữ. Ngày trước cô không xem điện thoại trên tàu, cô nói đi tàu cần cho đầu óc nghỉ ngơi, nhìn màn hình chỉ làm mắt thêm mệt. Giờ cô nhìn màn hình, từ lúc lên tàu đến lúc xuống, không phải xem gì quan trọng, chỉ là tán gẫu với anh – hôm nay ăn gì, hôm nay mặc gì, hôm nay trên tàu có một cô dì xách một con mèo, con mèo trong túi kêu meo meo. Những chủ đề vụn vặt đến mức chính cô cũng thấy nhàm chán, nhưng cô chỉ muốn nói với anh. Không nói thì khó chịu, nói rồi cũng chẳng vui hơn bao nhiêu, nhưng không nói thì như thiếu thứ gì, trong lòng trống rỗng.

 

Ăn trưa, cô cùng Tôn Hạo, Tiểu Chu và mấy người khác. Đồ ăn lên, cô không động đũa ngay, mà chụp một tấm ảnh gửi cho Thẩm Nghiêm Kinh, kèm dòng chữ "hôm nay ăn đồ Tương". Tôn Hạo liếc cô một cái, nói "bây giờ cô ăn cơm còn chụp ảnh, thói quen gì thế", An Dĩ Thư sững lại, phát hiện trước đây mình chưa bao giờ chụp đồ ăn. Cô không biết giải thích thế nào, cười cười nói "ghi lại cuộc sống". Tiểu Chu lại gần liếc màn hình điện thoại của cô, không thấy là ai, nhưng thấy nụ cười không giấu được nơi khóe miệng khi cô gửi ảnh, liền "ồ –" một tiếng đầy ẩn ý, An Dĩ Thư úp điện thoại xuống bàn, mặt hơi đỏ.

 

Buổi chiều là khoảng thời gian khó khăn nhất. Mùa đông ở Kinh Thị, trời tối sớm, hơn bốn giờ ánh nắng đã ngả về tây, ánh sáng cam đỏ chiếu xiên qua cửa sổ, nhuộm cả văn phòng thành tông ấm. An Dĩ Thư ngồi ở bàn làm việc, bản thảo trước mặt chẳng đọc vào được chữ nào, trong đầu chỉ có một ý nghĩ – bao giờ anh ấy đến đón mình. Ý nghĩ này vừa xuất hiện, chính cô cũng thấy buồn cười. Ngày trước cô là kiểu người "tôi tự về được, không cần anh đón", giờ cô thành kiểu "sao anh ấy chưa đến, có chuyện gì à". Cô đã trở nên thế này từ khi nào? Chắc là từ dưới gốc cây ngân hạnh treo đầy đèn lồng, khi anh nói "anh thích em". Câu nói ấy thốt ra, cánh cửa nào đó trong lòng cô bị khóa từ lâu liền mở ra, cửa mở rồi, thứ bên trong không thể nhốt lại được nữa – những sự phụ thuộc, những nỗi nhớ, những cảm xúc muốn ở bên anh mọi lúc mọi nơi, như dây leo điên cuồng vươn dài, cắt mãi không đứt.

 

Tin nhắn của Thẩm Nghiêm Kinh đến đúng bốn rưỡi: "Hôm nay muộn một chút, có cuộc họp, khoảng bảy giờ đến." An Dĩ Thư trả lời một chữ "vâng", gửi xong lại thấy chữ "vâng" này lạnh quá, liền thêm "không sao, anh bận đi", thêm xong lại thấy "không sao" khách sáo quá, như đang xa cách với anh. Cô nhìn dòng chữ ấy hai giây, lại gửi một sticker, một con mèo nằm phơi nắng trên bậu cửa sổ, kèm chữ "từ từ". Gửi xong tự mình cũng thấy phiền – trước đây cô không phải người như thế, trước đây cô nói "vâng" là "vâng", không thêm ba bốn hậu tố để tô điểm giọng điệu. Cô không biết mình sợ gì, sợ anh thấy cô lạnh nhạt? Sợ anh thấy cô không đủ quan tâm? Sợ anh thấy cô khác với những người anh từng gặp, nhưng "khác" có nghĩa là "không đủ tốt"?

