Chương 96: Vào rừng sâu tìm lan
Tiết hạ chí đến, thời tiết càng thêm oi bức, lúa ngoài đồng bị nắng gắt hun cho lá rủ rũ rượi.
Lũ trẻ ở Hoa Khê tắm mát ngày càng nhiều, Vũ Nhi và Đại Phúc mấy đứa nằm ì trong khu vực nước mà người lớn đã quy định cho chúng, nhất quyết không chịu lên, tỏ vẻ thích thú vô cùng.
Lam Di nhớ niềm vui bơi lội mùa hè nên cũng không quá gò bó nó. Bảo Bảo thấy anh trai ngày nào cũng chơi nước thì ghen tị lắm, cứ quấy khóc đòi theo. Sau đó Lam Di hết cách, đành lăn cái thùng tắm ở nhà ra đặt dưới gốc cây hòe to, hằng ngày phơi nước nóng cho nó ngồi trong đó một lúc, lại thả vào nước mấy món đồ chơi nhỏ cho nó nghịch, coi như cũng dỗ được.
Vũ Nhi thấy em cứ đòi theo mãi, sau đó thà ở nhà cùng em ngâm nước cho xong, bởi mẹ sẽ bỏ vào nước một ít kim ngân hoa, thơm phức. Kim ngân hoa chẳng những mùi dễ chịu, mà còn có thể trừ ẩm, ngừa rôm sảy, nên cả nhà tắm đều dùng kim ngân hoa. Mấy cây kim ngân hoa mà Lam Di đánh từ trong núi về hồi mùa xuân giờ đã bò kín bức tường phía đông nhà nàng, từng chùm hoa lúc mới nở trắng như bạc, đến khi nở rộ lại chuyển thành vàng óng, đúng là không hổ danh 'kim ngân hoa'! Hơn nữa loài hoa này hương thơm thấu đạt, nồng mà không ngấy, Lam Di thậm chí còn nhồi một ít vào gối của ba người, để ngủ cũng được thơm tho.
Giữa tiết trời nóng nực, nghe tiếng ve kêu rả rích, ngồi dưới giàn nho ngửi hương hoa, lại nhâm nhi một ly chè đậu xanh mát lạnh, quả là chuyện khoan khoái dễ chịu. Không chỉ có nhà Lam Di, mà Trần thị, Lưu thị và mấy người, thậm chí cả chủ tớ Lôi Thiên Trạch cũng thường xuyên ghé qua để tận hưởng.
Từ khi Lôi Thiên Trạch và Lam Di nhận làm thân thích, những lời đàm tiếu trong thôn cũng giảm bớt nhiều. Những hôm nghĩa học không có giờ dạy, chàng cũng đến sườn đồi của Lam Di phụ giúp nhổ cỏ, ngắt lá cho mẫu đơn, phụ nàng cho vịt ăn, thể nghiệm niềm vui đồng áng.
“Tam ca, ở nghĩa học chẳng có giờ dạy gì sao? Sao ngày nào cũng rảnh thế?” Hôm ấy, Lôi Thiên Trạch lại dẫn Thiển Mặc đến nhà Lam Di ngồi chơi thưởng trà, Lam Di tò mò hỏi.
Lôi Thiên Trạch uống một hớp chè đậu xanh, khẽ phe phẩy quạt giấy nói: “Nghĩa học mười ngày nghỉ một lần, mà mỗi ngày ta chỉ dạy một canh rưỡi buổi sáng, thời gian vẫn dư dả.”
Hằng ngày lấy sách làm bạn, lấy học trò làm vui, thanh nhàn tiêu dao, kể cũng là niềm vui. Trước khi xuyên không, Lam Di vốn định sau khi tốt nghiệp cao học sẽ tìm một trường đại học bình thường để làm giáo viên, sống những ngày tiêu dao như vậy.
