Chương 51: Trai lớn dựng vợ.
Chú Hai dẫn hai con dê về nhà Lam Di, tốn năm trăm đồng. Một đực một cái, con cái vừa đẻ, sữa còn nhiều. Con dê con bị chó sói ở núi vồ mất, thằng bé chăn dê sợ quá, nên bố mẹ nó mới bán dê. Con dê nhà Lam Di thì đã hết sữa, mấy hôm nay nàng pha sữa bột cho con uống. Tuy không thơm ngon bằng sữa tươi, nhưng pha kiểu trà sữa cũng khá ổn.
Ba con dê nhốt chung chuồng, hơi chật nhưng cũng quay đầu được. Vũ Nhi dắt Bảo Bảo nằm bẹp bên chuồng dê xem một hồi lâu, rồi đặt tên mới cho ba con dê theo kích cỡ.
"Con to nhất có sừng này, gọi là Dê Cả. Con nhà mình là Dê Hai. Con tai đen nhỏ này là Dê Ba. Em ơi, nhớ chưa? Dê Cả, Dê Hai, Dê Ba. Đọc lại cho anh nào." Nhìn Vũ Nhi ra dáng người lớn, nghiêm túc đặt tên cho dê, Lam Di nhịn cười muốn đau cả bụng. Cách đặt tên của Vũ Nhi chẳng hay ho gì, hai con lợn nhà nó đã bị gọi là Heo Đen Một và Heo Đen Hai. May mà nhà chỉ có một con lừa, chứ không thì lại có Lừa Một, Lừa Hai, Lừa Ba gì đó nghe còn quái dị hơn.
"Cả! Cả!" Bảo Bảo chỉ tay vào con dê, reo lên sung sướng, rồi ngước nhìn anh trai chờ khen.
Vũ Nhi quả nhiên không phụ lòng em, học theo mẹ mà hôn chụt một cái vào má em: "Ừ, Bảo Bảo giỏi quá! Là Dê Cả, Dê Hai và Dê Ba. Mẹ ơi, mình dắt ba con dê lên đồi ăn cỏ nhé? Đồi nhà mình không có sói đâu."
Lam Di gật đầu. Đồi của nhà nàng gần làng, thú rừng ít khi ra, lại còn rào cọc gỗ xung quanh, an toàn không lo. Để tiện, Lam Di còn rào luôn năm mẫu đất bên cạnh đồi để thả dê, thả lừa. Trên đồi cỏ xanh mướt, đủ cho một lừa ba dê ăn.
Sau khi mua dê về, Lam Di dắt chúng lên đồi rồi về nhà vài ngày, người trong làng biết con dâu nhà họ Vương chăm chỉ lại mua thêm hai con dê. Mụ Nhị Tẩu lắm chuyện còn chạy sang xem riêng mấy lần. Vì thế, khi nhà Lam Di lại mua thêm mấy xe dây đậu xanh về làm thức ăn, người làng ngoài cười nàng không biết tính toán chi tiêu thì cũng chẳng thấy lạ gì.
Hạ Thuận và Lâm Viễn lần này thu được sáu nghìn bảy trăm cân hạt mẫu đơn, đem bỏ vào hầm nhà Lam Di. Lưu Thị và Trần Thị qua xem mấy lần, mặt mày tươi rói. Ba chị em dâu tính toán xem kiếm được bao nhiêu bạc, mơ về cuộc sống sung túc năm sau.
Lưu Thị tuy tính toán nhỏ mọn, hay tham lợi, nhưng cũng không đến nỗi xấu xa. Bây giờ nàng ta coi Lam Di là người nhà, thấy Lam Di làm gì cũng vừa mắt, nghe lời nàng răm rắp. Lâm Viễn thấy vậy cũng yên tâm để vợ giao thiệp với chị dâu cả. Lam Di từng học các môn quản lý như nhân sự và đánh giá năng lực, biết người tính cách như Lưu Thị thực ra không khó quản, chỉ cần phân rõ trách nhiệm và lợi ích là dùng được.