 

Thẩm Nghiêm Kinh trả lời một chữ: "Ngoan." An Dĩ Thư nhìn chữ "ngoan" ấy, tai đỏ lên. Cô đặt điện thoại xuống, hít một hơi thật sâu, nói với màn hình máy tính "An Dĩ Thư, em bình thường lại đi", Tôn Hạo bên cạnh nghe thấy, liếc cô một cái, cô vội cúi đầu giả vờ đọc bản thảo, nhưng chữ trên bản thảo chẳng nhận ra chữ nào.

 

Khi Thẩm Nghiêm Kinh đến, trời đã tối hẳn. An Dĩ Thư bước ra khỏi cửa tòa nhà văn phòng, thấy xe anh đỗ ở chỗ quen thuộc, đèn xe sáng, cắt ra hai dải sáng trắng trong màn đêm. Cô đi tới kéo cửa ngồi vào, gió lạnh mang theo một luồng khí mùa đông trong trẻo. Thẩm Nghiêm Kinh ngồi ở ghế lái, hôm nay anh tự lái, mặc một chiếc áo khoác mỏng màu đen, bên trong là áo len cashmere xám đậm, cổ áo lộ ra một chút xương quai xanh, cả người trông hơi mệt, nhưng khi thấy cô, đôi mắt xám đậm ấy sáng lên, như có ai đó thắp một ngọn đèn bên trong.

 

An Dĩ Thư thấy đôi mắt sáng lên của anh, mọi ý nghĩ "mình có quá bám không" trong lòng đều tan thành mây khói. Cô phát hiện một quy luật – mỗi lần gặp anh, những bất an, những tự nghi ngờ, những lo lắng "anh ấy có thấy mình phiền không" đều biến mất trong khoảnh khắc thấy anh. Đôi mắt anh chính là thuốc an thần của cô, nhìn một lần, lòng yên; nhìn hai lần, muốn cười; nhìn ba lần, liền thấy mọi chờ đợi hôm nay đều xứng đáng.

 

"Đợi lâu chưa?" Thẩm Nghiêm Kinh hỏi.

 

"Không lâu, vừa xuống thôi." An Dĩ Thư nói. Cô không nói mình đã ở lại văn phòng thêm hai mươi phút, vì anh nói bảy giờ đến, cô sợ mình xuống lúc sáu năm mươi sẽ phải đợi, nên ngồi thêm hai mươi phút ở bàn, lật lại một bản thảo đã xem từ lâu, chẳng đọc vào chữ nào.

 

Thẩm Nghiêm Kinh nổ máy, An Dĩ Thư dựa vào ghế, nghiêng đầu nhìn anh lái xe. Anh lái xe rất tập trung, mắt nhìn về phía trước, một tay cầm vô lăng, tay kia đặt trên cần số, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, trong ánh đèn đường chập chờn trông đặc biệt đẹp. Cô nhìn anh vài giây, rồi cúi đầu, nhắn cho anh một tin – "Hôm nay anh có mệt không?"

 

Điện thoại của Thẩm Nghiêm Kinh trên bảng điều khiển trung tâm sáng lên, anh liếc qua, khóe miệng hơi cong, không cầm lên, mà trực tiếp trả lời câu hỏi của cô: "Không mệt. Còn em?"

 

An Dĩ Thư bị sự ăn ý kiểu "em ở ngay cạnh anh mà còn nhắn tin" này chọc cười, cất điện thoại, vùi mặt vào khăn quàng cổ, giọng nghèn nghẹn: "Em cũng không mệt. Chỉ là hơi nhớ anh thôi."