Lôi Thiên Trạch thấy ánh mắt Lam Di xa xăm, lại chìm vào hồi ức, không khỏi buồn cười. Ở chung lâu rồi mới biết cô nương này cũng là kẻ hay lơ mơ, hễ cảm xúc dâng trào là quên hết mọi chuyện xung quanh, đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình.
“Tam ca, đây là gì vậy?” Lam Di hoàn hồn, nhìn thấy Thiển Mặc đang bưng một chậu cây, hình như là lan thảo.
Lôi Thiên Trạch nở một nụ cười thật tươi: “Đây là mấy hôm trước ta cùng Triệu Hoa tượng vào rừng sâu tìm cỏ mà có được. Cây lan này sinh trưởng rất đặc biệt, Tứ muội cứ giữ lấy.”
Lam Di nhớ lại hơn một năm trước trên đỉnh Hoàng Sơn, vì nhìn một bụi lan mà ngã xuống rồi xuyên không tới đây, nhìn cây lan này chẳng còn hứng thú gì nữa.
“Tam ca, huynh lại cùng Triệu đại thúc vào núi rồi à? Bây giờ thỉnh thoảng có mưa rào, cỏ cao rừng rậm, huynh vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Thiển Mặc cuối cùng cũng chộp được cơ hội nói: “Mỗi lần công tử vào núi, nô tài đều nơm nớp lo sợ. Tứ cô nương, cô phải khuyên can công tử cho tốt. Nếu về mà để Lão phu nhân biết được, nhất định sẽ lột da nô tài mất.”
Lôi Thiên Trạch chẳng hề để tâm, vẫn phe phẩy quạt giấy, giả vờ không thấy vẻ mặt ai oán của hắn.
Lam Di cười: “Vi Ứng Vật từng làm bài ‘Trừ Châu Tây Giản’ rằng: ‘Chỉ thương lan mọc bên khe, trên cây vàng oanh hót vang. Triều dâng mưa chiều vội vã, bến vắng thuyền ai tự lênh đênh.’ Muội thấy mấy câu này hay lắm, chẳng biết Tam ca thấy thế nào?”
Thiển Mặc thấy Lam Di chẳng thèm để ý đến mình, lại còn nói thơ với công tử, càng thêm ai oán, một mình ôm bát chè đậu xanh uống cho hả giận. Lôi Thiên Trạch hứng thú nói: “Vi Ứng Vật kỳ tài, bài thơ này động tĩnh kết hợp, viết ra như lời dân dã, nhưng dường như có mấy lời chưa nói hết ý, vi huynh rất yêu thích.”
Lam Di gật đầu: “Tam ca, nếu như lan mọc bên khe đều bị người ta đào hết, chỉ còn lại vách núi trơ trụi, thì còn gì đẹp nữa?”
Lôi Thiên Trạch ngẩn ra, suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Lan mọc bên khe, năm năm không dứt, sao có thể hết được.”
Sao lại không hết được! Ngàn năm sau, trong lòng Tần Lĩnh vốn tràn đầy lan quý sẽ tan hoang đầy thương tích, tốc độ tuyệt chủng của các loài quý hiếm ngày càng nhanh, khiến biết bao người đau lòng tiếc nuối!
“Tam ca, nếu huynh là cây lan, huynh muốn ở lại trong rừng sâu khe vắng làm bạn với trăm chim, hay muốn bị người ta đào lên, bước vào chốn cao sang, kết bạn với vàng ngọc?”
Lôi Thiên Trạch cau mày suy nghĩ. Hắn đương nhiên không muốn ‘bước vào chốn cao sang’ rồi. Vào rừng sâu tìm cỏ vốn là chuyện phong nhã, sao nghe Tứ muội nói một hồi, lại mất hết hương vị?
“Tứ muội, ý của muội là?”
Lam Di cười, nhìn về phía bức tường bình phong nơi có dòng chữ do Vương Lâm Sơn viết, khẽ nói: “Cỏ thơm chân trời, vốn có tâm riêng, nào cần ai hái. Tam ca, hãy để chúng sinh trưởng tự nhiên trong núi rừng, há chẳng phải chuyện đẹp hay sao?”
