Chương 32: Nuôi gà nuôi ngỗng
“Mấy quyển này là dì Uyển cho Vũ Nhi, để Vũ Nhi đi học, đợi Vũ Nhi lớn thêm hai tuổi nữa là có thể đi học đường rồi.” Lam Di mỉm cười nói.
Vũ Nhi nghe nói là cho mình, ngước nhìn Lam Di, nhận được xác nhận rồi ôm chặt mấy quyển sách vào lòng, miệng toe toét cười vui sướng.
“Mẹ sẽ dạy Vũ Nhi nhận mặt chữ ở nhà trước, như vậy sau này Vũ Nhi đi học đường sẽ biết nhiều chữ hơn các bạn khác, các bạn sẽ nghĩ Vũ N rất giỏi. Chờ Vũ Nhi học xong rồi dạy lại cho em, có được không?” Lam Di lại nói.
“Vâng.” Nó gật đầu thật mạnh. Tuy nó chưa gọi Lam Di một tiếng “Mẹ”, nhưng trong lòng đã coi Lam Di là mẹ ruột của mình, còn Bảo Bảo là em trai.
Mấy ngày nay bận rộn với đám tang của Vương Lâm Sơn, Bảo Bảo cả ăn uống lẫn nghỉ ngơi đều không tốt, hơi bị tiêu chảy, tinh thần cũng không phấn chấn. Lam Di nấu cho nó cháo kê hạt sen để thanh nhiệt, điều chỉnh lại chế độ ăn uống, ưu tiên đồ thanh đạm dễ tiêu. Trong vòng bảy ngày sau khi Vương Lâm Sơn hạ huyệt, người nhà phải ăn chay để tỏ lòng thương tiếc, Lam Di cũng nhân cơ hội này thanh lọc đường ruột cho Vũ Nhi và Bảo Bảo. Ba ngày nay, mỗi bữa đều là thịt mỡ hầm rau củ với bánh màn thô, Lam Di cảm thấy mình cũng bị nóng trong. Chỉ có trong mắt những người dân quê ngày thường ít thịt nhiều rau như thế này, mới cho rằng món hầm ấy là thứ cao lương mỹ vị.
Sáng hôm ấy, Lam Di vẫn dậy sớm như thường lệ loay hoay với công việc lặt vặt, thì nghe tiếng gõ cửa. Lưu thị đeo chiếc thúng trên lưng đứng trước cổng, thấy Lam Di liền cười tươi chào hỏi: “Chị dâu, em còn sợ chị dậy không nổi sớm thế này cơ đấy.”
Lam Di thấy bộ mặt cười xởi lởi của cô ta, trực giác mách bảo chẳng có chuyện tốt lành gì. Lưu thị tuy không phải loại họ hàng xấu xa, cũng chẳng có nhiều tâm địa ác độc, chỉ tội lắm mồm lắm miệng, hay tham cái lợi nhỏ. Ba ngày nay lui tới bận rộn, Lam Di thấy cô ta làm việc chẳng thua kém Trần thị chút nào, thậm chí còn giỏi giao tiếp hơn Trần thị ở bên ngoài.
“Em dâu, sớm thế này sang có việc gì à?” Lam Di mỉm cười hỏi.
Lưu thị liếc nhìn vào trong sân, dĩ nhiên cách bức tường bình phong cũng chẳng thấy gì. “Nhà em chẳng phải sắp xây nhà sao, tiền bạc còn thiếu khá nhiều. Em sang nhổ ít rau đem ra chợ bán kiếm thêm đồng ra đồng vào. Chúng em đâu sánh được với chị dâu, chôn cất anh cả đã tốn hơn tám lạng bạc, nhà họ Hạ còn sang phúng điếu, chẹp chẹp, một xe đồ to tướng, nhìn mà hoa cả mắt!”
Lam Di lén lắc đầu, dẫn cô ta ra vườn rau. Mấy ngày nay nhà có khách khứa, rau xanh đều hái từ vườn nhà và vườn nhà chú hai nên giờ chỉ còn chưa đầy một nửa. Rau do Lam Di tự tay trồng còn chưa kịp nảy mầm, vườn tược trông cũng hoang tàn hơn trước.