 

Nói xong câu này, chính cô cũng giật mình. Trước đây cô không nói những lời như vậy, hai chữ "nhớ anh" quá nặng, nặng đến nỗi cô nghĩ chỉ trong phim truyền hình mới có người nói. Nhưng vừa rồi cô gần như thốt ra, không qua não, không qua bất kỳ sự kiểm duyệt hay lọc nào, cứ tự nhiên như hít thở. Nói ra rồi cô mới ý thức được, cô thực sự nhớ anh. Rõ ràng sáng nay mới gặp, rõ ràng trưa vẫn nhắn tin, rõ ràng bốn rưỡi chiều anh còn nói "muộn một chút", nhưng cô vẫn nhớ anh. Không phải kiểu nhớ phóng đại "một ngày không gặp như ba năm", mà là một nỗi nhớ rất cụ thể, rất vi tế, như kiến bò đầy người – nhớ dáng anh lái xe, nhớ giọng anh nói, nhớ mùi hương nhẹ nhàng, sạch sẽ trên người anh, như một loại nước hoa gỗ pha lẫn gió lạnh mùa đông.

 

Ngón tay Thẩm Nghiêm Kinh trên vô lăng hơi siết lại. Anh không nói gì, nhưng An Dĩ Thư thấy khóe miệng anh cong lên, cong rất rõ, rõ đến nỗi trong khoang xe tối mờ cô vẫn thấy rành rành. Anh cười một cái, rồi đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô đặt trên đầu gối, nắm hai giây, buông ra, đặt lại vô lăng. Động tác rất ngắn, ngắn đến nỗi nếu không phải An Dĩ Thư luôn nhìn anh, cô sẽ không để ý. Nhưng cô để ý, cô để ý tất cả.

 

Cô nghĩ, chắc cô hết cứu rồi.

 

Hà Húc gần đây phát hiện một hiện tượng – Thẩm Nghiêm Kinh trong các buổi tụ tập, số lần xem điện thoại nhiều hơn trước ít nhất gấp mười lần.

 

Ngày trước Thẩm Nghiêm Kinh đến câu lạc bộ, điện thoại ném lên bàn trà, cả tối chẳng xem mấy, thỉnh thoảng cầm lên liếc một cái, trả lời xong lại đặt xuống, như xử lý một công vụ không quan trọng. Hà Húc lúc đó thấy Thẩm Nghiêm Kinh là người "nhàn" thực sự, không phải không có việc, mà không có việc gì đáng để anh phải theo dõi mọi lúc. Giờ khác rồi. Giờ điện thoại của Thẩm Nghiêm Kinh như mọc trên tay, cầm lên, đặt xuống, lại cầm lên, lại đặt xuống, tần suất cao đến nỗi Hà Húc nghĩ anh đang chờ tin gì quan trọng – dự án mấy tỷ? Không, Thẩm Nghiêm Kinh với dự án mấy tỷ cũng không để tâm thế này.

 

Tối nay Thẩm Nghiêm Kinh đến muộn hơn thường lệ. Hà Húc nhắn cho anh một tin "chỗ cũ, đến không", Thẩm Nghiêm Kinh trả lời "đến muộn", Hà Húc nhìn hai chữ này, nói với Trình Việt "hôm nay nó lại đến muộn", Trình Việt hỏi "bây giờ nó không có việc gì mà", Hà Húc nghĩ một lúc, nói một câu "nó đang yêu". Điếu thuốc của Trình Việt suýt rơi xuống quần, hắn luống cuống đón lấy, nói một câu "xác định rồi?" Hà Húc gật đầu, vẻ mặt phức tạp – vừa có niềm vui mừng cho anh em, vừa có cảm giác "cuối cùng nó cũng rơi xuống trần gian".

 

Thẩm Nghiêm Kinh đẩy cửa bước vào, Hà Húc liếc đồng hồ, muộn hơn thường lệ bốn mươi phút. Thẩm Nghiêm Kinh mặc áo khoác mỏng màu xám đậm, bên trong là áo cao cổ đen, cả người trông không khác gì ngày thường – lạnh lùng, cao quý, vẻ "đừng đến gần tôi". Nhưng Hà Húc để ý biểu cảm của anh khác, thứ từ tận trong xương tỏa ra, không kìm nén được, như một người trong lòng ôm một đám lửa, bề ngoài phủ một lớp tro, nhưng dưới lớp tro toàn là ánh sáng nóng bỏng.