Lôi Thiên Trạch thông suốt, cười nói: “Tứ muội nói có lý. Chẳng lẽ muội là tiên hoa chuyển thế, nên mới yêu quý hoa cỏ đến thế?”
Khóe miệng Lam Di giật giật. Đây là bảo vệ môi trường, phát triển bền vững mà người hiện đại ai cũng biết, có được không!
Lôi Thiên Trạch cười ha hả. Từ khi quen thân với Lam Di, hắn cũng dần lộ ra bản tính phóng khoáng. “Tứ muội, tam ca hiểu ý muội rồi. Sau này vào núi sâu, chỉ ngắm chứ không hái.”
Thiển Mặc bĩu môi lẩm bẩm: “Thế thì đi làm gì, thà đừng đi còn hơn!” Hắn nghe càng ngày càng hồ đồ. Tứ cô nương đang giúp hắn khuyên công tử sao? Phải không? Phải chứ? Hay không phải?
“À đúng rồi, Tứ muội, thanh danh của ‘Thanh Sơn Khách’ càng ngày càng cao rồi. Mấy vị phu tử trong nghĩa học và người quen ở huyện thành đều hỏi thăm ta Thanh Sơn Khách là ai. Vi huynh nói không biết, họ nào có tin!”
Lôi Thiên Trạch giúp Lam Di cùng nhau chỉnh lý bình luận đóng thành tập thơ hoa mẫu đơn đã nổi tiếng khắp nơi. Nàng tự ký bút danh Thanh Sơn Khách, nhưng lại trong lời tựa cảm tạ Lôi Thiên Trạch mấy lần. Thanh Sơn Khách không ai biết, nhưng Lôi Thiên Trạch là người sống sờ sờ ở đây, mọi người đương nhiên tìm hắn hỏi. Hắn nói không quen biết Thanh Sơn Khách, ai mà tin!
Lam Di cười ranh mãnh. Trời nóng nực, mọi người đang buồn chán vì chẳng có gì tiêu khiển, cuốn “Tập thơ hoa mẫu đơn” đã cho họ đề tài để bàn tán, sự hứng thú của mọi người đã được khơi gợi lên.
Một tháng nữa, hạt mẫu đơn năm nay cũng sắp chín rồi. Hiện tại, yến tiệc hoa mẫu đơn đã dần nổi tiếng khắp nơi, người hiếu kỳ đến nếm thử nối tiếp nhau không dứt, các tửu lâu kiếm được không ít bạc. Giá dầu hạt mẫu đơn cũng từ một trăm đồng một cân tăng lên một lượng bạc, mà nhìn vẫn còn đà tăng tiếp.
May là, theo thỏa thuận giữa họ với các tửu lâu, giá dầu hạt mẫu đơn không được tiết lộ ra ngoài. Vì thế giá này không gây ra chấn động quá lớn.
Giá yến tiệc hoa mẫu đơn không hề rẻ, dầu hạt mẫu đơn là một trong những điểm bán hàng, dù không công bố giá cũng không thể không bị người ta chú ý. Những người trồng mẫu đơn khắp nơi và những kẻ muốn kiếm tiền bắt đầu động lòng, tìm kiếm cơ hội. Nhưng họ phát hiện hạt của các giống mẫu đơn Tử Ban và Phượng Đan đang kết trái khắp nơi đã bị người ta đặt mua với giá rẻ từ trước. Các vườn hoa khác, hoặc là để nuôi mẫu đơn lấy rễ, hoặc là để cho cây mẫu đơn nghỉ dưỡng, phần lớn sau khi hoa nở đều bị cắt bỏ cành. Hạt mẫu đơn không nhiều. Dù sao thứ này cũng chẳng đáng giá, lại còn làm chậm sự phát triển của cây. Giữ lại cũng vô dụng, phải không?