Măng chua muối đã ngấm, có thể ăn được. Lam Di lấy một ít, thái sợi xào thịt, chua chua giòn giòn, rất thích hợp để giải nhiệt. Lam Di và Vũ Nhi đương nhiên là thích, không ngờ ngay cả Bảo Bảo vốn không thích măng tươi cũng rất khoái mùi vị măng chua này, ăn thêm mấy miếng bánh bao. Lam Di vui quá còn ăn thêm một cái.
Lưu Thị ăn xong mới biết ngon, hối hận vì không muối cùng. Nàng ta vừa nói ra, các bà trong làng kéo đến nhà Trần Thị học làm măng chua. Nhưng Trần Thị chỉ làm theo lời chị dâu cả, nhiều chỗ cũng nói không rõ. Thế là các bà lại kéo đến nhà Lam Di, học cách làm măng chua, vì thứ này để được lâu, thêm món cho mùa đông.
Có người đến học làm măng chua, Lam Di cho họ nếm thử trước. Ai thấy ngon và hứng thú thì nàng chỉ dạy từng bước rất chi tiết. Cách làm đơn giản, ai cũng nấu ăn thành thạo, nghe qua là hiểu. Thời gian còn lại là tán gẫu. Lam Di pha trà bạc hà khô và khổ đinh mời mọi người uống. Hai vị thuốc này kết hợp với nhau, giải nhiệt cực tốt. Uống xong, một cảm giác sảng khoái thấm vào lòng người từ đầu lưỡi lan xuống tận bụng. Thế là mọi người lại kéo nhau vào rừng hái rau dại về phơi khô.
Mùa đông ít rau, Lam Di dạy làm măng chua còn dạy luôn cách muối dưa cải chua nổi tiếng vùng Đông Bắc. Nàng tính mấy hôm nữa mọi người trồng thêm bắp cải để muối dưa, ăn không hết thì bán cũng được một khoản. Sau Đại thử là tiết Lập thu, chính vụ trồng bắp cải và củ cải.
Tục ngữ có câu: "Ba bà bốn chuyện". Nhiều đàn bà tụ tập như vậy, đề tài nói chuyện đương nhiên đủ thứ trên trời dưới đất. Dưới sự chủ trì của mụ Nhị Tẩu lắm chuyện, Lam Di được nghe hết mọi chuyện lớn nhỏ trong làng mười mấy năm qua, có thể nói là thỏa cơn nghiền ngẫm. Thậm chí cả chuyện Vương Lâm Sơn bị từ hôn, người con gái kia gả cho người khác, Nhị Tẩu cũng kể cho Lam Di nghe.
"Nhà họ Trịnh tham tiền, gả con gái cho một ông chủ tiệm trong huyện làm vợ kế. Hôm trước tôi lên huyện mua vải còn gặp, trông cuộc sống cũng khá, người béo hẳn lên hai vòng." Cuối cùng, Nhị Tẩu hài lòng tung ra phát hiện mới của mình, chờ mọi người bình luận.
Ngưu Tẩu ở bên cạnh Lam Di nghe xong, liếc xéo Nhị Tẩu: "Có béo bằng chị không?"
"Sao mà được! Nó có phước thế đâu!" Nhị Tẩu rất hài lòng với thân hình mũm mĩm của mình, luôn coi lượng thịt trên người tỷ lệ thuận với mức sống.
"Nói đến gần đây lên cân nhanh, thằng Vũ Nhi này là nhanh nhất đấy. Em dâu cho nó ăn gì thế?" Vũ Nhi theo Lam Di thời gian này, thân thể ngày càng tốt, mặt nhọn hoắt sắp biến thành mặt tròn như bánh bao.
"Cũng chỉ toàn đồ trong nhà thôi. Vũ Nhi không kén ăn, ăn được ngủ được thì tự nhiên béo thôi." Lam Di cười. Nếu nói ai vui nhất khi mọi người đến nhà, thì chính là Vũ Nhi. Mọi người thấy nó đều khen vài câu, trẻ con đến nhà chơi cũng nhiều hơn. Vũ Nhi có vẻ như sắp thành đầu đĩ trẻ con, mặt mày lúc nào cũng tươi rói, nói chuyện cũng nhiều hơn trước.
Sau khi Vũ Nhi học bơi với Vương Lâm Hỉ, Lam Di dẫn nó ra chỗ nước cạn ở khe suối, bảo nó bơi cho nàng xem. Tuy chỉ là kiểu chó chè đơn giản, nhưng bù lại rất thuần thục. Lam Di chọn cho nó một đoạn nước chảy êm, nước chỉ đến thắt lưng nó, hai bên bờ xếp đá làm mốc rõ ràng, chỉ cho nó bơi trong đoạn đó. Nàng nghiêm cấm nó xuống nước nếu không có chú dẫn. Mấy hôm nay Vũ Nhi và Đại Phúc năn nỉ Lâm Hỉ và Lâm Viễn dẫn xuống nước chơi, người cũng đen đi kha khá.
"Cũng phải. Con trai mới lớn ăn như hạm, bố mẹ phải chạy ăn từng bữa. Ba thằng nhóc nhà tôi y như ba con lợn ấy. Tôi và bố Ngưu Đản sắp bị gặm thành xương vụn rồi." Ngưu Tẩu mặt mày nhăn nhó, nhưng trong lòng thì hớn hở. Nhị Tẩu thấy vậy hơi khó chịu.
"Đáng đời! Tôi đã bảo chị cho thằng cu thứ hai về nhà tôi, chị còn gân cổ lên cãi." Nhị Tẩu lẩm bẩm, "Nếu không phải thấy thằng bé thật thà, tôi còn chẳng thèm muốn đâu."
Ngưu Tẩu nghe vậy không vui, cũng chẳng còn hứng ở lại. "Hứ, có nghèo đến đâu, tôi và bố nó cũng không cho con đi ở rể đâu. Thôi, em dâu, tôi còn phải ra đồng một chuyến, rảnh lại sang."
Đối với Lam Di, Ngưu Tẩu quả là một kỳ tích. Người đàn bà nhanh nhẹn này năm nay mới hai mươi chín tuổi mà đã đẻ năm đứa con, ba trai hai gái, nhà cửa lúc nhúc trẻ con. Còn Nhị Tẩu chỉ có hai đứa con gái, không có con trai, đó có thể nói là nỗi đau duy nhất của bà ta. Bây giờ bà ta suốt ngày tính chuyện kiếm con rể ở rể.
Thằng cu thứ hai nhà Ngưu Tẩu năm nay mới chín tuổi, không biết Nhị Tẩu để ý từ lúc nào, mặt dày nói mấy lần đều bị Ngưu Tẩu từ chối. Đây cũng là một trong những chuyện cười khoái khẩu của dân làng.
Tiễn hết các học trò, Lam Di ngồi dưới gốc cây hòe may quần áo thu đông. Bảo Bảo đã đi vững, có ngã cũng ít khi khóc, cứng cáp lắm. Lam Di đậy nắp giếng lại, thả nó trong sân tự khám phá.
"Bảo Bảo, nói cho mẹ biết, quả nào là bí đỏ?" Bảo Bảo tuy nói chưa sõi, nhưng đã nhận biết được khá nhiều thứ. Lam Di rảnh lúc nào là dạy nó nhận biết sự vật mới.
Nghe tiếng mẹ, Bảo Bảo lê cặp chân mũm mĩm ra vườn rau, chỉ vào quả bí đỏ treo trên giàn: "Bí."
"Ừ, Bảo Bảo giỏi quá! Đó là bí đỏ. Mẹ đã gói bánh chẻo nhân bí đỏ cho con ăn chưa nhỉ?" Bí đỏ ở đây giống bí đỏ hiện đại, nấu canh, xào, làm nhân đều ngon. Lam Di thấy loại này dễ tiêu, thường xuyên nấu cho bọn trẻ ăn.
"Bí." Bảo Bảo chỉ tay vào bếp, ý nói đã ăn ở đó rồi.
"Bảo Bảo giỏi quá! Gà nhà mình ở đâu nào?" Lam Di chuyển mục tiêu.
Bảo Bảo quay đầu tìm khắp nơi, rồi chạy đến chỉ vào đám gà đang lớn: "A."
"Bảo Bảo giỏi quá! Đợi gà nhà mình đẻ trứng, không cần đi mua nữa. Không biết chúng sắp đẻ chưa nhỉ?" Lam Di nhìn mấy con gà, chỉ muốn chúng đẻ trứng ngay bây giờ.
"Trứng, trứng."
"Đúng rồi. Trứng gà. Sau này nhà mình còn có trứng ngỗng ăn nữa, to hơn trứng gà nhiều." Lam Di nghĩ đến quả trứng đà điểu to tướng. "Mẹ còn thấy quả trứng to hơn cả trứng ngỗng cơ. Chắc Bảo Bảo và anh trai không được thấy đâu."
Lam Di than thở. Bỗng nghe tiếng vó ngựa quen thuộc từ xa vọng lại, Bảo Bảo vui mừng chỉ tay ra cổng: "Mẹ. Mẹ."
Chữ "mã" (ngựa) là thanh ba, Bảo Bảo không nói được dấu ngã. Mấy lần thấy con ngựa đen to của Chu Vệ Cực, nó gọi là "mẹ". Lam Di bực mình vô cùng.
"Ừ. Chú Chu Nhị về rồi."
Tuy Lam Di ít khi gặp Chu Vệ Cực, nhưng ngày nào hắn cũng cưỡi ngựa ra vào làng, nên tiếng vó ngựa này cả nhà Lam Di rất quen.
Gần một tháng nay, Chu Vệ Cực về nhà ngủ nhiều hơn là ngủ ở nha môn. Vì nhà hắn chỉ có một mình, trước đây nha môn có việc muộn, hắn ngủ tạm ở phòng trực hoặc lên huyện thành nhà anh cả. Nhưng dạo này, hắn hầu như ngày nào cũng cưỡi ngựa về. Anh em trong nha môn thấy vậy, đều trêu hắn giấu kỹ như vàng một mỹ nhân nào đó trong nhà.
Chu Vệ Cực năm nay đã hai mươi tư tuổi. Người cùng tuổi trong làng đều đã lấy vợ, con cái chạy đầy sân. Từ ngày Chu Vệ Cực từ biên ải về, chị gái hắn là Chu Nguyệt Nga sốt sắng lo kiếm vợ cho hắn. Nhưng nhà hắn ít ruộng, hắn lại lớn tuổi, tướng mạo dữ tợn, người tốt thì chê hắn, người chịu lấy hắn thì Chu Nguyệt Nga lại chê. Cứ thế kéo dài mãi.
Thêm vào đó, cô gái họ Trịnh trong làng để ý Chu Vệ Cực, đến nói chuyện cưới xin không thành, liền đi khắp làng đồn thổi rằng Chu Vệ Cực tính khí nóng nảy, ở biên ải giết không biết bao nhiêu người, một quyền có thể đánh chết hổ ngoài núi, giết người như giết một con rệp. Tin đồn thổi càng ngày càng sai lệch, khiến thanh danh Chu Vệ Cực càng ngày càng tệ.
Chu Vệ Cực chẳng bận tâm. Chu Nguyệt Nga nghe xong tức chết đi được nhưng cũng chẳng có cách nào. Mỗi lần gặp hắn, chị ta đều thúc giục, nói hắn không chịu lấy vợ sinh con, cha mẹ trên trời cũng không yên lòng, chị ta cũng chẳng an tâm mà sống.
Còn về phần Chu Vệ Cực, hắn không phải không có ý định lấy vợ. Chị gái lo chuyện cưới xin cho hắn, hắn cũng không phản đối, chỉ nói chị thấy ưng là được, dù sao cũng chỉ là cưới về sống qua ngày. Nhưng gần đây gặp Lam Di vài lần, lại ngày ngày nghe thấy động tĩnh từ sân bên cạnh, hắn bắt đầu nảy sinh những ý nghĩ không nên có.
Hình như, nếu cưới được một cô vợ nhỏ như thế, cuộc sống đạm bạc cô đơn của hắn cũng có thể trở nên thú vị hơn.
