Chương 42: Báo Mộng.
Bóng đen núp ở góc tường bếp mà mẫu thân không nhìn thấy, rình rập ngoài sân. Lâm Như Ngọc không kinh động mẫu thân đang luyện đao, cầm thanh trường đao khác để ở cửa, lặng lẽ đẩy cửa ra.
Bóng đen bò trên tường tưởng mình ẩn giấu tốt, rụt xuống một chút, thò nửa cái đầu nhìn chằm chằm thiếu nữ mới lớn bước ra từ phòng... và thanh trường đao trên tay nàng.
Lâm Như Ngọc từ từ giơ đao lên, đèn lồng treo dưới mái hiên trong sân chiếu sáng thân đao, ánh sáng u u phản chiếu trên gương mặt cúi thấp của Lâm Như Ngọc. Lâm Như Ngọc mặc tố y, tròng mắt đảo lên, rồi từ từ ngước khuôn mặt có vết bớt đỏ lên, nhìn chằm chằm bóng đen trên tường, từ từ nhe răng cười, nụ cười dữ tợn, như oan hồn đòi mạng trong phim ma.
Bóng đen trên tường sợ hãi kêu thét một tiếng, ngã xuống đập vào tấm đá xanh, lại rên lên một tiếng trầm đục.
“Ai?” Lâm mẫu đang thở hổn hển vì luyện tập, xoay trường đao về phía tường tây.
Mã Tam Thúc và Thẩm Ca nghe động, nhanh chóng ra ngoài xem xét. Lâm Như Ngọc giả vờ như vừa bị đánh thức, cầm đao hỏi, “Mẫu thân, có chuyện gì thế?”
Lâm mẫu cố gắng ổn định hơi thở, “Phía bắc tường bếp có người.”
“Chắc là ba thằng khốn ở hậu viện, ta đi xem!” Vừa mới ngủ đã bị đánh thức, Mã Tam Thúc đầy thuốc súng.
“Tam thúc và bá mẫu đều đã lộ diện trước mặt chúng rồi, lần này để con đi.” Thẩm Ca vừa hạ sốt, giọng vẫn khàn khàn, nhưng tinh thần và thể lực đã hồi phục, cười nói, “Con có cách khiến chúng ngoan ngoãn.”
Thẩm Ca tuy tuổi còn nhỏ, nhưng ở trấn Ô Sa cũng là người không ai dám gây sự. Chưa kịp để Lâm mẫu lên tiếng, Mã Tam Thúc đã gật đầu, “Ca nhi làm chúng sợ đi.”
Mã Tam Thúc gật đầu, Lâm mẫu không ngăn cản nữa, “Gió lộn lạnh, Ca nhi thêm áo đội mũ rồi hãy đi. Nếu không xoay xở được thì gọi một tiếng, chúng ta sẽ đến ngay.”
“Bá mẫu yên tâm.” Tuy không thấy lạnh, nhưng Thẩm Ca vẫn về phòng mặc áo ngoài và đội mũ mà Đại Phúc cho mượn, ra ngoài rồi nói với Lâm Như Ngọc, “Nhị muội có thể cho ta mượn đao được không?”
Ơ...
Đối diện với ánh mắt Thẩm Ca, Lâm Như Ngọc liền hiểu hắn đã thấy cảnh nàng dọa kẻ xấu vừa rồi. Thấy thì thấy, cười xấu xa cái gì chứ. Lâm Như Ngọc đưa đao cho hắn, “Đi nhanh về nhanh.”
Thẩm Ca gật đầu, cầm đao đến hậu viện, phát hiện cửa viện không đóng, thẳng tiến vào đạp tung cửa phòng, ngồi phịch xuống ghế trong nhà chính, thản nhiên nói, “Bên trong, lăn ra đây cho tiểu gia.”
