Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Một Bức Ảnh, Một Mối Tình > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33: Xót Xa

 

Sau khi chạy bộ đường núi hôm qua, hôm nay An Dĩ Thư đau chân đến nỗi không đi nổi. Không phải kiểu đau nhức âm ỉ, mà là kiểu mỗi lần nhấc chân lên, bắp đùi như đang phản đối, kiểu đau như bị ai đánh một trận. Cô ngồi bên mép giường, nhìn đôi chân mình với vẻ mặt phức tạp, như lần đầu tiên nhận ra chúng – thì ra hai cô nàng không chỉ dùng để đi, mà còn biết đau nữa.

 

Thẩm Nghiêm Kinh từ phòng bếp mang ra một cốc nước ấm, thấy cô ngồi bất động bên giường, liền đưa cốc nước cho cô, rồi ngồi xổm trước mặt cô, quan sát sắc mặt cô, hỏi một câu: “Đau chân à?” An Dĩ Thư gật đầu, uống một ngụm nước, giọng nghèn nghẹn: “Đau. Đau đùi, đau bắp chân, đau cả chân.” Thẩm Nghiêm Kinh đưa tay xắn ống quần cô lên, nhìn bắp chân cô, rồi lại nắn nắn mắt cá chân cô, hỏi cô chỗ này có đau không, chỗ kia có đau không. An Dĩ Thư bị anh nắn đến vừa tê vừa mỏi, rụt chân mấy lần, bảo: “Anh đừng nắn nữa, càng nắn càng đau.”

 

Thẩm Nghiêm Kinh chẳng nghe lời cô. Anh đặt chân cô lên đầu gối mình, cúi đầu, tỉ mỉ kiểm tra lòng bàn chân cô. Rồi ngón tay anh khựng lại – gót chân cô bị phồng rộp một cái bóng nước, không to lắm, nhưng đã vỡ, vùng da xung quanh đỏ ửng, nhìn khá ghê. Bản thân An Dĩ Thư cũng chẳng biết bị phồng từ lúc nào, có thể là hôm qua lúc đi giày của anh, giày rộng quá, chân cô loạng choạng trong giày, cọ xát cả ngày. Lúc đó cô chẳng thấy gì, sáng nay tỉnh dậy mới thấy đau, nhưng không ngờ đã rách da rồi.

 

Thẩm Nghiêm Kinh nhìn cái bóng nước ấy, khẽ cau mày. Cái cau mày ấy rất nhẹ, nhẹ đến nỗi nếu không phải An Dĩ Thư cứ cúi đầu nhìn biểu cảm của anh, cô sẽ chẳng để ý. Ngón tay anh khẽ chạm vào vùng da gần gót chân cô, không đụng vào vết thương, chỉ là vùng da xung quanh, như để xác nhận phạm vi vết thương. Đầu ngón tay anh mát lạnh, chạm vào làn da đang nóng rát của cô, sự chênh lệch nhiệt độ ấy khiến cô rụt chân lại.

 

“Sao không nói sớm?” Giọng Thẩm Nghiêm Kinh hơi trầm xuống.

 

An Dĩ Thư nhìn anh ngồi xổm trước mặt mình, tay nâng chân cô, mày hơi cau lại, trong lòng dâng lên một cảm giác rất phức tạp. Lúc anh nói “sao không nói sớm”, giọng điệu không phải trách móc, mà là xót xa. Cái xót xa ấy không phải kiểu “sao em bất cẩn thế”, mà là kiểu “sao anh không phát hiện sớm hơn” – anh đang tự trách mình.

 

“Em cũng có biết đâu,” An Dĩ Thư nói, “chắc là hôm qua đi giày của anh bị cọ.”

 

Thẩm Nghiêm Kinh không đáp. Anh đứng dậy, đi đến tủ, lấy ra một hộp thuốc. An Dĩ Thư nhận ra cái hộp thuốc ấy, cô đã từng mở ra, bên trong xếp ngay ngắn đủ loại thuốc và dụng cụ y tế: băng cá nhân, i-ốt, bông tăm, gạc, nhiệt kế, thuốc hạ sốt, thuốc đau dạ dày, thuốc dị ứng, đủ thứ. Lúc đó cô còn thốt lên “anh chuẩn bị còn đầy đủ hơn em”, Thẩm Nghiêm Kinh bảo “có chuẩn bị chẳng lo”. Giờ cô biết rồi, cái “lo” trong “có chuẩn bị chẳng lo” ấy, chắc cũng bao gồm cả cô.

