Chương 77: Kẻ lãng tử quay đầu.
Hôm ấy là ngày mười bốn tháng Chạp, lại đến phiên chợ thôn Chu Gia.
Sau bữa sáng, Lam Di dắt con lừa, xỏ hai cái sọt vào yên. Nàng mặc áo bông cho hai đứa trẻ, đội mũ thỏ chắn gió, rồi bế chúng lên đặt ngồi trong sọt. Xong xuôi, nàng dắt lừa đi về phía chợ.
Lam Di thực ra chẳng có ý định mua sắm gì đặc biệt. Nàng đã may quần áo mới cho lũ trẻ xong xuôi. Gạo, bột mì, rau củ, quả khô trong nhà cũng chất đầy. Nào là hồ đào, hồng khô, mơ khô, hạt dẻ, kẹo hồ lô khỏi phải nói, đến cả quả táo gai chua cũng được nàng bỏ hạt làm thành mứt táo chua. Rau tươi trong nhà kính, nàng cũng để dành đủ cho nhà mình rồi mới đem bán cho Nhạc Hương Cư.
Măng chua, cải thảo muối, củ cải muối trong nhà còn chưa ăn được bao nhiêu, nấm hương và các loại đồ khô cũng còn kha khá. Chưa kể mớ cải thảo và củ cải chôn dưới hố đất, cải thảo tươi bán đi hơn phân nửa, số còn lại thì cho đám gia súc ăn, còn phần nàng nấu ăn đều lấy phần lõi non.
Trong số đồ ăn tích trữ, thứ tiêu hao nhanh nhất lại là mớ rau sam phơi khô. Không chỉ ba mẹ con Lam Di, mà ngay cả nhà chú Hai và nhà Ngưu tẩu cũng mê món bánh bao nhân thịt băm rau sam. Đến giờ chỉ còn đủ ăn một hai bữa. Cả bà tám Nhị tẩu sang xin, Lam Di cũng chẳng nỡ cho thêm.
Trên đường, người đi chợ khá đông. Giữa biển tuyết trắng xóa dưới vầng mặt trời đỏ rực, họ như những chấm điểm sinh động.
- Nương, cây tùng kìa! - Vũ Nhi chỉ lên núi kêu lên.
Mùa đông, màu sắc của đất trời thật đơn điệu. Dưới bầu trời xanh, mây trắng, trên dãy núi tuyết trùng điệp, những cây cổ thụ trút bỏ hết vẻ phồn hoa, chỉ còn lại những cành đen gầy guộc. Giữa khung cảnh ấy, những mảng xanh biếc của cây tùng thật nổi bật.
Không đợi Lam Di trả lời, Vũ Nhi đã cao giọng ngâm bài thơ mới học:
- “Trên núi tùng đứng sừng sững,
Trong khe gió rít ào ào.
Gió thổi mạnh làm sao,
Cành tùng vẫn vững sao!
Sương giá đang thảm thiết,
Quanh năm thường ngay thẳng.
Chẳng phải sợ giá rét,
Tùng bách vốn có tính.”
Người đi chợ thôn Chu Gia nghe Vũ Nhi ngâm thơ, thoáng ngạc nhiên, rồi lại cảm thấy đó là điều đương nhiên.
- Úi chà, chị Dâu họ Vương ơi, thằng Vũ Nhi còn bé tí đã biết đọc thơ rồi, đúng là đứa có khiếu học hành đấy! - Một người đàn bà Lam Di không quen biết nhiệt tình khen ngợi.
Vũ Nhi cúi đầu, nở nụ cười thẹn thùng, tay nắm chặt cái túi nhỏ, hơi vặn vẹo người.
Lam Di thấy dáng vẻ nó, cười nói:
- Cũng chỉ biết có mấy bài này thôi. Ngoài ra cháu cũng chẳng dạy được nó gì thêm.
Bảo Bảo thấy anh được khen, liền nắm lấy thành sọt, lắc lắc cái đầu nhỏ, đọc bài thơ Đường duy nhất nó thuộc:
- Ngỗng… ngỗng… ngỗng…
Người đàn bà kia thấy Bảo Bảo cứ kêu “đói, đói, đói”, vội nói:
- Thằng bé đói rồi kìa! Ba mẹ con đi nhanh lên, ra chợ mua cho nó ít đồ ngon. Nhìn cái mặt bầu bĩnh kia kìa, biết ngay là đứa háu ăn. Sau này nhất định sẽ cao lớn lắm đây…
Vũ Nhi cúi đầu cười thầm.