Ba anh em nhà họ Cao trốn trong phòng đông bị động tĩnh này làm cho sợ hãi, người chạm người, chẳng ai muốn ra trước. Cao Nhị Hổ cầm gậy gỗ, kéo cổ họng hét ra ngoài, “Ngươi là cái thá gì, nửa đêm không ngủ xông vào muốn làm gì, tưởng ba anh em ta dễ bắt nạt chắc?”
“Ta là cái thá gì?” Thẩm Ca dùng hỏa chiết tử thắp sáng đèn dầu trên bàn, cười lạnh, “Lăn đi hỏi Ma Nhị Hạt Tử, xem hắn có biết tiểu gia ta là cái thá gì không.”
Ma Nhị Hạt Tử là tên côn đồ vô ác bất tác trong trại Hách Liên, nghe giọng người ngoài phòng này, dường như có thể sánh với Ma Nhị Hạt Tử, ba anh em nhà Cao nghe xong lòng dạ bất an càng thêm không yên.
Thấy chúng không dám ra, Thẩm Ca tiếp tục uy hiếp, “Đừng để tiểu gia nói lần thứ hai, nếu không dưới sông nước lũ sẽ có thêm ba xác chết nổi. Các ngươi nói ba xác chết nổi trong nước lũ này, nha môn người ta hỏi hay không hỏi?”
Hỏi cái quái gì!
Lúc này nha môn còn hay không còn cũng chưa biết!
Ba anh em run rẩy bước ra từ phòng trong, vừa nhìn thấy kẻ đến đá cửa lại là một thằng nhóc, Cao Tam Hổ xắn tay áo bước tới, Cao Nhị Hổ nhảy dựng lên định chửi, nhưng đến gần lại bị dáng vẻ hung dữ và thanh trường đao sáng loáng của Thẩm Ca dọa sợ.
Thằng nhỏ này, không dễ chọc.
Thanh đao này, sao lại giống của con nhỏ quỷ lúc nãy?
Thẩm Ca giơ đao, vạch qua trước mặt ba người đang căng thẳng, mũi đao chỉ vào ghế bên cạnh, “Ngồi.”
Chẳng bao lâu, Thẩm Ca vác đao từ hậu viện trở về. Ba người đang chờ ở đông viện đón hắn, “Thế nào?”
Thẩm Ca cười rạng rỡ, “Ta nói với chúng, bá mẫu là phu nhân nhà đại hộ ở Tuyên Châu, chỉ cần bình an đưa bá mẫu, Nhị muội và A Hành về Tuyên Châu, ta sẽ chia cho chúng hai trăm lượng tiền cước. Bá mẫu cứ yên tâm ngủ đi, tối nay có chúng canh đêm.”
Mã Tam Thúc...
Lâm Như Ngọc...
Lâm mẫu mỉm cười gật đầu, “Vẫn là Ca nhi có cách, ba người này có đáng tin không?”
“Người thân, nhà cửa và ruộng đất của chúng đều bị nước cuốn trôi rồi, hai trăm lượng bạc đủ để chúng mua đất, xây nhà, cưới vợ sau tai họa, sống tốt hơn trước khi có lũ. Chỉ cần không ai cho chúng nhiều tiền hơn để mua mạng chúng ta, thì đáng tin. Nhị muội còn bạc không? Ngày mai đưa cho chúng năm lượng, mười lượng, thì càng yên tâm hơn.”
Tuy Thẩm Ca nói có thể yên tâm ngủ, nhưng Lâm mẫu vẫn canh ở sân nửa đêm đầu, đợi Mã Tam Thúc dậy đổi ca, bà mới trở về phòng đông.
Trong phòng, ngọn đèn dầu nhỏ chập chờn bốc khói đen, bên giường đặt chậu nước nóng hôi hổi, con gái nằm trong chăn, chỉ thò một cái đầu nhỏ, đang nhìn bà cười. Lâm mẫu cũng cười theo, cẩn thận đặt đao bên giường, hỏi, “Kiều Kiều vẫn chưa ngủ à?”