 

Thẩm Nghiêm Kinh ngồi xổm trước mặt cô, mở hộp thuốc, lấy i-ốt và bông tăm, đổ i-ốt lên bông tăm, động tác rất chậm và tỉ mỉ, bông tăm thấm vừa phải, đủ để bôi một vết thương. Một tay anh đỡ mắt cá chân cô, tay kia cầm bông tăm, cẩn thận bôi lên cái bóng nước ở gót chân cô. I-ốt chạm vào vết thương hở, hơi nhói một chút, An Dĩ Thư rụt chân lại, tay Thẩm Nghiêm Kinh khựng lại, ngước lên nhìn cô. Trong ánh mắt ấy có dấu hỏi – đau à? An Dĩ Thư lắc đầu, anh lại cúi xuống, tiếp tục bôi, động tác nhẹ nhàng hơn lúc nãy.

 

Bôi i-ốt xong, anh xé vỏ băng cá nhân, dán lên vết thương. Ngón tay anh ấn nhẹ mép băng, đảm bảo nó dán phẳng, không bị bong lên. Làm xong tất cả, anh không đứng dậy ngay, cứ ngồi xổm trước mặt cô, một tay vẫn đỡ mắt cá chân cô, cúi đầu nhìn cái gót chân đã dán băng cá nhân, nhìn hai giây.

 

Rồi anh nói một câu khiến An Dĩ Thư không ngờ tới: “Sau này không đi đôi giày đó nữa.”

 

An Dĩ Thư sững người. Cô nhìn Thẩm Nghiêm Kinh đang ngồi xổm trước mặt, tay anh vẫn đỡ mắt cá chân cô, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua da, ấm áp. Vẻ mặt anh rất bình thản, nhưng trong đôi mắt xám đen ấy có một tia sáng rất nghiêm túc, như đang đưa ra một quyết định quan trọng. Anh nói “sau này không đi đôi giày đó nữa”, như thể thứ làm rách chân cô không phải là đôi giày, mà là một thứ đã phạm lỗi, cần bị loại bỏ, không thể tin tưởng được nữa.

 

An Dĩ Thư há miệng định nói “đôi giày đó đắt lắm”, nhưng cô không nói ra. Bởi vì cô chợt thấy, trước câu nói này của anh, chữ “đắt” nhẹ quá. Anh chẳng quan tâm đôi giày đó đắt thế nào, anh chỉ quan tâm chân cô bị rách. Không phải vì anh làm quá lên, mà vì chân cô đang ở trong tay anh, vết thương của cô ở trước mắt anh, nỗi đau của cô anh cảm nhận được.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh, anh ngồi xổm lâu rồi đấy.” An Dĩ Thư nói.

 

Thẩm Nghiêm Kinh đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh cô, nghiêng đầu nhìn gương mặt cô. An Dĩ Thư đang cúi đầu nhìn cái bóng nước đã dán băng cá nhân trên gót chân mình, băng cá nhân màu da, dán trên làn da trắng của cô, màu sắc không khớp lắm, nhưng dán rất phẳng. Cô nhìn hai giây, rồi cười, cười đến nỗi mắt cong cong, như một bông hoa được nắng sưởi ấm.

 

“Cười gì thế?” Thẩm Nghiêm Kinh hỏi.

 

An Dĩ Thư lắc đầu, không trả lời. Cô không thể nói cô đang cười vì dáng vẻ anh dán băng cá nhân quá nghiêm túc, nghiêm túc như đang phẫu thuật, không thể nói cô đang cười anh ngồi xổm lâu thế không tê chân à, không thể nói cô đang cười vì lúc anh nói “sau này không đi đôi giày đó nữa” vẻ mặt nghiêm trọng như đang tuyên án tử hình. Những điều này đều không thể nói, nói ra anh sẽ biết, cô đang lén lút, từng chút một thu thập sự dịu dàng của anh – sự dịu dàng lúc dán băng cá nhân, sự dịu dàng lúc ngồi xổm xuống, sự dịu dàng lúc nói “sau này không đi đôi giày đó nữa”. Cô thu những sự dịu dàng ấy vào lòng, thu vào một khu vực riêng dành cho anh, ngày càng lớn, sắp không chứa nổi.

 

An Dĩ Thư dựa vào vai Thẩm Nghiêm Kinh, nhấc chân lên, đặt gót chân lên đầu gối anh, để không đè vào vết thương. Cô nhắm mắt, khóe miệng cong lên, hơi thở dần trở nên đều đặn và kéo dài. Thẩm Nghiêm Kinh không động đậy, một tay đặt lên vai cô, tay kia nhẹ nhàng phủ lên bàn chân cô đang đặt trên đầu gối anh, lòng bàn tay áp vào mu bàn chân cô, ngón cái chậm rãi vẽ vòng tròn quanh mắt cá chân cô. Lúc cô sắp ngủ, mơ màng nói một câu rất nhỏ, được ánh ban mai chiếu sáng, mỗi chữ như một viên kẹo.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh, anh đối với em tốt quá.”

 

Thẩm Nghiêm Kinh cúi đầu, đặt lên đỉnh đầu cô một nụ hôn rất nhẹ, rất ngắn, như cánh bướm đậu trên cánh hoa. Anh không nói gì, nhưng cánh tay anh siết chặt hơn một chút. Anh nghĩ, cô không biết thế nào mới gọi là “tốt quá”. Những điều anh làm – ngồi xổm xuống dán băng cá nhân cho cô, nói “sau này không đi đôi giày đó nữa”, lúc cô ngủ thì đặt chân cô lên đùi mình – những điều này không phải là “tốt quá”, những điều này chỉ là những điều anh muốn làm. Không phải vì cô xứng đáng, mà vì anh muốn. Sự khác biệt giữa hai điều này, có lẽ cô sẽ không bao giờ hiểu.

 

Chiều, Hà Húc gọi điện. Thẩm Nghiêm Kinh đang rửa hoa quả trong bếp, An Dĩ Thư nằm dài trên sofa, chân dán băng cá nhân, đắp một cái chăn mỏng, đọc một cuốn sách đã đọc mãi không hết. Thẩm Nghiêm Kinh lau tay, cầm điện thoại, thấy là Hà Húc, bắt máy.

 

Giọng Hà Húc từ ống nghe vọng ra, với chất giọng to đặc trưng: “Nghiêm Kinh, hôm qua xe ngầu quá, đường đèo cua bám đường tuyệt cú mèo, tao nói với mày—” Thẩm Nghiêm Kinh không để anh ta nói hết, ngắt lời: “Ừ, biết rồi.” Hà Húc ở đầu dây bên kia khựng lại một chút, rõ ràng bị câu “biết rồi” này chặn họng, nhưng anh ta nhanh chóng hồi phục, giọng từ hưng phấn chuyển sang tọc mạch: “Cô nương nhà mày thế nào? Hôm qua về chân có đau không?”

 

Thẩm Nghiêm Kinh liếc nhìn An Dĩ Thư. Cô đang nằm dài trên sofa, đắp chăn mỏng, chân dán băng cá nhân, đọc sách đến nỗi sắp ngủ, sách tuột khỏi tay, cô nhặt lên, lại tuột, lại nhặt. Anh nhìn cảnh ấy, khóe miệng cong lên.

 

“Rách chân rồi.” Thẩm Nghiêm Kinh nói.

 

Hà Húc ở đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi phát ra một tiếng “ồ——” đầy hàm ý, kéo dài, dài đến nỗi Thẩm Nghiêm Kinh muốn cúp máy. “Thế mày đang làm gì?” Hà Húc hỏi. Thẩm Nghiêm Kinh liếc nhìn quả dâu tây trong tay, nói: “Rửa hoa quả.” Hà Húc lại “ồ——” một tiếng, lần này còn kéo dài hơn. Anh ta không nói gì thêm, bảo “được rồi, mày bận đi”, rồi cúp máy. Sau khi cúp máy, Hà Húc ngồi trên sofa ở câu lạc bộ, nhìn màn hình điện thoại, ngẩn người mấy giây. Trình Việt hỏi anh ta sao thế, Hà Húc đặt điện thoại lên bàn trà, ngả người vào sofa, thở ra một hơi dài.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh đang rửa hoa quả,” Hà Húc nói, giọng có một thứ cảm xúc phức tạp không nói rõ được, vừa như cảm thán vừa như bất lực, “thằng đó mà đi rửa hoa quả.”