 

Anh ngồi xuống, áo khoác chưa cởi, đã cầm điện thoại trước. Màn hình sáng lên, anh nhìn một cái, khóe miệng hơi cong, rồi đặt điện thoại xuống cởi áo khoác. Áo khoác vắt lên tay vịn ghế sofa, anh lại cầm điện thoại, gõ vài dòng, gửi đi, rồi mới dựa vào ghế sofa, cầm ly whisky trên bàn trà rót một ly.

 

Hà Húc và Trình Việt trao đổi một ánh mắt.

 

Một giờ tiếp theo, Hà Húc làm một việc trước đây chưa từng làm – hắn lén đếm số lần Thẩm Nghiêm Kinh xem điện thoại. Không phải vì rảnh, mà vì quá bất thường. Thẩm Nghiêm Kinh, người này, trước đây ở câu lạc bộ là người ít xem điện thoại nhất, hắn cho rằng trước mặt bạn bè xem điện thoại là bất lịch sự, trừ khi có tin rất quan trọng, nếu không cả tối sẽ không động đến. Nhưng tối nay, Hà Húc đếm, trong bốn mươi phút, Thẩm Nghiêm Kinh xem điện thoại mười bảy lần. Trung bình hai phút một lần, có lúc cầm lên nhìn một cái lại đặt xuống, có lúc gõ vài dòng gửi đi, gửi xong nhìn màn hình chờ một hai giây, rồi khóe miệng cong lên, úp điện thoại xuống đặt trên đầu gối, chưa đầy một phút lại lật lên xem.

 

Hà Húc cuối cùng không nhịn được, cầm ly rượu của mình đi tới, ngồi lên tay vịn ghế sofa cạnh Thẩm Nghiêm Kinh.

 

"Cậu đang chờ gì thế?" Hà Húc hỏi.

 

Thẩm Nghiêm Kinh nhìn hắn một cái, ánh mắt ấy rất rõ – liên quan gì đến cậu.

 

Hà Húc không sợ hắn, lại gần nhìn màn hình điện thoại của Thẩm Nghiêm Kinh, Thẩm Nghiêm Kinh không tránh, vì màn hình đã tối, chẳng thấy gì. Nhưng Hà Húc không cần nhìn màn hình, hắn biết Thẩm Nghiêm Kinh đang chờ ai, trên đời này người có thể khiến Thẩm Nghiêm Kinh chờ, chỉ có một.

 

"Cô ấy chưa trả lời tin của cậu?" Hà Húc hỏi.

 

Thẩm Nghiêm Kinh nhấp một ngụm whisky, không nói gì, nhưng sự im lặng của anh chính là câu trả lời.

 

Hà Húc bỗng cười, cười rất to, cười đến nỗi Trình Việt và Lục Minh đều nhìn sang. Hắn vỗ vai Thẩm Nghiêm Kinh, dùng giọng điệu của người từng trải, tâm tình sâu sắc: "Anh bạn, cậu xong rồi. Cậu xong đời rồi. Bây giờ cậu ở với bọn này, lòng đặt hết lên người ta. Người cậu ở đây, hồn bay mất rồi."

 

Thẩm Nghiêm Kinh không phản bác. Anh dựa vào ghế sofa, tay cầm ly whisky, chất lỏng màu hổ phách đọng lại trên thành ly một lớp nước mỏng. Điện thoại của anh đặt cách tay phải chưa đầy hai mươi centimet, màn hình hướng lên, mặt kính đen phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn mờ. Ánh mắt anh thỉnh thoảng rơi lên mặt kính đen ấy, như đang chờ nó sáng lên.

 

Hà Húc nói đúng. Người anh ở câu lạc bộ, lòng không ở đây. Hôm nay An Dĩ Thư nói tối phải tăng ca, sửa một bản kế hoạch, có thể đến hơn chín giờ. Anh nói đến đón, cô nói không cần, dưới tòa nhà công ty có tàu điện, rất tiện. Anh không nài, vì anh biết cô không muốn anh đợi. Nhưng anh ngồi trong câu lạc bộ, đứng ngồi không yên, như ghế có gai, ngồi thế nào cũng không thoải mái. Cứ hai phút anh lại xem điện thoại một lần, không phải vì cô nên trả lời trong hai phút, mà vì anh sợ cô nhắn tin mà anh không thấy ngay.