Bảo Bảo nghe ý mình bị hiểu sai nhưng không nói lại được, sốt ruột lấy nắm tay đập vào mũ thỏ của mình:
- Ngỗng… ngỗng…
- Thằng bé này nóng tính thật đấy. Chị dâu nhà họ Lâm Sơn ơi, chị đi nhanh đi. - Một người đàn bà khác cũng bắt chuyện, nhìn Bảo Bảo và Vũ Nhi với vẻ mặt cười cợt.
- Vậy chúng tôi đi trước nhé. - Lam Di nhịn cười gật đầu, kéo lừa đi nhanh thêm vài bước, rồi mới dỗ Bảo Bảo:
- Bảo Bảo cũng giỏi lắm, cũng biết đọc thơ rồi. “Ngỗng ngỗng ngỗng, cong vươn cổ hát ca. Lông trắng phơi mặt nước, chân hồng quẫy sóng xanh.” Nương biết, Bảo Bảo biết đọc thơ rồi.
Bảo Bảo nghe nương hiểu được ý mình, mới buông nắm tay xuống, vẻ mặt đắc ý dựa vào sọt, cười toe toét.
Lam Di lắc đầu, nghĩ thằng bé này nóng tính quá, đợi khi nào nó biết nói nhất định phải dạy dỗ tử tế. Trên đường lại gặp thêm vài tốp đàn bà trong thôn đi chợ, ai cũng chủ động chào hỏi ba mẹ con nàng.
Điều này hơi bất ngờ. Lam Di vốn nghĩ mọi người sẽ sợ và tránh xa nàng vì hành động hung hăng lần trước, không ngờ đàn bà trong thôn gặp nàng phần lớn đều nhiệt tình chào hỏi, số lượng còn nhiều hơn trước.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện này cũng hợp lý. Hai mẹ con Chu Cát Khánh trong thôn đắc tội không ít người. Liễu Thị vốn là kẻ hung hăng, bình thường mọi người đều nhịn. Lam Di lần này vả mặt nàng ta thê thảm, coi như xả giận cho mọi người.
Thứ hai, đám cải thảo muối đợt hai mọi người làm cũng có thể đem bán rồi. Tuy giá thấp hơn đợt đầu hai văn, nhưng cũng đủ tiền mua đồ Tết ăn Tết sang trọng.
Thứ ba, người trong thôn hoặc thấy hoặc nghe lời thề chắc nịch của nàng, biết nàng là góa phụ đứng đắn, sạch sẽ, an phận, tự nhiên có thêm vài phần kính nể.
Trong chợ, các sạp hàng bày bán san sát nhau. Người từ các thôn xung quanh đến dạo chợ mua sắm cũng chen chúc vai kề vai. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả vang lên không ngớt, xua tan đi cái lạnh giá của mùa đông.
Gửi lừa ở một cái sân gần chợ chuyên trông gia súc thuê, Lam Di bế Bảo Bảo, dắt Vũ Nhi vòng sang khu bán đồ ăn vặt và đồ lặt vặt. May mà bên này tuy đông người, nhưng so với khu bán đồ cúng và đồ Tết thì thoáng hơn nhiều.
Vũ Nhi và Bảo Bảo vui vẻ xem từng sạp hàng. Cuối cùng mua được vài cái đường nhân đẹp mắt và hai cái còi đất. Còi đất là một loại còi có thể thổi kêu, được nặn từ đất sét rồi tô màu đem nung, trẻ con rất thích. Vũ Nhi chọn một cái hình chim nhỏ màu đen tuyền, thổi ra tiếng chim hót. Còn Bảo Bảo thì được chọn một cái hình heo hoa, thổi ra tiếng heo ngủ ngáy. Vũ Nhi trả tiền xong, vui vẻ đưa cho em. Hai đứa cầm lên thổi đối nhau. Bảo Bảo lúc đầu chưa biết cách, phồng má thổi hết sức, thỉnh thoảng mới ra được một hai tiếng, nước dãi chảy dài theo cái còi, sốt ruột gãi đầu gãi tai. Lam Di nhìn mà thích thú.
Không biết người xưa làm ra thứ này kiểu gì, Lam Di mua thêm năm sáu cái, định về tặng cho mấy đứa nhỏ trong xóm. Vũ Nhi nhìn mẹ rút ra một nắm tiền đồng đưa cho người bán mà xót xa.
Vũ Nhi là đứa hay lo. Vì hôm nay đi chợ, tối qua nó đã đổ hết tiền bán trứng gà, trứng vịt ra khỏi ống tiền nhỏ, đếm đi đếm lại, tính toán xem sẽ mua gì.
Vì Vũ Nhi giành giúp cho gà vịt ăn và nhặt trứng, nên Lam Di giao số tiền bán trứng đó cho nó, để nó tự giữ. Tuy sau tiết Đông Chí, gà vịt đẻ ít hơn, nhưng mỗi ngày cũng nhặt được bốn năm quả. Tích cóp dần, ống tiền của Vũ Nhi cũng có hai trăm văn, trong mắt trẻ con là rất nhiều rồi.
Giấy trắng để viết chữ rất đắt. Dù là loại giấy thô to nhất, rẻ nhất cũng phải hai văn một tờ. Vũ Nhi đứng trước tiệm tạp hóa nhìn giấy trắng do dự rất lâu, cuối cùng mới cắn răng mua năm mươi tờ. Số giấy này đem về nhờ nương cắt ra, đóng thành tập bằng chỉ, cũng đủ dùng cho nó khá lâu.
- Nương, con còn bao nhiêu văn nữa? - Vũ Nhi lúc này nhìn sạp bán diều bên đường, có chút phân vân.
- Mua hai cái còi đất, năm cái đường nhân và năm mươi tờ giấy trắng, còn lại bốn mươi bảy văn. Vũ Nhi muốn mua diều à? - Người ta nói nuôi con trai phải khổ, Lam Di muốn qua cách này để nó học được quý trọng, biết tiết kiệm, hiểu mỗi đồng tiền kiếm được đều không dễ dàng, tiêu xài càng phải tính toán chi li.
- Vũ Nhi không mua nữa. Vũ Nhi còn phải để dành tiền mua bút lông. - Vũ Nhi quay đầu, dùng khóe mắt liếc nhìn cánh diều rồi nói: - Nương, chúng ta đi thôi.
Lam Di cười:
- Thôi được. Sắp đến Tết rồi. Con và em chọn một cái diều ưng ý nhất, nương mua cho. Lát nữa muốn ăn gì nương cũng mua cho. Tiền của con cứ để dành mua bút mực.
Vũ Nhi nghe vậy nhảy cẫng lên, lập tức quay lại chen vào đám trẻ con chọn diều. Cuối cùng nó chọn một cái diều hình bướm làm bằng khung tre dán giấy thô dày, vẻ mặt thỏa mãn giơ lên cao.
Lam Di lại mua bánh quế hoa và quẩy rắc đường, rồi dẫn hai đứa trẻ ra cổng chợ mua đồ cúng tế, bùa mới, câu đối, chữ Phúc, tranh Tết... Còn mua cho Vũ Nhi hai xâu pháo nhỏ. Cả nhà vui vẻ trở về nhà.
- Chị Dâu! Chị đợi một chút! - Lam Di vừa đến cửa nhà thì bị Triệu Trung Tuyển gọi lại.
Triệu Trung Tuyển ở chợ đã thấy ba mẹ con Lam Di, liền lẳng lặng đi theo phía sau, giữ một khoảng cách không xa không gần. Lam Di toàn tâm toàn ý để ý hai đứa trẻ, căn bản không phát hiện ra hắn trong đám đông.
Lam Di nhìn trái nhìn phải, thấy ở đây chỉ có hắn và ba mẹ con mình, mới nhận ra tiếng “Chị Dâu” này là gọi mình. Trong lòng nàng lấy làm lạ, tên Triệu Trung Tuyển này chẳng phải vẫn gọi mình là “Em dâu” sao, từ bao giờ lại đổi thành “Chị Dâu” rồi?
- Có việc gì không, anh Ba?
Triệu Trung Tuyển nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo của nàng, hít một hơi thật sâu, ưỡn ngực nói:
- Qua Tết, sang xuân, tôi sẽ đi xa lập nghiệp.
- Ừm. - Lam Di gật đầu, lạ lùng không hiểu sao hắn lại nói với mình chuyện này.
- Tôi sẽ đi theo thuyền buôn, không gây dựng được danh tiếng thì nhất quyết không về! - Triệu Trung Tuyển thẳng lưng, chỉnh lại sắc mặt, đầy hy vọng nhìn Lam Di, hai tay nắm chặt.
Thấy hắn như vậy, Lam Di hỏi:
- Khỉ Ho và thằng Mập có đi cùng anh không?
Triệu Trung Tuyển lắc đầu, lấy hết can đảm nói:
- Họ không đi. Chị Dâu, chị có thể... có thể đợi tôi về không?
- Tại sao tôi phải đợi anh về? - Lam Di hỏi xong mới chợt nhận ra cảnh này hơi quen, dường như là một tình tiết thường thấy trong phim truyền hình và sách vở.
- Đợi tôi về, tôi sẽ…
“Rầm…”
Một tiếng mở cửa vang lên cắt ngang lời Triệu Trung Tuyển, Lam Di thở phào nhẹ nhõm.
Đang lúc quan trọng bị cắt ngang, Triệu Trung Tuyển tức giận quay đầu, muốn xem thằng cha nào mù mắt dám làm thế, thì thấy Chu Vệ Cực đẩy cửa bước ra. Hai người trao đổi ánh mắt, đọc được trong mắt đối phương cùng một suy nghĩ.
- Chu Nhị Bá! - Vũ Nhi ngoan ngoãn chạy tới chào, đôi mắt nhỏ lấp lánh nhìn thần tượng Chu Vệ Cực.
- Mẹ… Mẹ… - Bảo Bảo vẫy vẫy cánh tay nhỏ cũng kêu lên, vặn vẹo người đòi xuống khỏi lưng lừa. Bây giờ trong mắt nó, Chu Vệ Cực và con ngựa đen to lớn đã là một.
Lam Di vội bế Bảo Bảo xuống, nhét cái còi đất vào mồm nó, kẻo nó lại gọi đại lão gia là “Mẹ” khiến nàng nghe mà khó chịu:
- Chu Nhị ca, anh định ra ngoài à?
Chu Vệ Cực gật đầu, xoa đầu Vũ Nhi, liếc nhìn Triệu Trung Tuyển một cái, rồi nói với Lam Di:
- Đệ muội mau dẫn trẻ vào nhà đi, trên đầu Vũ Nhi đã đổ mồ hôi rồi, cẩn thận bị lạnh.
- Chính tôi cũng định về đây. Anh… Anh Ba, anh còn việc gì không? - Lam Di cũng không biết nên xưng hô với Triệu Trung Tuyển thế nào cho phải. Anh Ba, anh Ba dường như đều không ổn, nhưng hắn đã gọi mình là Chị Dâu, mình gọi hắn một tiếng anh Ba có lẽ sẽ tốt hơn.
Triệu Trung Tuyển khó khăn lắm mới gom đủ can đảm, giờ đã tan tác từ lâu. Hắn thất vọng lắc đầu.
- Vậy tôi về nhé. - Lam Di vốn định dặn dò hắn vài câu như ra ngoài nhớ cẩn thận, đừng hấp tấp, nhưng nghĩ lại, mình nói vậy dễ khiến người ta hiểu lầm, chi bằng không nói.
Cửa nhà Lam Di “kẽo kẹt” một tiếng mở ra rồi lại đóng vào. Trước cửa chỉ còn lại hai người đàn ông, một người mắt trợn trừng, người kia mặt đầy thản nhiên.
- Chu Nhị, lâu rồi chúng ta không đá cầu nhỉ. Đi nào, dám cùng tiểu gia tỷ thí một trận không?
Chu Vệ Cực đang muốn đánh người, nghe một đề nghị hay như vậy tự nhiên không bỏ qua:
- Được.
- Đi!