“Nhi nữ làm cho mẫu thân một cái khăn trán.” Lâm Như Ngọc lấy cái khăn trán giấu trong chăn ra, như dâng báu vật đặt lên gối của mẹ, “Vì không có chỉ thêu, nên chỉ làm được mặt vải trơn thôi.”
Cách mười bảy năm, tay Lâm Như Ngọc có chút vụng về, không bằng các thêu nương trong phủ làm tinh xảo. Nhưng thời thế khác xưa, bây giờ chỉ có thể tạm vậy.
Lâm mẫu rửa tay cầm cái khăn trán màu tuyết thanh, vừa chua xót vừa an ủi, “Kiều Kiều dùng cái áo mới may đầu xuân của con để làm à?”
Lâm Như Ngọc nép sát vào người mẹ, dùng thân thể sưởi ấm eo lưng lạnh giá của bà, “Vâng, vải này mềm, màu cũng hợp với áo ngoài mẹ mặc.”
“Về rồi, mẹ sẽ may cái mới cho con.” Lâm mẫu trân trọng đặt khăn trán xuống, lau chân lên giường, chui vào chăn. Con gái ấm như một cái lò nhỏ, lòng bà cũng ấm áp theo.
Lâm Như Ngọc thương lượng với bà, “Sau này để nhi nữ canh đêm nhé, mẫu thân dưỡng thương là quan trọng nhất.”
Bà bị thương ở đầu, lại chảy nhiều máu, đâu phải một hai ngày là khỏi. Lâm mẫu không nỡ để con gái vất vả, “Ngày mai mẹ gặp ba người ở hậu viện, nếu đáng tin, sẽ hứa thêm cho chúng ít bạc, bảo chúng thay phiên canh đêm, chúng ta sẽ ngủ được nhiều hơn.”
“Được.” Lâm Như Ngọc cũng thấy cách này không tồi. Nàng tin vào mắt nhìn của Thẩm Ca, hắn nói ba người đó đáng tin, thì đáng để dùng.
Tuy mệt mỏi, nhưng là một gia chủ, quen nắm mọi việc, Lâm mẫu không ngủ được, “An Tự Viễn vừa đi đã có người lên, ngày mai chắc chắn còn có người tới. Miếu này không biết còn ở được mấy ngày... Ở lại đây không phải kế lâu dài, ngày mai chúng ta bắt đầu nhìn mặt sông, nếu thấy thuyền lớn đi về đông, bất kể thuyền có đến Tuyên Châu hay không, chúng ta cũng phải nghĩ cách lên thuyền, đến chỗ an toàn rồi tính tiếp. Mẹ giấu một nghìn lượng ngân phiếu trên người, Kiều Kiều còn bao nhiêu?”
“Nhi nữ còn hai trăm lượng và một ít vụn bạc.” Lâm Như Ngọc lại mượn cớ Bồ Tát báo mộng, giống như lần trước nói với mẹ vì sao nàng biết lũ lụt sắp đến, nói ra những việc sắp xảy ra, để mẹ đừng lo chuyện thuyền, “Bồ Tát lại báo mộng cho nhi nữ, người nói trong vòng mười ngày nhị thúc sẽ mang hai thuyền lớn đến đây tìm chúng ta, đợi nhị thúc đến, chúng ta có thể về nhà.”
Lâm Như Ngọc trước đó không nói chuyện này cho mẹ, là sợ mẹ mời An Tự Viễn lên thuyền. Bây giờ An Tự Viễn đã chèo thuyền nhỏ đi rồi, có thể nói. Còn những chuyện khác trong “mộng”, Lâm Như Ngọc định lên thuyền rồi mới nói. Mẹ bây giờ đã cố gắng chịu đựng, Lâm Như Ngọc sợ nói hết ra, mẹ sẽ không chịu nổi.