 

Ngày trước anh không hiểu chuyện "trả lời ngay". Anh nghĩ điện thoại là công cụ, không phải xiềng xích, thấy tin thì trả lời, không thấy thì đợi thấy rồi trả lời, muộn vài phút không chết. Nhưng giờ anh phát hiện, đợi tin nhắn của cô vài phút, thực sự có thể chết. Không phải chết về mặt sinh lý, mà là một cảm giác rất vi tế, không nói rõ được, như tim bị ai đó bóp nhẹ một cái – không đau, nhưng biết nó đang bị bóp, biết chỉ có người đó buông tay, nó mới đập trở lại bình thường.

 

Điện thoại sáng lên. Thẩm Nghiêm Kinh cầm lên gần như ngay lập tức, nhanh đến nỗi Hà Húc bên cạnh không kịp thấy động tác. Màn hình là tin nhắn của An Dĩ Thư, chỉ một chữ và một sticker – "xong việc rồi". Sticker mặt khóc khiến lông mày anh hơi nhíu lại, không phải vì cô khóc, mà vì cô dùng sticker đó, nghĩa là cô mệt, nghĩa là hôm nay cô vất vả, nghĩa là cô cần một người ôm cô, mà anh không ở đó.

 

Ngón tay Thẩm Nghiêm Kinh gõ nhanh trên màn hình: "Anh đến đón em."

 

An Dĩ Thư trả lời rất nhanh: "Không cần đâu, em lên tàu rồi, hai mươi phút nữa tới. Anh vẫn ở câu lạc bộ à?"

 

Thẩm Nghiêm Kinh: "Ừm."

 

An Dĩ Thư gửi một tấm ảnh tự sướng, trong toa tàu điện, cô đeo khẩu trang, chỉ lộ đôi mắt, trong mắt có mệt mỏi, nhưng khi thấy anh, đôi mắt ấy sáng lên. Dưới ảnh cô kèm một dòng chữ: "Hôm nay mệt quá, nhưng nghĩ đến anh là hết mệt."

 

Thẩm Nghiêm Kinh nhìn dòng chữ ấy, dựa vào ghế sofa, khóe miệng cong lên không thể nào hạ xuống. Hà Húc bên cạnh thấy, lại gần nhìn một cái, rồi phát ra một tiếng "ồ –" dài đầy ẩn ý. Thẩm Nghiêm Kinh không để ý hắn, cất điện thoại vào túi, đứng dậy, cầm lấy áo khoác trên tay vịn ghế sofa.

 

"Đi rồi?" Hà Húc hỏi.

 

"Đi rồi."

 

"Cô ấy vừa lên tàu, cậu vội gì?"

 

Thẩm Nghiêm Kinh đã mặc áo khoác xong, kéo cửa, quay đầu nhìn Hà Húc. Ánh mắt ấy không lạnh lùng, không xa cách, không có sự thiếu kiên nhẫn kiểu "đừng quản tôi", mà là một vẻ rất nghiêm túc, thậm chí hơi ngượng ngùng, như đang thú nhận với bạn cũ một điều rất quan trọng.

 

"Anh đi đón em ấy." Thẩm Nghiêm Kinh nói.

 

Cánh cửa đóng lại. Hà Húc đứng tại chỗ, nhìn cánh cửa đã đóng, ngây ra mấy giây, rồi từ từ quay đầu, nhìn Trình Việt, nhìn Lục Minh, nhìn Tống Dã. Ba người nhìn nhau, rồi Hà Húc bỗng cười, cười đến cong lưng, cười đến chảy nước mắt.

 

"Nó đi đón cô ấy," Hà Húc vừa cười vừa nói, "cô ấy nói đang trên tàu, hai mươi phút nữa tới, nó vẫn đi đón. Nó không đợi nổi hai mươi phút, một phút nó cũng không đợi nổi."

 

Trình Việt cũng cười, cười xong lắc đầu, nói một câu: "Đây chính là tình yêu." Lục Minh đẩy kính, không cười, nhưng khóe miệng hơi cong, đó có lẽ là nụ cười lớn nhất hắn có thể làm. Tống Dã trong góc gảy một hợp âm, nốt nhạc vui tươi như một chuỗi hạt nhảy nhót, lăn lóc trong phòng, cuối cùng tan biến trong tiếng cười.

 

Thẩm Nghiêm Kinh ra khỏi câu lạc bộ, gió lạnh ập vào mặt, anh cài cúc áo khoác, bước nhanh về phía xe đỗ bên đường. Anh lên xe, nổ máy, xe lao vào màn đêm Kinh Thị. Một tay cầm vô lăng, tay kia cầm điện thoại, nhắn cho An Dĩ Thư một tin: "Anh đến ga tàu đón em, em ở cửa nào?"

 

An Dĩ Thư trả lời một số cửa, rồi thêm một câu: "Anh thực sự không cần đến đâu, em tự đi bộ về được."

 

Thẩm Nghiêm Kinh không trả lời câu này. Vì anh đã ở đó rồi.

 

Anh đỗ xe vào chỗ đậu tạm thời trước cửa ga tàu, tắt máy, xuống xe. Gió đêm rất lớn, thổi tà áo khoác của anh bay phần phật, anh đứng bên cạnh cửa ra ga, hai tay đút trong túi áo khoác, nhìn cánh cửa kính trắng sáng. Anh biết cô còn vài phút nữa mới tới, nhưng anh sẵn lòng đợi. Không phải vì anh có kiên nhẫn, mà vì việc đợi cô tự nó là một niềm vui. Không phải niềm vui "khổ tận cam lai", không phải niềm vui "cuối cùng cũng xong", mà từ giây đầu tiên đến giây cuối cùng, mỗi giây đều vui. Vì mỗi giây đều đang đến gần cô.

 

Cánh cửa kính mở ra, An Dĩ Thư từ trong bước ra. Cô mặc áo khoác đen, bên trong là áo len và chân váy đen, quàng chiếc khăn màu yến mạch, tóc buộc đuôi ngựa thấp. Đeo một chiếc túi tote, túi phồng lên, chắc đựng đồ mang về nhà làm thêm. Cô bước ra, cúi đầu xem điện thoại, không thấy anh.

 

Thẩm Nghiêm Kinh đứng trước mặt cô chưa đầy ba mét, nhìn dáng cô cúi đầu bước đi, nhìn những sợi tóc con bị gió thổi rối, dưới đèn đường như những sợi tơ vàng mảnh. Anh không gọi cô, chỉ đứng đó, chờ cô ngẩng đầu lên.

 

An Dĩ Thư đi hai bước, cảm thấy trước mặt có người, ngẩng đầu, thấy Thẩm Nghiêm Kinh đứng trước mặt cô, dưới đèn đường, ánh sáng vàng cam từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, phủ lên người anh một lớp sáng ấm áp. Vẻ mặt anh trông rất bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt xám đậm ấy có một thứ cô đọc được – anh đang đợi cô, anh rất nhớ cô, anh không đợi nổi một phút nên tự mình đến.

 

An Dĩ Thư nhìn vào mắt anh, bỗng cười. Nụ cười ấy không phải kiểu "anh ngốc thế", không phải kiểu "em đã nói không cần anh đến mà", mà là kiểu được cưng chiều, được quan tâm, được người ta nâng niu trong lòng bàn tay, từ tận đáy lòng trào lên, pha chút chua, chút ngọt, chút "mình có đức gì đâu" cảm động, và chút "mình xứng đáng" chắc chắn.

 

Cô bước tới, đến trước mặt anh, ngước đầu nhìn anh. Cô thấp hơn anh nửa cái đầu, khăn quàng che nửa khuôn mặt, chỉ lộ đôi mắt long lanh và một đoạn sống mũi. Cô nhìn vào mắt anh, nhìn hai giây, rồi đưa tay ra, nắm lấy vạt áo khoác của anh.