Ban đầu, Lam Di còn sợ giá dầu hạt mẫu đơn tăng sẽ khiến các hợp đồng thu mua hạt mẫu đơn mà họ ký đầu năm bị hủy bỏ, các chủ vườn hoa sẽ nhân cơ hội tăng giá hoặc bán lén hạt giống.
May là, Hạ Trọng Tiêu và Hạ Thuận đều là những người từng trải trong thương trường. Họ đã lường trước được vấn đề này. Khi ký thỏa thuận, họ không chỉ ký giá với chủ vườn hoa, mà còn ký khối lượng hạt mẫu đơn ước tính dựa trên diện tích trồng. Nếu chủ vườn vi phạm hợp đồng, trách nhiệm họ phải gánh chịu cũng rất lớn. Hơn nữa, đây là triều Đại Chu, dân phong thuần hậu. Mọi người chưa có nhiều toan tính xấu xa, rất coi trọng chữ tín trong buôn bán. Đã ký hợp đồng thì sẽ không chủ động vi phạm, nhiều nhất là nhân cơ hội yêu cầu tăng giá hạt mẫu đơn năm sau mà thôi.
Giá hạt mẫu đơn tăng, giá cây mẫu đương nhiên cũng tăng theo. Số hạt mẫu đơn mà Lam Di và mọi người trồng năm ngoái, đến mùa thu là có thể đem trồng. Đã có không ít người tìm đến tận nhà đặt mua cây giống mẫu đơn, đến giờ đã trở nên rất có giá trị.
Ngưu tẩu, Triệu Lý Chính, bà Nhị (mụ tám) và vài nhà khác vì hành động sớm, đã đặt cây giống mẫu đơn từ nhà Vương Nhị thúc, giá là rẻ nhất. Bây giờ thấy nhiều người tìm đến đặt mua cây giống, họ kéo nhau đến nhà Vương Nhị thúc hỏi xem có tăng giá không. Vương Nhị thúc là người nông dân chất phác, kiên quyết giữ giá đã hứa với bà con trong làng là không tăng. Vì thế, bán cho người trong làng vẫn là năm đồng hai cây, còn bán cho người ngoài đến đặt thì năm đồng một cây, rồi lại tăng lên mười đồng một cây, và còn phải đặt cọc trước một nửa tiền. Đây là chủ ý của Lâm Hỉ, sợ sau này có biến động thì cây giống bán không được, còn người đặt cọc cũng sợ giá lại tăng, nên cũng vui vẻ đặt cọc để cầu sự ổn định.
Vì thế, cây giống mẫu đơn chưa kịp giao, họ đã thu về một trăm năm mươi lượng tiền đặt cọc, mỗi nhà chia được năm mươi lượng. Năm mươi lượng bạc đấy! Năm ngoái lúc họ trồng mẫu đơn, vốn mỗi nhà cũng chỉ năm mươi lượng, Vương Nhị thúc còn phải vay mượn khắp nơi mới đủ. Giờ có bạc trong tay, lưng Vương Nhị thúc cũng thẳng hơn, nếp nhăn trên mặt giãn ra, giọng nói cũng vang to hơn hẳn.
Mấy nhà Ngưu tẩu những ngày này đang bận rộn dọn dẹp sườn đồi. Tục ngữ có câu: “Trồng mẫu đơn mùa xuân, đến già chẳng thấy hoa”, vì thế việc trồng mẫu đơn khác với các loại cây khác, không phải mùa xuân mà là mùa thu, đó cũng là một trong những đặc tính của nó.
Người đến đặt mua cây giống mẫu đơn tăng lên, người trong làng cũng biết thứ này có giá trị, lũ lượt kéo đến xin mua một ít về trồng trên sườn đồi. Lúc này họ mới biết, những sườn đồi quanh làng thích hợp trồng mẫu đơn đã bị mua hết, cây giống mẫu đơn nhà Vương Nhị thúc cũng đã được đặt mua hết cả rồi.
Thế là trong làng bắt đầu đồn thổi chuyện cây mẫu đơn giống trên sườn đồi phía đông làng giá năm đồng một cây, còn đắt hơn cả trứng gà. Bọn trẻ con trong làng liền nghĩ đến chuyện lên núi ăn trộm vài cây về. Vương Nhị thúc vì thế đã dựng một cái lều ngay bên cạnh vườn mẫu đơn, ngày đêm canh giữ. Lam Di cũng thỉnh thoảng lên sườn đồi dạo một vòng.
Trên sườn đồi của họ không chỉ có cây mẫu đơn giống, mỗi nhà còn nuôi khá nhiều vịt, những thứ này cũng phải đề phòng kẻ trộm. Một trăm con vịt Lam Di nuôi trên sườn đồi, trừ vài con bị thú ăn thịt từ trong rừng xông ra phá hàng rào tha đi, lại vài con bị ngã chết, còn lại chín mươi con. Trông thế nào cũng đã lớn, hai tháng nữa chắc có thể đẻ trứng. Vũ Nhi rất để tâm đến đàn vịt, vì nương nói rằng bán trứng vịt kiếm tiền sẽ để dành mua giấy bút cho con đi học nghĩa đường. Thế nên nó càng thường xuyên chạy lên núi đếm số vịt, hễ thấy bọn trẻ con trong làng lấp ló ở ngoài là nó trợn mắt nhìn chằm chằm.
Lưu thị thì mồm mép cay nghiệt, ngày nào cũng thấy bọn trẻ con lảng vảng quanh sườn đồi là chửi vài câu. Sau đó, cô ta còn từ nhà mẹ đẻ dắt về một con chó lớn buộc ở cạnh lều. Có con chó lớn này uy hiếp, quả nhiên tốt hơn hẳn.
- Đại tẩu, mấy người này phiền thật đấy! Biết thế từ đầu chúng ta đã rào vườn mẫu đơn lại, cho thiên hạ khỏi nhòm ngó! – Lưu thị cho vịt ăn xong, chạy đến bên Lam Di lầu bầu. Cô ta và Trần thị mỗi người cũng nuôi một trăm con vịt, ngày nào cũng bận rộn cho ăn.
Trần thị liếc xéo cô ta một cái:
- Tưởng thiên hạ là lũ ngốc chắc? Cô mà rào lại thì người ta càng muốn nhòm vào xem cho bằng được.
Lưu thị nghĩ cũng phải, chuyện kiếm tiền này làm sao giấu được người khác.
- Đại tẩu, năm nay thu hoạch hạt mẫu đơn rồi, chúng ta có gieo thêm ít nữa không? – Trần thị hỏi. Lam Di bây giờ đã trở thành đầu tàu của hai nhà, việc gì cũng phải hỏi ý kiến cô.
Lam Di gật đầu:
- Năm nay số người gieo trồng cây mẫu đơn giống chắc không ít. Sang năm, giá cây giống mẫu đơn chắc không được như năm nay, nhưng nhất định cũng không lo không bán được. Sườn đồi năm nay của chúng ta trồng đầy rồi, e là không còn chỗ. Hai em về bàn bạc với nhau đi, nếu muốn trồng thêm, thì trồng vài mẫu trên ruộng dốc cũng được. Trồng thì không tính vào của chung, coi như của riêng hai em.
Trần thị và Lưu thị đưa mắt nhìn nhau, đều thấy sự đồng tình, liền cười gật đầu với Lam Di. Lưu thị nhân cơ hội nói:
- Bên nhà mẹ đẻ em cũng đã đặt năm trăm cây mẫu đơn giống về trồng. Bên nhà mẹ đẻ chị Hai cũng trồng vài mẫu. Đại tẩu, sao chị không sang bên Hoa Gia Thôn hỏi xem họ có muốn trồng ít không?
Sống khá giả lên, liền nghĩ đến kéo đỡ nhà mẹ đẻ một tay, đó cũng là lẽ thường tình. Tuy Hoa Gia Thôn không phải nhà mẹ đẻ của Lam Di, nhưng dù sao cũng là nhà bà ngoại của Vương Lâm Sơn, quan hệ cũng chẳng xa.
- Tết Đoan Ngọ, bên nhà bà ngoại ở Hoa Gia Thôn có mang lễ vật sang, lúc đó ta đã nói với họ rồi, nếu muốn trồng thì sang đặt. Nhưng đến giờ họ vẫn chưa đến, chắc là không trồng nữa. – Lam Di nhớ lại vẻ mặt không mấy tán thành của cậu em họ Vương Lâm Sơn lúc cô nói đến chuyện trồng mẫu đơn.
Trần thì xen vào:
- Nhà người ta khác chúng ta. Hoa gia buôn thuyền buôn bè, biết đâu người ta chẳng coi thường món tiền nhỏ mọn này của chúng ta.
Lam Di gật đầu, nhìn những cây mẫu đơn giống khắp đồi và đàn vịt kêu ầm ĩ. Kiếm được số tiền này quả thực cũng không dễ dàng gì. Nếu buôn thuyền nhà họ Hoa kiếm được lời, họ đương nhiên không muốn chịu cực nhọc ngoài đồng ruộng thế này.
- Chẳng biết thằng Triệu Ba chạy đi đâu mất tiêu, nửa năm rồi chưa thấy về nhỉ. – Lưu thị nhớ ra Triệu Trung Tuyển đi theo thuyền nhà họ Hoa, liền cảm thán một câu. Nhưng rồi cô ta lại cười, nói tiếp: - Đại tẩu, chị Hai, hôm nào chúng ta xuống thành phố dạo một vòng đi, mua cho bọn trẻ ít vải vóc may áo mùa đông?
Trong tay đã có bạc, cô ta đương nhiên không muốn để con gái Nữu Nữu của mình phải chịu thiệt thòi. Trần thị cũng có chút động lòng. Mấy hôm trước chia nhau, mỗi nhà được năm mươi lượng bạc, Vương Nhị thúc chia cho hai con trai mỗi người hai mươi ba lượng, tay họ cũng coi như rộng rãi hơn một chút. Huống hồ trước mắt cây mẫu đơn giống sắp được giao, có bạc về tay chỉ là chuyện sớm muộn.
- Cũng được. Mấy hôm trước ta có hẹn mọi người bàn chuyện làm ăn, xong xuôi chúng ta cũng tiện thể ghé tiệm dầu xem sao. – Lam Di hẹn gặp Tiểu Thất để bàn chuyện làm ăn, cũng là vào ngày mai.
Lưu thị và Trần thị nghe thế càng phấn khích hơn. Từ ngày tiệm dầu khai trương đến giờ, hai người họ vẫn chưa được đến đó lần nào.
- Đại tẩu, nếu đã rảnh, thì để Lâm Hỉ thắng xe bò, chúng ta dẫn bọn trẻ cùng đi xe bò cho vui. Mua đồ xong cũng tiện mang về. – Trần thị cười nói: - Cho bọn trẻ cũng được hưởng hứng một bữa.
Lúc này, Vương Nhị thúc từ trên núi đi xuống, nghe nói họ định dẫn trẻ con xuống thành, cũng vui vẻ gật đầu:
- Cứ đi đi, cứ đi đi. Mua cho bọn trẻ ít đồ ngon. Phía tây đã kéo mây lên rồi, ngày mai chắc không nóng nữa đâu.
Lam Di ngước nhìn về phía tây bắc, quả nhiên thấy từng đám mây trắng lớn lơ lửng xa xa trên đỉnh núi, có vẻ như sắp nổi gió lớn. Không hiểu sao, nhìn cảnh ấy, lòng cô lại có chút hoảng hốt, cảm thấy mình đã bỏ quên mất chuyện gì đó.
