Chương 18: Cùng nhau vào đồn nào (1)
Trường Trung học Kinh Bắc không cho học sinh về nhà vào buổi trưa, nhưng Phó Thanh Vũ là trường hợp ngoại lệ, bởi cậu phải đưa cô nhóc Phó Yểu Yểu về nhà.
Một tay Phó Thanh Vũ đút túi quần, tay kia bế cô nhóc con, trong miệng còn ngậm cây kẹo mút: "Phó Yểu Yểu, lát nữa tài xế tới thì ngoan ngoãn lên xe, biết chưa?"
Phó Yểu Yểu không nói gì, giận dỗi quay cái đầu nhỏ sang hướng khác.
Ừm.
Cô nhóc con rõ ràng là vẫn chưa chơi đủ.
Nhìn bộ dạng ngang bướng, phản nghịch của cô nhóc, Phó Thanh Vũ cũng hiểu em không muốn đi. Cậu thiếu niên đưa tay xoa xoa đôi má của Yểu Yểu, rồi giả vờ như không có gì mà đe dọa: "Nếu em không ngoan ngoãn về, em đoán xem bố em biết chuyện thì có đánh mông em không nào?"
Nghe vậy, Yểu Yểu khẽ run người, theo phản xạ đưa tay che cái mông nhỏ của mình lại.
Đôi mắt tròn xoe như mắt mèo của cô bé tràn đầy kinh ngạc: "Gì cơ?"
"Bố... bố còn đánh mông Yểu Yểu sao?"
"Nhưng mà~"
"Con vẫn chỉ là trẻ con mà~"
Phó Thanh Vũ bị câu này của cô nhóc chọc cười, cậu cong môi trêu: "Mặc kệ em là trẻ con hay trẻ lớn, bố em đánh em còn cần lý do sao!"
"Hay là em về thử xem, coi lão Phó có đánh mông em không?"
Cô mèo ngốc chớp chớp mắt, rồi lắc đầu nguầy nguậy: "Không đâu không đâu~"
Cô bé đâu có ngốc, cô mới không để bố đánh mông mình đâu, lỡ mông nở hoa thì cô chẳng còn mông nữa...
Nghĩ đến đây, cô nhóc nghiêng đầu, trong đầu bỗng hiện ra một câu hỏi: Mông nở hoa, liệu có xinh hơn không nhỉ?
Yểu Yểu chớp chớp mắt, trong lòng thấp thoáng thêm mấy phần mong chờ với chuyện mông nở hoa.
Nếu có thể khiến mông mình xinh hơn một chút, thì bị đánh một trận cũng không phải là không được nhỉ~
Cô nhóc đột ngột quay đầu lại, mong chờ nhìn anh trai mình, đôi mắt mèo mở to tròn xoe.
Cô mèo ngốc vòng tay ôm lấy cổ anh trai mà nũng nịu: "Anh ơi!"
"Anh giúp Yểu Yểu làm mông nở hoa được không ạ?"
Phó Thanh Vũ: "???"
Lần đầu tiên thấy người chủ động xin bị đánh.
Cô mèo ngốc gật đầu thật mạnh, giọng non choẹt tràn đầy phấn khích: "Yểu Yểu muốn mông nở hoa hoa!"
Phó Thanh Vũ: "..."
Cậu há miệng, nhất thời không biết nên nói gì. Chỉ biết... cứng họng.
Cuối cùng, dưới "thế công" của đôi mắt to tròn long lanh của cô nhóc trong lòng, Phó Thanh Vũ thở dài, xót xa xoa đầu Yểu Yểu, giọng nói cũng trở nên dịu dàng lạ thường: "Về nhà bảo người ta mua cho em nhiều óc chó vào, bổ sung não đi."
Yểu Yểu - kẻ chỉ muốn mông mình xinh hơn một chút: Ngơ ngác.
Và rồi, khi Phó Thanh Vũ bế Yểu Yểu vừa bước ra khỏi cổng trường, một giọng nói chẳng mấy dễ nghe truyền đến: "Anh trai cơ đấy? Chuyện này hiếm thật đấy..."
Ba chàng trai đi tới.
Cậu con trai dẫn đầu trông bằng tuổi Phó Thanh Vũ, đầu cua, lông mày đứt đoạn, mặc một chiếc áo khoác thể thao màu xanh trắng, khóa kéo để mở, bên trong là chiếc áo phông trắng tinh.
Cậu ta tên Diệp Thịnh, cũng là thiếu gia của Diệp gia - một trong những hào môn thế gia ở Đế Đô.
Khác với Phó gia, Diệp Thịnh là người thừa kế duy nhất của Diệp gia, được gia chủ Diệp gia hết mực sủng ái, cũng chính vì thế mà tính cách cậu ta mới trở nên vô pháp vô thiên như vậy.
Hơn nữa, vì Phó gia và Diệp gia vốn là đối đầu, Phó Thanh Vũ và Diệp Thịnh cũng thường xuyên không hợp nhau.
Nhìn thấy đứa nhóc trong lòng Phó Thanh Vũ, Diệp Thịnh nhướng mày, cười khẩy một tiếng: "Nói ra thì sao tao không biết nhà họ Phó các người còn có một đứa nhóc con do bà mẹ kế nhỏ nào của mày nuôi nhỉ?"
Cậu ta ngừng một chút, bỗng bật cười thành tiếng: "Trông cũng khá vui mắt đấy, cho tao chơi chút đi?"