 

Không phải khoác tay anh, không phải nắm tay anh, chỉ nhẹ nhàng, như một đứa trẻ, nắm lấy vạt áo khoác của anh. Động tác này rất nhỏ, nhỏ đến nỗi nếu không phải dưới đèn đường, nếu không phải Thẩm Nghiêm Kinh luôn nhìn cô, sẽ không ai để ý. Nhưng anh để ý, anh để ý tất cả. Anh nhìn tay cô – bàn tay đeo găng len, nắm chặt góc dưới bên phải áo khoác của anh, nắm rất chặt, như sợ anh chạy mất.

 

Thẩm Nghiêm Kinh cúi đầu nhìn bàn tay cô nắm vạt áo mình, nhìn gò má cô hơi ửng hồng vì gió lạnh, nhìn đôi mắt cô vì tăng ca mà mệt mỏi nhưng khi thấy anh liền sáng lên, bỗng thấy, quyết định đúng đắn nhất cuộc đời anh, là vào buổi chiều mùa thu ấy, để Phương Viễn đi tra một cô gái đứng dưới gốc cây ngân hạnh.

 

Anh đưa tay ra, nắm lấy tay cô đang nắm vạt áo mình. Qua lớp găng len, anh cảm nhận được ngón tay cô hơi co lại, trong lòng bàn tay anh từ từ buông lỏng, rồi nắm lại tay anh. Hai người cứ đứng đó trước cửa ga tàu, tay nắm tay, không ai nói gì. Gió đêm từ đầu ngõ thổi vào, thổi tà áo họ bay phần phật, thổi khăn quàng của cô tung lên, phớt qua mu bàn tay anh, nhồn nhột.

 

An Dĩ Thư bỗng nói một câu: "Thẩm Nghiêm Kinh, hôm nay em tăng ca, cứ nghĩ mãi, có phải em quá bám anh không?"

 

Thẩm Nghiêm Kinh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt cô rất nghiêm túc, không phải làm nũng, không phải cầu an ủi, mà thực sự hỏi một câu cô rất quan tâm. Anh nghĩ một lúc, nói một câu khiến An Dĩ Thư không ngờ tới.

 

"Không quá bám," Thẩm Nghiêm Kinh nói, "có thể bám thêm một chút."

 

An Dĩ Thư sững lại, rồi cười. Lần này cười rất tươi, tươi đến lộ cả răng, tươi đến mắt cong thành trăng non, tươi đến nỗi khăn quàng trượt khỏi sống mũi, lộ ra khuôn mặt bị gió lạnh thổi đỏ ửng, nhưng cười như mùa xuân.

 

"Anh nói đấy nhé," An Dĩ Thư nói, "đến lúc đó đừng chê em phiền."

 

Thẩm Nghiêm Kinh nhìn nụ cười của cô, khóe miệng cuối cùng không giấu được, cong lên, như một cây cung kéo căng, chứa đầy những cảm xúc không thể nói thành lời – không phải yêu, yêu quá nhẹ; không phải thích, thích anh đã nói rồi. Là thứ nặng hơn yêu, sâu hơn thích, thứ anh không biết gọi tên. Anh chỉ biết mình sẵn lòng để cô bám, để cô chiếm hết thời gian, không gian, sự chú ý của anh, sẵn lòng trước mặt cô buông bỏ mọi lạnh lùng, xa cách, áo giáp, trở thành một người vì một tin nhắn mà khóe miệng cong lên, vì một tấm ảnh tự sướng mà lòng mềm nhũn, vì một câu "em nhớ anh" mà lái xe xuyên nửa thành phố đến ga tàu đón cô – một Thẩm Nghiêm Kinh bình thường, vụng về, không giống Thẩm Nghiêm Kinh.

 

"Sẽ không chê em phiền," Thẩm Nghiêm Kinh nói, nắm chặt tay cô, "cả đời cũng không."

 

Gió đêm vẫn thổi, mùa đông Kinh Thị vẫn lạnh, nhưng An Dĩ Thư thấy lòng bàn tay mình nóng, từ lòng bàn tay lan đến đầu ngón tay, từ đầu ngón tay lan đến cổ tay, từ cổ tay lan đến tim. Trái tim ấy đập nhanh và mạnh, như một tay trống đánh trống, thình thịch, mỗi nhịp đều nói cùng một câu – anh ở đây, anh ở đây, anh ở đây.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn