Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Một Bức Ảnh, Một Mối Tình > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89: Tin vui

 

Đến kỳ tái khám của An Dĩ Thư. Tháng trước bác sĩ Trần đã nói, nếu lần này kết quả tốt, có thể giảm liều thuốc. An Dĩ Thư ghi nhớ câu đó suốt cả tháng, ngày nào uống thuốc cũng nghĩ – tháng sau sẽ được uống ít hơn một viên.

 

Thẩm Nghiêm Kinh xin nghỉ một ngày, lái xe đưa cô sang Hồng Kông. Khi qua cầu Vịnh Thâm Thành, An Dĩ Thư dựa vào cửa kính nhìn ra mặt biển, ánh nắng vỡ ra từng mảnh vàng óng, những con hải âu lướt trên mặt nước, cánh trắng lấp lánh dưới nắng. Cô nhìn những chú chim tự do bay lượn, nhớ lại lần đầu tiên đi qua cây cầu này là để đến Hồng Kông phẫu thuật. Lúc đó cô nằm trên xe cứu thương, Thẩm Nghiêm Kinh ngồi bên cạnh nắm tay cô, cô không dám nhìn biển. Sợ thấy biển rộng quá, sợ nghĩ đến việc mình có thể không bao giờ quay lại được nữa. Bây giờ cô đang ngắm biển, biển vẫn rộng như thế, nhưng cô không còn sợ nữa. Vì cô biết mình có thể về được – về Thâm Thành, về công ty, về ngôi nhà của hai người.

 

Bác sĩ Trần xem báo cáo, rồi xem lại một lần nữa, đặt tờ báo cáo lên bàn, tháo kính ra, nhìn An Dĩ Thư và mỉm cười. Nụ cười ấy không phải nụ cười khách sáo, chuyên nghiệp, mà là nụ cười thật sự, từ tận đáy lòng, mừng cho bệnh nhân. Khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười đó, tay An Dĩ Thư đang nắm chặt quai túi đã buông lỏng.

 

“Phục hồi tốt hơn dự kiến rất nhiều. Các chỉ số cơ bản đều bình thường, có thể giảm một nửa liều thuốc. Tiếp tục uống ba tháng nữa, nếu lần tái khám sau vẫn duy trì được thì có thể ngừng thuốc.”

 

Mắt An Dĩ Thư đỏ hoe, nhưng cô không để nước mắt rơi xuống, hít một hơi thật sâu kìm nén cảm giác cay cay nơi sống mũi. Cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Nghiêm Kinh, vẻ mặt anh rất bình tĩnh, nhưng cô thấy ngón tay anh hơi nắm chặt trên đầu gối rồi lại thả lỏng. Ra khỏi bệnh viện, An Dĩ Thư bước rất chậm, Thẩm Nghiêm Kinh cũng bước rất chậm. Cô đột nhiên dừng lại, quay người nhìn anh, nhìn hai giây, rồi lao tới ôm chặt lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm vai anh. Cô không khóc, nhưng dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người anh. Thẩm Nghiêm Kinh vòng tay ôm eo cô, siết chặt. Gió Hồng Kông từ cảng Victoria thổi vào, mang theo vị mặn mặn, ẩm ẩm. An Dĩ Thư vùi mặt trong hõm vai anh, hít hà mùi hương sạch sẽ, mát lạnh, như gió mùa đông xuyên qua rừng thông, nhắm mắt, khóe môi cong lên.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh, em có thể uống ít hơn một viên thuốc rồi.”

 

Thẩm Nghiêm Kinh cúi đầu, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, siết chặt vòng tay hơn. “Ừ.” Anh không nói “tốt quá”, không nói “anh biết mà”, không nói bất cứ lời thừa thãi nào, nhưng vòng tay siết chặt đã nói lên tất cả.

 

Lên xe, An Dĩ Thư ngả người ra ghế, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời Hồng Kông rất xanh, mây rất trắng, như từng cục bông gòn lớn. Cô nhìn những đám mây ấy, nhớ lại lần đầu đến Hồng Kông – nằm trên xe cứu thương, người cắm đầy ống, không biết liệu có sống sót để về không. Giờ cô ngồi đây, ánh nắng sưởi ấm cơ thể, tay cô được Thẩm Nghiêm Kinh nắm, ngón tay cái của anh vẽ vòng tròn trên mu bàn tay cô. Cô nghiêng đầu nhìn gương mặt anh, vẻ mặt rất bình thản, nhưng khóe môi anh hơi cong – một đường cong rất nhỏ, không nhìn kỹ sẽ không thấy.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh, anh cười gì thế?”

 

“Không cười.”

 

“Anh cười rồi.”

 

“Không có.”

 

An Dĩ Thư nhìn anh cố gắng kìm nén khóe môi nhưng không được, cô cũng cười theo, mắt cong cong, siết chặt tay anh hơn.

 

Về đến Thâm Thành, Thẩm Nghiêm Kinh không về nhà ngay, xe rẽ hướng khác. An Dĩ Thư nhìn đường phố ngoài cửa sổ, không phải đường về nhà, cũng không phải đường đến công ty. Cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Nghiêm Kinh, anh không nhìn cô, mắt vẫn dán vào con đường phía trước. Cô không hỏi đi đâu, anh đưa đi, cô đi.

 

Xe chạy vào một khu chung cư cô chưa từng đến. Không phải khu nhà cao tầng, mà là biệt thự vườn mật độ thấp, tường gạch đỏ, khung cửa sổ trắng, trước cổng trồng một hàng cây bạch quả, lá mới bắt đầu ngả vàng. An Dĩ Thư xuống xe, đứng dưới hàng cây bạch quả, ngước nhìn những chiếc lá vàng óng, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi trên mặt cô. Cô quay lại, Thẩm Nghiêm Kinh đã đi đến trước cửa một căn nhà, đang mở khóa.

 

An Dĩ Thư bước tới đứng ở cửa, nhìn anh đẩy cửa, nghiêng người nhường cô vào trước. Cô bước vào, tiền sảnh không rộng, sàn lát gạch men màu xám nhạt, tủ giày màu gỗ tự nhiên, trên tủ để một lọ hoa trắng, trong lọ cắm vài cành khuynh diệp. Cô thay dép, bước trên sàn gỗ vào phòng khách. Phòng khách rất rộng, cửa kính lớn đối diện một khu vườn nhỏ, trong vườn trồng một cây bạch quả, nhỏ hơn cây ở nhà cũ nhiều, nhưng lá cũng đã vàng. Ghế sofa màu kem nhạt, trên bàn trà đặt một cuốn sách và một bó hoa – hoa cúc chuông trắng, giống như anh đã từng bày trong sân nhỏ ở Bắc Kinh. An Dĩ Thư đứng giữa phòng khách quay người nhìn Thẩm Nghiêm Kinh, anh dựa vào khung cửa tiền sảnh, quan sát phản ứng của cô, khóe môi cong lên không giấu được nữa.

 

“Đây là…?”

 

“Nhà của chúng ta.”

 

An Dĩ Thư sững người, nhìn anh. Anh bước tới đứng trước mặt cô, đưa tay vuốt lọn tóc rơi bên má cô ra sau tai. “Căn ở vịnh Thâm Thành chỉ là tạm thôi, đây mới là nhà. Anh mua từ lâu rồi, lúc nào cũng sửa, định đợi em khỏe hẳn rồi cùng dọn đến.”

 

Cô nhớ lại lúc anh cầu hôn ở Luân Đôn đã nói – “Không có gì lớn hơn nữa đâu, đây là lớn nhất rồi.” Hóa ra không phải, hóa ra còn có cái lớn hơn. Không phải nhẫn lớn hơn, mà là một mái ấm, một ngôi nhà anh đã chuẩn bị rất lâu, chờ cô khỏe, đưa cô đến. Nước mắt cô cuối cùng cũng không kìm được, lăn dài từ khóe mắt xuống má. Cô không lau, Thẩm Nghiêm Kinh cũng không lau, anh đưa tay kéo cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, siết chặt vòng tay. Ngoài cửa sổ, cây bạch quả khẽ đung đưa trong gió, lá xào xạc như đang nói điều gì, chỉ có gió mới hiểu.

 

An Dĩ Thư vùi mặt vào ngực anh, giọng nghèn nghẹn, pha chút nức nở và giọng mũi, từng chữ như cục bông gòn thấm nước, mềm nhũn, chạm vào là tan. “Thẩm Nghiêm Kinh, anh mua từ bao giờ thế?”

 

“Trước khi em đến Bắc Kinh.”

 

An Dĩ Thư sững người. Trước khi đến Bắc Kinh, lúc đó cô còn ở Thâm Thành, còn đi làm ở nhà xuất bản, ngày ngày chen tàu điện ngầm, một mình ăn đồ giao tận nơi trong căn phòng trọ, chưa biết Bắc Kinh có một con ngõ trồng đầy bạch quả, chưa biết trong chiếc xe hơi đen kia có đôi mắt đang nhìn cô. Anh đã chuẩn bị một mái ấm, từ lúc anh còn chưa biết liệu cô có đến Thâm Thành không, từ lúc còn chưa biết liệu cô có rời Bắc Kinh không, từ lúc cô nói “chúng ta cũng chẳng có quan hệ gì”, từ lúc cô chặn anh, từ lúc cô một mình nằm trên giường bệnh phòng cấp cứu ký giấy đồng ý phẫu thuật. Anh đã chuẩn bị một mái ấm, trong khi cô không hề hay biết.

 

An Dĩ Thư ngước đầu khỏi ngực anh, nhìn vào mắt anh. Đôi mắt xám sâu thẳm ấy có ánh sáng, có cô, có một sự chắc chắn: “Anh đã chờ rất lâu, cuối cùng cũng đến ngày này.” Cô kiễng chân lên, hôn nhẹ lên khóe môi anh, rất nhẹ, rất ngắn, như chiếc lá bạch quả rơi từ trên cây xuống lòng bàn tay anh, nhẹ đến nỗi không làm động bất cứ thứ gì, nhưng ấm áp đến nỗi anh sẽ nhớ mãi.

 

“Thẩm Nghiêm Kinh, bao giờ chúng ta dọn đến?”

 

“Lúc nào em muốn cũng được.”

 

An Dĩ Thư cười, lại vùi mặt vào ngực anh. Ngoài cửa sổ, cây bạch quả vẫn rụng lá, vàng óng, từng chiếc từng chiếc, như một cơn mưa vàng không ngừng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn