Chương 17: Yểu Yểu bị tịch thu
Ngay sau đó là màn cãi nhau của hai anh em. Phó Thanh Vũ muốn Yểu Yểu về nhà, nhưng cô nhóc nhất định không chịu.
Qua lại mấy hồi, "cuộc chiến" giữa hai anh em còn chưa kết thúc thì tiếng chuông vào lớp đã vang lên trước.
Thấy thầy sắp bước vào, Phó Thanh Vũ mặt mày đen sì, nhanh tay bế ngay nhóc con trên bàn xuống.
Dù sao bây giờ có muốn về cũng không về được nữa. Cậu vốn định rút mấy cuốn sách trong ngăn bàn ra cho nhóc con ngồi, ai ngờ đám nữ sinh vẫn luôn để ý bên này thấy vậy liền vội vàng tháo đệm mềm trên ghế mình xuống, trải chung với nhau dưới đất, tự mình sắp xếp cho Yểu Yểu một cái tổ nhỏ tạm thời.
Một đám con gái vây quanh, người thì lấy đồ ăn vặt, người thì lấy nước uống.
"Trải đệm xong rồi, có cần trải thêm một lớp nữa không? Nhỡ làm lạnh mông em bé thì sao?"
"Đúng đúng đúng, trải thêm một lớp nữa, xếp đồ ăn vặt cho ngay ngắn vào."
Cứ thế, một cái tổ nhỏ êm ái được dựng lên.
Do kết cấu tòa nhà, chỗ ngồi sát cửa sổ phía trong có chừa ra một khoảng trống, nên cái tổ tạm thời của Yểu Yểu được dựng ở đó.
Vốn định đến trưa tan học sẽ đưa nhóc con về nhà, kết quả...
Ngoài dự liệu là, tiết đầu tiên còn chưa hết, nhóc con đã bị thầy tịch thu rồi!!!
Đúng vậy!
Bạn không nghe nhầm đâu, chính là bị tịch thu đấy!!!
Tiết đầu tiên là môn toán tỉnh ngủ. Thầy dạy toán là một ông già hơn năm mươi tuổi nghiêm khắc và nổi tiếng, tên là Quách Cái.
Khi thầy Quách bước vào, trên tay cầm một chiếc cốc giữ nhiệt, một xấp đề kiểm tra, còn xách thêm một cái phích nước: "Các em, sáng sớm làm một tờ đề cho tỉnh táo cái đã nhé."
Mọi người "xì" một tiếng, sau khi nhận được đề đều bắt đầu chuyên tâm làm. Phó Thanh Vũ vì bên cạnh có nhóc con, sợ mình làm đề rồi ngủ, nhỡ đâu lại làm hư con nhóc ngốc này, bèn giả vờ giả vịt viết.
Dù sao thì, khả năng học tập siêu mạnh của Phó Yểu Yểu, học cái tốt thì không, nhưng cậu tin, chỉ cần hôm nay mình ngủ, haiz!
Con nhóc ngốc này chắc chắn trong nháy mắt là bắt chước ngay!
Cũng chính vì hành động này, Quách Cái chú ý tới liền kinh ngạc há hốc mồm, nhưng sau kinh ngạc lại lộ vẻ kích động. Ông đẩy nhẹ gọng kính, một tay vỗ ngực vừa đi tới: "Chậc chậc chậc!"
"Cuối cùng cũng! Mọi người nhìn bạn học Phó Thanh Vũ xem!"
"Cuối cùng thầy đã dùng nghị lực của mình cảm động được bạn học Phó. Bạn học Phó không cần lo lắng, chỉ cần kịp thời hối cải thì mọi thứ vẫn chưa muộn. Mấy anh của em cũng đều xuất sắc cả, thầy tin, chỉ cần em chịu khó dụng tâm, không bao lâu sẽ đuổi kịp thôi!"
Nói xong, ông cầm cốc nước sải bước đi tới, chuẩn bị xem Phó Thanh Vũ làm đến đâu. Thiếu niên thấy vậy sắc mặt biến đổi, để ngăn ông già này tới nhìn thấy nhóc con, cậu vội vàng đứng dậy cầm tờ đề nghiêng người chắn lấy nhóc con bên cạnh bàn, mở miệng hỏi: "Thầy ơi, câu này em không biết làm."
Quách Cái gật đầu, hài lòng vỗ vai Phó Thanh Vũ. Vốn tưởng giảng nhanh là xong, không ngờ Quách Cái chẳng biết nghĩ gì mà cứ thế từ câu đầu tiên bắt đầu giảng giải từng câu một.
Giảng đến chỗ cao trào, đột nhiên ông phát hiện có thứ gì đang kéo đế giày mình. Thầy Quách vẻ mặt kỳ quái, vừa định cúi xuống nhìn thì bị Phó Thanh Vũ phản ứng nhanh chặn lại.
Nhóc con dưới gầm bàn mặt mày nghiêm túc nhìn cái đuôi khủng long bị chiếc giày da to tướng kia giẫm dưới chân, cô nhóc không chịu thua lại ra sức kéo mạnh, cuối cùng lần này cái đuôi đã được kéo về.
Yểu Yểu hài lòng vỗ vỗ bụi trên đuôi khủng long rồi bò về, vui vẻ ăn khoai tây chiên.
Thế là xuất hiện một cảnh tượng như thế này.
Thầy Quách giảng một câu, Yểu Yểu lại lấy một miếng khoai tây chiên "rôm rốp".
Số lần nhiều lên, thầy Quách dù có điếc không nghe thấy tiếng cũng ngửi được mùi rồi.
Lão Quách trợn tròn hai mắt, men theo tiếng động, động tác nhanh như chớp cúi người xuống!
Liền đối mắt với Yểu Yểu đang ăn vui vẻ.
Con mèo ngốc nhỏ chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội.
Lão Quách híp mắt, bàn tay to vớt một cái, dưới ánh mắt của mọi người, một nhóc con mặc bộ đồ liền thân khủng long nhỏ, tay cầm một gói khoai tây chiên bị túm cổ áo xách ra.
Con mèo ngốc nuốt nước bọt, giọng non nớt đầy vẻ vô tội. Cô nhóc bốc một nắm khoai tây chiên, hình như cảm thấy cho quá nhiều lại bỏ về một ít: "Bác ăn đi ạ~"
Lão Quách: "………"
Ông mặt mày xanh mét, không động thanh sắc đổi từ xách thành bế, rồi lập tức trừng mắt nhìn Phó Thanh Vũ. Ông còn đang thắc mắc sao hôm nay thằng nhóc này lạ thường thế, hóa ra là giấu một đứa nhỏ?!
Lão Quách trầm giọng hỏi: "Đây là em gái em?"
Phó Thanh Vũ nhận mệnh gật đầu, bắt đầu nói bừa: "Người lớn nhà em không có nhà, đứa nhỏ không ai chăm nên em mang tới."
Mọi người: "………"
Cậu tự nghe lại lời này đi, cậu tự tin được không???
Đúng vậy, đây là một trường trung học trọng điểm, cũng là một trường quý tộc, chỉ riêng học phí một năm đã lên tới hàng triệu. Nói người nhà không có nhà thì cũng có thể hiểu được, dù sao nhà ai chẳng có công ty?
Còn chuyện đứa nhỏ không ai chăm... này, nhà cậu họ Phó đấy!!
Bịa cũng bịa cho khá hơn chút đi!!
Thầy Quách hừ lạnh một tiếng, cẩn thận bế đứa bé trong lòng, từng chữ từng chữ nói: "Ra là vậy."
"Em mang em gái tới thầy không quản, nhưng trong lớp không được ăn đồ, đây là quy định!"
Phó Thanh Vũ phụ họa gật đầu, chính cậu cũng cảm thấy mình chưa bao giờ tốt tính đến thế: "Vâng vâng vâng, thầy nói đúng."
Cùng lắm thì tịch thu đám đồ ăn vặt đó thôi.
Sắc mặt thầy Quách lúc này mới khá hơn chút, ông phẩy tay bảo Dương Phàm thu dọn đám đồ ăn vặt: "Tịch thu đồ ăn vặt!"
Rồi lập tức nhận lấy túi đồ ăn vặt, định đi ra ngoài.
Phó Thanh Vũ đang định đưa tay bế em bé: "???"
"Thầy ơi em gái em..."
Thầy Quách không quay đầu lại, giọng nghiêm khắc truyền tới: "Tịch thu rồi!"
"Tan học tới lấy."
Cậu: "Hả?"
Con mèo ngốc bị tịch thu còn cảm thấy khá mới lạ, nằm trong lòng thầy Quách vẫy tay về phía ông anh ngốc nhà mình, kéo dài giọng non nớt chậm rãi gọi Phó Thanh Vũ: "Anh ơi, anh ơi, Yểu Yểu bị tịch thu rồi~"
"Anh đừng quên tan học tới lấy em nha~"
Cậu: "………"
Trong phòng giáo vụ, vì món đồ thầy Quách tịch thu được quá kỳ lạ, tất cả giáo viên đều vây quanh nhìn cái cục bông nhỏ đang ngồi trên ghế vừa ăn bánh mì nhỏ vừa được thầy Quách đút nước trước mặt.
Yểu Yểu mặc bộ đồ liền thân khủng long màu xanh đậm, giày nhỏ trên chân cũng đã cởi ra, lộ ra đôi tất bị căng tròn phồng.
Cô nhóc ôm cái bánh mì ăn từng miếng một rất vui vẻ.
Thầy Quách còn sợ cô nhóc bị nghẹn, cầm cốc nước đứng bên cạnh vui vẻ nhìn.
"Ôi chao, đứa bé cưng này tịch thu từ đâu về thế? Cũng đáng yêu quá đi!!"
"Xinh xắn thế này, giống như búp bê Tây ấy!" Một cô giáo nữ yêu thương sờ sờ má Yểu Yểu.
Lão Quách tán thành gật đầu: "Đúng chứ đúng chứ, cô nhóc này xinh thật, anh trai nó đã đẹp trai rồi, nó có thể không xinh sao?"
Vừa nói thế mọi người tò mò hẳn, cùng hỏi: "Anh nó là ai thế?"
Lão Quách lại rót thêm nước cho Yểu Yểu: "Phó Thanh Vũ đấy, thằng nhóc đó cái gì cũng tốt chỉ là không thích học, nhắc tới chuyện này là tôi lại bực."
Cô giáo nữ đang véo má Yểu Yểu nghe vậy lặng lẽ thu tay về.
Ừm.
Đứa nhỏ nhà Phó gia, vẫn là đừng sờ bậy nữa, nhỡ xảy ra chuyện gì, các cô ấy không gánh nổi đâu.