 

Trình Việt không đáp. Anh nghĩ, trước đây Thẩm Nghiêm Kinh không rửa hoa quả. Không phải không biết rửa, mà là không cần. Hoa quả có người giúp việc rửa, có Phương Viễn rửa, có bất kỳ ai rảnh hơn anh rửa. Nhưng bây giờ anh tự rửa, vì chân An Dĩ Thư bị rách, cô nằm dài trên sofa, anh phải rửa xong mang ra cho cô ăn. Những thay đổi vụn vặt, lặt vặt, không đáng kể này, chính là Thẩm Nghiêm Kinh đã thay đổi. Không phải vì bản thân việc rửa hoa quả có ý nghĩa lớn lao gì, mà vì anh đang làm một việc trước đây anh chưa bao giờ làm, làm một cách đương nhiên, làm một cách cam tâm tình nguyện, làm như thể anh vốn là người như thế.

 

Thẩm Nghiêm Kinh bê đĩa dâu tây đã rửa sạch đến trước sofa, ngồi xuống cạnh An Dĩ Thư. An Dĩ Thư đặt sách xuống, nhìn bát dâu tây, đỏ, to, trên quả còn đọng nước, lấp lánh dưới ánh đèn. Cô cầm một quả, cắn một miếng, ngọt, nước trái cây bùng ra trong miệng, tràn đầy hương vị mùa hè. Ăn xong một quả, cô lại cầm một quả, nhét vào miệng Thẩm Nghiêm Kinh, anh nhai một cái, hơi cau mày.

 

“Chua.” Thẩm Nghiêm Kinh nói.

 

An Dĩ Thư nhìn quả dâu chua của anh, rồi lại nhìn những quả còn lại trong bát, không phân biệt được quả nào chua quả nào ngọt. Cô lại cầm một quả, cắn một miếng, ngọt, cô đưa nửa quả còn lại lên miệng Thẩm Nghiêm Kinh, anh cúi đầu ăn, nhai hai cái, nói một câu “quả này ngọt”. An Dĩ Thư cười, cười đến nỗi mắt cong cong, cười như một con mèo vừa trộm được cá. Cô phát hiện ra một quy luật – Thẩm Nghiêm Kinh ăn phải quả chua sẽ không nhả ra, cũng không cau mày, chỉ bình thản nhai xong nuốt xuống, rồi nói một câu “chua”. Như thể chua hay ngọt đối với anh chẳng có gì khác biệt, anh chỉ đang thuật lại một sự thật, chứ không phải bày tỏ một cảm xúc. Cô thích anh ở điểm này, thích anh ăn phải quả chua sẽ không cau mày, ăn quả ngọt sẽ không cười, nhưng sẽ nghiêm túc nói với cô quả này chua quả kia ngọt.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh, anh ăn quả chua không thấy khó chịu à?”

 

“Không thấy.”

 

“Thế ăn quả ngọt thì sao?”

 

Thẩm Nghiêm Kinh nhìn cô, nghĩ một lát, nói một câu khiến cô không ngờ tới: “Em ngọt hơn.”

 

An Dĩ Thư tay cầm dâu tây khựng giữa không trung, vẻ mặt từ “em đang chờ câu trả lời” biến thành “anh vừa nói gì cơ”, từ “anh vừa nói gì cơ” biến thành “anh mà biết nói kiểu đấy à”, từ “anh mà biết nói kiểu đấy à” biến thành “mặt em nóng quá”. Cô nhét quả dâu tây đó vào miệng mình, lúng búng nói một câu “Thẩm Nghiêm Kinh anh hư rồi”, rồi vùi mặt vào gối tựa, nhất quyết không chịu ngóc đầu lên. Thẩm Nghiêm Kinh nhìn vành tai đỏ ửng và cái đầu vùi trong gối không chịu ngóc lên của cô, khóe miệng cong lên. Anh không kéo cô ra, chỉ ngồi bên cạnh, từng quả một ăn dâu tây, nhặt những quả chua ra để sang một bên, những quả ngọt để lại cho cô. Động tác này anh làm rất tự nhiên, như thể anh vốn biết quả nào chua quả nào ngọt, không cần nếm, liếc mắt một cái là biết.

 

An Dĩ Thư ngóc mặt lên khỏi gối, thấy anh nhặt những quả chua ra để riêng, những quả ngọt xếp ngay ngắn trong bát. Cô sững người, hỏi anh “sao anh biết quả nào chua”, Thẩm Nghiêm Kinh nhìn cô, nói một câu “vừa nếm rồi”. An Dĩ Thư nhìn vẻ mặt bình thản của anh, như thể đây là một việc rất nhỏ, cái khu vực riêng trong lòng cô dành cho anh lại bị nới rộng thêm một chút. Lúc nãy anh chỉ ăn hai quả, một quả chua, một quả ngọt. Từ hai quả đó anh đã biết quả nào chua quả nào ngọt, không phải vì anh nhớ tốt, mà vì anh đã nếm thay cô rồi. Quả chua anh tự ăn, quả ngọt để lại cho cô. Việc này anh làm không động thanh sắc, không kể công, không giải thích, như thể đó là việc anh nên làm.

 

An Dĩ Thư cầm một quả dâu tây, nhét vào miệng anh, nhìn anh nhai hai cái, hỏi anh “chua hay ngọt”, Thẩm Nghiêm Kinh nói “ngọt”, An Dĩ Thư cười, lấy phần còn lại của quả dâu đó cắn một miếng, quả nhiên là ngọt. Cô chợt thấy, đó chính là mối quan hệ giữa cô và Thẩm Nghiêm Kinh – anh đã nếm thay cô vị chua của cuộc sống, để lại vị ngọt cho cô. Cô không cần tự mình phân biệt quả nào chua quả nào ngọt, cô chỉ cần tin anh. Tin rằng thứ anh đã nếm qua rồi đưa cho cô, nhất định là thứ tốt nhất.

 

Tối, An Dĩ Thư tắm xong, ngồi bên giường lau tóc. Thẩm Nghiêm Kinh lấy khăn từ tay cô, đứng sau lưng cô, giúp cô lau. Động tác của anh rất nhẹ, không như lúc cô tự lao, mạnh tay chà xát, mà là từ từ, từng lọn một lau, từ chân tóc đến ngọn tóc, thấm khô nước, không kéo, không rối. An Dĩ Thư nhắm mắt, cảm nhận những ngón tay anh luồn qua tóc cô, sự mềm mại của khăn và lực tay của anh hòa quyện, khiến cả người cô mềm nhũn. Tóc cô rất dài, lau rất tốn thời gian, trước đây lúc tự lao cô luôn mất kiên nhẫn, lau đến nửa khô là bỏ mặc, để nó tự khô. Nhưng Thẩm Nghiêm Kinh rất kiên nhẫn, anh lau rất tỉ mỉ, từng lọn không bỏ sót, như đang lau một thứ anh rất trân quý, sợ làm hỏng.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh.”

 

“Ừ.”

 

“Sau này anh đều lau tóc cho em nhé?”

 

Tay Thẩm Nghiêm Kinh khựng lại một chút, rồi tiếp tục lau. Giọng anh từ trên đỉnh đầu cô rơi xuống, trầm và ấm, như dây đàn thấp nhất của cây đại vĩ cầm được kéo chậm rãi.

 

“Có.”

 

An Dĩ Thư nhắm mắt, khóe miệng cong lên. Cô không nói “cảm ơn”, vì cô biết không cần nói. Cảm ơn là nói với người ngoài, anh không phải người ngoài. Anh là người đã ngồi xổm xuống dán băng cá nhân cho cô, là người đã nếm thay cô xem dâu chua hay ngọt, là người đứng sau lưng cô, từng lọn một lau tóc cho cô. Những việc này, anh sẽ không treo trên môi nói, nhưng anh sẽ từng việc một làm, làm không động thanh sắc, làm một cách đương nhiên, làm đến nỗi cô tưởng những điều này vốn là một phần của cuộc sống, chứ không phải anh cố tình cho.

 

Tóc đã khô, Thẩm Nghiêm Kinh vắt khăn lên lưng ghế, ngồi xuống bên cạnh cô. An Dĩ Thư dựa vào, gác đầu lên vai anh, nhắm mắt, hơi thở dần trở nên đều đặn và kéo dài. Đèn đường ngoài cửa sổ sáng, ánh đèn vàng cam len lỏi qua khe rèm, hắt lên tường một đường vàng mảnh, ấm áp. Gió thổi rèm khẽ lay, tia sáng từ đầu tường này di chuyển sang đầu tường kia, như một cái ôm chậm rãi, dịu dàng, không bao giờ kết thúc.

 

Lúc An Dĩ Thư sắp ngủ, mơ màng nói một câu rất nhỏ, bị gió đêm thổi tan gần hết, nhưng Thẩm Nghiêm Kinh nghe rất rõ.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh, ngày mai anh có lau tóc cho em nữa không?”

 

Thẩm Nghiêm Kinh cúi đầu, đặt lên đỉnh đầu cô một nụ hôn rất nhẹ, rất ngắn, như cánh bướm đậu trên cánh hoa.

 

“Mỗi ngày.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn