Chương 14: Không tìm thấy
“Không tìm thấy?”
Chử Linh nghi ngờ nhìn tám tên bộ khoái. Cử nhân đâu phải bắp cải ngoài chợ, đầy rẫy khắp nơi. Ở cái vùng xa xôi hẻo lánh này, mấy người hiếm như lá mùa thu, sao lại không tìm thấy?
“Đại nhân, ngoài cử nhân họ Tôn – môn khách của Trương viên ngoại, thì không còn ai khác nữa.” Tề Đại thực sự hết cách. Ba cái làng với một huyện Tứ Thủy, lật tung lên cũng chỉ có mỗi một cử nhân ấy.
“Chắc là mấy năm trước dọn đi nơi khác, nên các ngươi tra không ra.” Chử Linh gật đầu chắc nịch, nhất định là vậy.
Tề Đại vội lắc đầu: “Đại nhân, hễ là chỗ nhỏ từng ra cử nhân, thì đó là chuyện vui lớn ai cũng biết. Thực sự không có.”
Quỷ phu tử quay sang nhìn Chử Linh: “Huyện Tứ Thủy này nằm ở nơi xa xôi, nếu thực sự có một cử tử, e rằng không ai không biết.”
Sao lại thế?
Chử Linh không khỏi xoay xoay viên ngọc trong tay. Theo lý thì không thể nào? Chẳng lẽ Ngô Liên Chi thực sự là người ngoại tỉnh, và vị cử nhân kia cũng vậy?
“Còn một việc nữa, đại nhân.” Tề Đại đầy vẻ toan tính, nịnh nọt chen tới gần, hạ giọng: “Nghe nói, thang thuốc của ngài đã chữa khỏi cho con gái Trình tri phủ?”
Chử Linh ngẫm một lúc mới nhớ ra Tề Đại nói là cô gái ở tiệm thuốc hôm qua.
“Nàng là con gái tri phủ? Nàng và mẹ nàng đến huyện Tứ Thủy này làm gì?” Chử Linh nhìn chằm chằm Tề Đại hỏi, “Ngươi chắc đã tra rõ rồi chứ?”
Tề Đại xoa tay, cười hì hì: “Khi còn trẻ, Trình tri phủ từng tá túc ở Văn Miếu huyện Tứ Thủy để học. Nay dù ông ấy không rảnh, nhưng phu nhân và tiểu thư đến Văn Miếu Tứ Thủy tạ ơn, cũng coi như ai cũng biết. Huống hồ Trình phu nhân còn có ý kén rể.”
“Kén rể?”
“Vâng, gần đây không ít học tử ngày ngày chui rúc ở Văn Miếu, mong một bước lên trời. Nhưng hạng người đó sao sánh được với đại nhân. Đại nhân vốn là huyện lệnh, rồng phượng giữa loài người, lại cứu con gái Trình tri phủ… hì hì, đại nhân sắp có hỷ sự, nhất định phải mời chúng tiểu nhân uống rượu mừng đấy.”
Tề Đại cười đến nỗi nhướng cả mày. Chử Linh nhặt một cuốn sách ném thẳng vào hắn.
“Bảo ngươi tìm cử nhân thì không tìm, lại đi nhòm ngó con gái nhà người ta hả? Ta nói cho ngươi biết, cô gái đó chính vì không muốn kén chồng ở huyện Tứ Thủy nên mới dứt khoát kết liễu đời mình. Mẹ nàng thế nào cũng không thể ép con gái mình đến chết được, chắc không lâu nữa sẽ về thôi. Ngươi hãy lo tra án cho ta đi!”
Tề Đại gãi đầu: “Sao lại thế? Trình phu nhân còn định tổ chức tỷ thí văn chương để kén rể, đài đang dựng rồi.”
“Dựng ở đâu?”
“Ngoài Văn Miếu!” Tề Đại lại phấn khích: “Đại nhân không tính thử sao? Trình tri phủ đường quan lộ thênh thang, nghe nói thầy của ông ấy là một quan lớn ở kinh thành. Nếu đại nhân làm rể ông ấy, sau này may ra có thể theo nhạc phụ lên kinh làm quan.”
Chử Linh cười gượng, trừng mắt nhìn Tề Đại: “Bản quan thấy huyện Tứ Thủy rất tốt. Nếu Tề bộ đầu còn không tra ra manh mối ta cần, ta sẽ bãi chức ngươi!”
“Đại nhân, đại nhân, tiểu nhân đi tra ngay, lập tức đi tra.” Tề Đại nói xong, vội dẫn người chuồn mất.
Chử Linh đánh “rầm” một tiếng đóng cửa lại, mắng: “Trình phu nhân có phải bị điên không? Con gái mình đã lấy chết để ép, sao còn nhất quyết ép nàng kết hôn ở huyện Tứ Thủy?”
“Con gái một tri phủ, lại phải kén rể ở huyện Tứ Thủy? Đúng là có hơi kỳ lạ.” Quỷ phu tử cũng thấy rất lạ.
“Tiểu thư, tiểu thư!” Thúy Hỉ xô cửa vào, hấp tấp chạy tới trước mặt Chử Linh: “Ngô Liên Chi nhớ ra rồi. Trượng phu của ả vì muốn yên tĩnh đọc sách, nên thường ở Văn Miếu. Ả từng mang đồ đến mấy lần, còn chôn một cái túi gấm dưới gốc cây quế ở Văn Miếu, cầu mong trượng phu thi đỗ.”
“Lại là Văn Miếu?” Chử Linh đáp.