“Trời ơi, mấy ngày nay nhà có khách ra vào, rau cũng hái gần hết rồi. Chẳng biết còn bán được đồng nào không!” Lưu thị lẩm bẩm.
“Em dâu, mấy ngày nay nhà tiếp khách, may nhờ có hai vợ chồng em và em dâu giúp đỡ, lại nhờ có vườn rau này nên mới đỡ phải ra chợ mua. Hay là thế này đi, mấy luống rau em định đem bán, cộng với chỗ đã hái trước đây, em xem tổng cộng đáng giá bao nhiêu, chị mua hết cho, cũng đỡ để em phải chạy một chuyến ra chợ.” Lam Di quả thật không muốn chiếm lợi của cô ta, với lại mua hết số rau này cũng tiện lợi hơn nhiều.
“Ba trăm văn, chị dâu thấy thế nào? Em có đòi cao đâu.” Đúng như ý Lưu thị, cô ta vội vàng nói ngay.
Lam Di cười lạnh, đúng là được đà lấn tới, cô cũng chẳng muốn làm kẻ ngốc phải trả giá cao: “Nếu em dâu cho rằng số rau này đáng giá ba trăm văn, thì hãy nhổ đem bán đi.” Vườn rau này chỉ có hẹ, hành lá, rau bina, xà lách và cải thìa mấy thứ rau thường, làm sao đáng giá ba trăm văn được.
Lưu thị thấy không xong, vội níu tay áo Lam Di, cười xòa nói: “Chị dâu, chị nóng tính thế, em còn chưa nói hết câu mà. Bán cho người ngoài thì giá đó, nhưng chị dâu là người nhà, đâu có phải giá ấy. Một trăm năm mươi văn, tính cả chỗ đã hái mấy hôm trước và chỗ còn lại thế này, rẻ lắm rồi đấy! Lại nói, vườn rau này em cũng chăm sóc kỹ lắm đấy nhé, cuốc đất, tưới nước, nhổ cỏ, chẳng ít công sức đâu.”
Lam Di gật đầu, cái giá này tuy vẫn còn hơi cao, nhưng cũng không phải quá đáng, bèn vào nhà lấy tiền đồng đưa cho cô ta. Lưu thị vui vẻ nhận lấy, đếm từng đồng một rồi mới nhét vào ngực áo.
Sau khi Vũ Nhi và Bảo Bảo thức dậy, Lam Di dẫn chúng ăn sáng xong, rồi lên đường đi thôn Chu Gia, nhân phiên chợ mua ít đồ. Hôm nay Bảo Bảo đã đỡ hơn hôm qua nhiều, lại bắt đầu vặn vẹo đòi tự đi. Vũ Nhi thì lẩm nhẩm mấy câu thơ cổ mới học được như “Ly ly nguyên thượng thảo”, lòng đầy vui sướng.
“Em dâu, dẫn con định ra ngoài à?” Sau đám tang, dân làng cũng đã biết mặt mẹ con Lam Di, ra đường cũng có người chủ động chào hỏi. Lần này Lam Di bỏ tiền ra cho Vương Lâm Sơn được chôn cất tử tế, dưới sự cố tình tuyên truyền của Vương Nhị thúc, dân làng đều biết, cũng nể trọng cô hơn vài phần.
Lam Di ngước lên, thấy là chị Ngưu, người hàng xóm bên cạnh: “Chị Ngưu, em định ra chợ mua ít đồ, chị đi làm đồng à?” Ngưu tẩu vác cuốc trên vai, đầu quấn khăn, nhìn là biết chuẩn bị ra đồng.
“Ừ, không đi thì vườn tược hoang hết mất.” Ngưu tẩu người hơi mập, tính tình sảng khoái, mấy hôm trước cũng không ít lần sang nhà Lam Di phụ giúp.
Từ biệt Ngưu tẩu, lại có vài người chào hỏi, Lam Di đáp lại hợp lễ, một đường đi nhanh đến thôn Chu Gia.
Buổi sáng là phiên chợ chính, chợ đông người qua lại, nhộn nhịp hơn hôm Lam Di đến lần trước nhiều. Hai bên hàng quán bán đồ san sát nhau, các cửa hiệu cũng đều mở cửa. Lam Di bế Bảo Bảo, tay nắm tay Vũ Nhi, bắt đầu tìm mua một cái giỏ nhỏ đeo lưng. Đây là yêu cầu của Vũ Nhi, nó muốn sau này tự mình đi cắt cỏ cho con dê. Cái giỏ của Lam Di quá to, gần bằng người nó, đương nhiên không thể dùng được.
Người bán giỏ đeo lưng khá nhiều, Lam Di thấy một bác già bán giỏ đan bằng tre, tay nghề khá tốt, những thanh tre xanh non trông cũng rất ưa mắt. Lam Di chọn một cái giỏ nhỏ cho Vũ Nhi, còn mình mua hai cái nia đan bằng liễu gai và một cái giỏ nhỏ đựng đồ may vá.
Vũ Nhi đeo chiếc giỏ nhỏ sau lưng, lại ngắm nghía chiếc giỏ to của Lam Di, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ như mùa xuân. Đứa trẻ này từ nhỏ đã phải chịu cảnh đối xử tệ bạc nên yêu cầu về cuộc sống rất thấp, chỉ cần đối xử tốt với nó một chút là nó đã vô cùng hạnh phúc.
Ba người tìm được tiệm bán hạt giống, Lam Di mua ba thăng đậu nành và một đấu đậu xanh. Hai mẫu ruộng vừa thu hồi được, mùa này thích hợp trồng nhất là đậu nành và đậu xanh, Lam Di định trồng mỗi thứ một ít. Đậu xanh giải nhiệt trừ hỏa, là thứ tốt. Đậu nành có thể xay làm sữa uống, dinh dưỡng rất phong phú.
Lam Di dòm ngó, lại mua thêm mười lăm con gà con, năm con ngỗng con. Theo yêu cầu của Vũ Nhi, gà con được bỏ vào giỏ của nó, ngỗng con thì bỏ vào giỏ nhỏ cho nó ôm. Lam Di vốn định mua vài con gà mái đang đẻ trứng để có trứng luộc cho bọn trẻ ăn. Nhưng ở vùng quê này, gà mái biết đẻ trứng quý lắm, người ta không nỡ đem bán. Mua năm con ngỗng con, Lam Di cũng có tính toán riêng. Hiện tại ba người họ ở trong một cái sân rộng, Lam Di luôn cảm thấy không an toàn. Ngỗng lớn lên có thể trông nhà, ít nhất có người đến thì tiếng ngỗng kêu cũng là một sự nhắc nhở. Tuy mấy hôm nay chưa có ai tìm đến cửa, nhưng Lam Di lúc nào cũng đề phòng, có chuẩn bị vẫn hơn.
Lam Di lại mua thêm vài thứ cần thiết, cho đến khi chất đầy giỏ của mình mới thôi. Dù vậy, cô vẫn cảm thấy mình mua quá ít, dù sao trong nhà vẫn còn thiếu khá nhiều thứ.
Chiếc thùng tắm đặt hàng từ phiên chợ trước, bác thợ mộc Chu đã làm xong, lớp sơn màu gỗ tự nhiên cũng đã khô. Lam Di hẹn với bác thợ mộc Chu chiều nay mang đến nhà. Có thùng tắm rồi, mới có thể tắm rửa thoải mái được.
Trên đường về, có thêm lũ gà con ngỗng con, ồn ào hẳn lên. Bảo Bảo nhìn mấy con ngỗng trong lòng Vũ Nhi, miệng bi bô gọi “anh… anh…”, đưa tay đòi nó bế, để được nhìn gần mấy sinh vật nhỏ bé ấy. Lam Di sau đó bỏ ngỗng con vào giỏ của nó luôn, dẫn hai đứa trẻ ra bờ suối rửa tay rồi cho ăn bánh. Bảo Bảo là đứa ham ăn, có đồ ăn là ngoan ngoãn ngay.
Về đến nhà, Vũ Nhi sốt sắng đòi ra ngoài cắt cỏ cho dê. Lam Di không yên tâm, sợ nó tự cắt vào tay, bèn thả gà con ngỗng con vào nhà kho, chuẩn bị nước và rau thái vụn cho chúng, lại ngâm ít hạt kê rồi mới dẫn hai đứa trẻ ra ngoài cắt cỏ.
Nằm ngoài dự đoán của Lam Di, động tác cắt cỏ của Vũ Nhi rất thuần thục, nhìn là biết đã làm quen rồi. Lam Di hỏi mới biết ở nhà nó thường xuyên phải cắt cỏ cho lợn. Lam Di thực sự khó tưởng tượng nổi cái “thường xuyên” mà nó nói bắt đầu từ khi nào. Một đứa trẻ năm tuổi, có thể có bao nhiêu sức lực chứ?!
Chiếc giỏ nhỏ của Vũ Nhi rất bé, cắt được một ít cỏ là đã đầy. Lam Di nhanh tay cắt thêm khá nhiều bỏ vào giỏ của mình, rồi dẫn hai đứa trẻ về nhà.
Hôm nay, rau hẹ, rau xanh và hành lá trong vườn đều là của nhà mình, ăn uống cũng chẳng cần kiêng kỵ gì. Buổi trưa, Lam Di đập hai quả trứng gà, làm bánh trứng hành lá, lại nấu cháo kê rau bina, cả nhà ăn trưa ngon lành rồi đi ngủ trưa.
Bây giờ đã có vải, Lam Di bắt đầu tính chuyện may quần áo. Dù sao thời tiết ngày càng nóng, Vũ Nhi và Bảo Bảo cũng nên thay quần áo cộc tay hoặc không tay, quần áo của mình cũng nên thay bằng loại nhẹ hơn, thoáng khí hơn. Quần áo của phụ nữ ở đây quanh năm đều bó chặt người, chỉ khác nhau ở độ dày mỏng. Lam Di đành phải nhập gia tùy tục, chuẩn bị may áo trong và áo ngoài mặc mùa hè.
Sau khi nghiên cứu đi nghiên cứu lại mấy bộ quần áo có sẵn trong nhà, Lam Di phát hiện chỉ cần cắt vải thành mấy mảnh rồi khâu lại là thành quần áo. Nói thì đơn giản nhưng làm cũng phức tạp, dù sao thì từng đường kim mũi chỉ khâu vải lại với nhau cũng tốn khá nhiều công phu, đặc biệt là với người chỉ biết đơm cúc, thêu thùa kiểu chữ thập như cô, độ khó còn cao hơn cả viết luận văn. Lam Di quyết định trích thời gian sang tìm Trần thị học hỏi kinh nghiệm, nhờ cô ấy cắt vải giúp rồi mình tự may, cũng đỡ lãng phí vải vóc.
Lam Di lăn chiếc thùng tắm mà bác thợ mộc Chu mang đến vào gian nhà phía tây. Dù sao ba mẹ con đều ngủ ở gian nhà phía đông, gian phía tây bỏ trống dùng làm phòng tắm rất tiện. Lam Di thấy bác thợ mộc Chu là người thật thà, tay nghề cũng tốt, liền đặt thêm hai cái khung bình phong bốn cánh, trả tiền đặt cọc rồi dặn bác làm xong mang đến luôn.
Chiều hôm ấy, Lam Di lấy tấm vải màu xanh da trời mà Hạ Uyển tặng, cắt ra một đoạn dài chừng bốn mét, lại lấy thêm ít vải trắng còn thừa từ mấy hôm trước may áo tang, rồi dẫn hai đứa trẻ đến nhà chú hai Vương.
Tuy là người một nhà, nhưng cả nhà chú hai vì đám tang của Vương Lâm Sơn mà chạy trước chạy sau, rất tận tâm tận lực. Lam Di mang vải vóc sang, một là để cảm ơn, hai là để học may vá từ Trần thị.