Thúy Hỉ chớp mắt, ngạc nhiên: “Tiểu thư quên rồi sao? Khi chúng ta ngồi thuyền đến huyện Tứ Thủy, đã đi qua Văn Miếu. Lúc đó người lái thuyền nói Văn Miếu có sao Văn Khúc phù hộ, học tử đọc sách ở đó học vấn rất tốt, xung quanh nhiều người đến tá túc.”
Chử Linh đập bàn, nhìn Quỷ phu tử: “Phu tử, là học tử tá túc, không phải người huyện Tứ Thủy!” Không trách sao tra mãi không ra.
“Phu tử, chúng ta đến Văn Miếu trước.” Chử Linh nói. Nàng phải đào cái túi gấm lên đã.
.
Ra khỏi nha môn, không cần Quỷ phu tử nhắc, Chử Linh đã cảm thấy có người theo đuôi phía sau. Nàng tiện tay nhặt một hòn đá bên đường, quả quyết ném về một chỗ.
Nghe thấy tiếng “hự” khe khẽ, Chử Linh mới hài lòng tiếp tục đi.
“Vị này đúng là kiên trì không bỏ.” Quỷ phu tử cũng lắc đầu.
Chử Linh lúc này lười chẳng thèm để ý đến hắn, trực tiếp nhanh chân đi về phía Văn Miếu. Đến trước cổng Văn Miếu mới phát hiện đúng như Tề Đại nói, nơi này rất náo nhiệt.
Đài tỷ thí văn chương kén rể đã dựng gần xong. Một người trông như quản sự đang chỉ huy treo lụa đỏ, bảng chữ cũng đang được điều chỉnh khoảng cách. Mọi thứ gần như đã sẵn sàng, chỉ chờ Trình tiểu thư.
Chỉ có điều, bản thân nàng hiện giờ e là vẫn còn hôn mê. Không biết người làm mẹ sao lại độc ác đến vậy.
Chử Linh vòng qua đám người bận rộn, bước lên bậc đá định vào Văn Miếu. Nhưng chưa kịp vào cửa đã bị chặn lại.
“Ngươi làm gì đó? Văn Miếu này là chỗ ngươi có thể tự tiện xông vào sao? Không biết Trình phu nhân đang tạm trú ở đây à!” Quản sự lớn tiếng quát một trận, giơ tay định đẩy Chử Linh ra.
Chử Linh tát thẳng một cái: “Mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho rõ, bản quan là huyện lệnh của huyện Tứ Thủy này! Đây là Văn Miếu của huyện Tứ Thủy ta! Trình phu nhân có khách điếm không ở, lại chiếm Văn Miếu, chuyện này bản quan còn chưa tính sổ với các ngươi, vậy mà dám ngăn cản bản quan?”
Quản sự ôm mặt, kinh ngạc nhìn Chử Linh: “Trình phu nhân của chúng ta là phu nhân tri phủ.”
Chử Linh bước lên một bậc thềm, nhìn quản sự, rồi đạp một cước hắn lăn xuống: “Nói lại lần nữa, bản quan là huyện lệnh huyện Tứ Thủy, ở đây bản quan lớn nhất. Nếu các ngươi còn muốn yên ổn rời khỏi huyện Tứ Thủy, thì hãy ngoan ngoãn tuân theo quy củ của huyện Tứ Thủy.”
“Ngươi!” Quản sự xoa lưng, định mở miệng.
Chử Linh đứng trên cao nhìn xuống hắn: “Phu nhân tri phủ vì tư lợi riêng, chiếm Văn Miếu, quấy nhiễu dân chúng không được yên ổn, quấy nhiễu học tử không thể an tâm đọc sách. Dù có cáo lên trước điện, ta cũng không sợ.”
“Đại nhân nói đùa rồi. Văn Miếu huyện Tứ Thủy, huyện lệnh muốn đi đâu chẳng được. Huống chi đại nhân còn là ân nhân cứu mạng của tiểu thư.” Triệu mụ thấy tình hình không ổn, vội mặt dày cười bước ra: “Chỉ là dù sao cũng có nữ quyến ở đây, đại nhân là nam tử, đừng chấp nhất với đàn bà.”
Chử Linh cũng đổi sang vẻ mặt tươi cười: “Tục ngữ nói, đánh chó cũng phải xem chủ. Chỉ là bản quan không ngờ, chó nhà tri phủ lại dám cắn cả người.”
Triệu mụ cười gượng gạo.
Chử Linh cũng thu lại sắc mặt: “Bản quan chỉ vào tiền miếu, không vào hậu viện.”
“Vâng, vâng, đại nhân, đại nhân cứ tự nhiên.” Triệu mụ vội tránh sang một bên.
Chử Linh dẫn đầu bước vào trong. Quỷ phu tử theo sát: “Chỉ là một quản sự trong phủ tri phủ, vậy mà đã hách dịch coi trời bằng vung, thực sự khiến lão phu hơi bất ngờ.”
Chử Linh vung vung cánh tay đau nhừ: “Vậy nên ta cố ý đấy. Hạng đầy tớ ác độc này đáng đời phải dạy dỗ.”
Lúc này ngoài Văn Miếu, quản sự tức giận không thôi, kéo một học tử lại, giận dữ hỏi: “Huyện lệnh của các ngươi là loại lưu manh thế này sao?”
Học tử ngẩn ra: “Huyện lệnh chúng tôi là vậy mà.”
Một người đi ngang qua cũng nói: “Đúng thế, huyện lệnh chúng tôi là thế đấy, chẳng coi ai ra gì.”