Lời này vừa thốt ra, khí thế quanh người Phó Thanh Vũ lập tức tụt dốc không phanh. Cậu ngước mắt, lạnh lẽo nhìn Diệp Thịnh đang cười nghiêng ngả trước mặt, trong mắt không một tia ấm áp: "Không biết nói chuyện thì im miệng, tao thấy là mày bị tao đánh chưa đủ, còn muốn ăn thêm một trận nữa?"
Nhắc đến chuyện này, Diệp Thịnh chỉ nghĩ thôi đã tức. Cậu ta nheo mắt, theo thường lệ buông lời: "Lần trước là tao nhất thời sơ suất, lần này không đánh cho mày đầu rách máu chảy thì tao không họ Diệp!"
"Tốt nhất là mày ném cái bình ga trong lòng mày sang một bên đi, không thì... bọn tao đánh nhau chẳng để ý đến cái bình ga của mày đâu."
Nghe vậy, thiếu niên siết chặt tay, đặt Yểu Yểu trong lòng xuống một bên, trầm giọng nói: "Đợi ở đây, bịt mắt lại, không được chạy lung tung. Anh trai đi dạy cho mấy tên rác rưởi này một bài học trước."
Yểu Yểu ngơ ngác, tuy không biết anh trai mình định làm gì, nhưng cô mèo ngốc vẫn bị dáng vẻ ấy của anh trai dọa cho sợ. Cô bé cực kỳ ngoan ngoãn gật đầu, giơ bàn tay mũm mĩm lên che mắt mình.
Cô mèo ngốc ngẩn ra một lúc, bỗng nhớ ra lúc xem Cừu Vui Vẻ mình đã từng thấy cái quảng cáo đó, cô nhóc không khỏi non nớt nhắc nhở: "Anh ơi, anh đừng quên phân loại rác nhé~"
"Trên tivi nói, không phân loại thì không phải là em bé ngoan~"
Phó Thanh Vũ cong môi cười, xoay người vận động cổ tay một chút, rồi lập tức tung một cú đấm tới.
Diệp Thịnh không kịp phản ứng, ăn trọn một cú đấm vào mặt. Cậu ta đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng, nổi giận: "Mẹ kiếp mày!"
Thật ra cũng không thể trách cậu ta ngốc, bởi trước đây hai người không phải chưa từng đánh nhau. Vấn đề là trước khi động thủ, họ đều theo "thông lệ" mà móc mỉa đối phương một phen rồi mới ra tay. Giờ Phó Thanh Vũ không nói một lời đã tung đòn, Diệp Thịnh quả thật có chút ngơ ngác.
Chỉ có điều lần này khi hai người đánh nhau, Diệp Thịnh phát hiện ra sự khác thường: tên nhóc này hôm nay đánh hăng đến lạ!!
Cứ như thể muốn đánh chết cậu ta vậy, ba người bọn họ mà dường như cũng không đè nổi một mình Phó Thanh Vũ!
Diệp Thịnh vội vàng lùi lại né cú đấm này, không khỏi quát lớn: "Phó Thanh Vũ, mày điên rồi à?!"
Phó Thanh Vũ không nhiều lời, trực tiếp bước tới tung thêm một cú nữa, rồi mới khinh miệt liếc cậu ta một cái: "Sau này còn để tao nghe mày phun phân từ miệng, tao giết mày!"
Nói xong lại giơ tay đánh tới.
Đúng vậy, Phó Yểu Yểu dù sao cũng là em gái cậu. Em gái cậu cho dù quan hệ với cậu có không tốt đến đâu, cũng không đến lượt người khác xía vào!
Thiếu niên càng nghĩ càng tức, ra tay cũng ngày càng độc. Hai tên đàn em thấy vậy, vội vàng bò dậy khỏi mặt đất lao tới kéo Phó Thanh Vũ, sợ rằng đại ca nhà mình sẽ đánh chết cậu ta.
Yểu Yểu cũng tò mò cực kỳ, bởi tuy cô bé bịt mắt lại, nhưng đâu có bịt tai~
Cô bé bất mãn bĩu môi, non nớt hét lên: "Anh ơi, anh xong chưa thế?"
Đợi một lúc, không ai đáp lại. Yểu Yểu đúng là rối rắm muốn chết, cô bé thật sự rất muốn xem mà. Cô mèo ngốc ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ, lắc qua lắc lại, không ngừng tự tẩy não mình: "Yểu Yểu chỉ xem một chút thôi~"
"Chỉ nhìn một chút xíu thôi nhé~"
"Yểu Yểu không tham lam đâu~"
Cô mèo ngốc nghiêng đầu, các ngón tay lặng lẽ từ từ tách ra một khe hở. Không nhìn thì không sao, vừa nhìn một cái là cô nhóc Phó Yểu Yểu tức chết đi được!
Cô mèo ngốc nghiêm mặt, phồng má giận dỗi, vừa chạy vừa vung tay hét lớn: "Đồ người xấu!"
"Các người bắt nạt anh trai con, anh trai con là do con che chở đấy, các người mau buông tay ra, không thì... con... con đánh chết các người!!"
"Cắn chết các người!!"
"Các người là đồ đại ác ma siêu cấp vô địch, đồ trứng thối! Đồ trứng rau mùi!!!"
Nói đoạn, cô bé lao vào hai người đang kéo Phó Thanh Vũ ra sau mà đánh, đá, còn cắn nữa.
Hai tên đàn em: "..."
Cô không thấy là ai đang bắt nạt ai sao???
Anh cô sắp đánh chết Diệp Thịnh rồi đấy!!!
Thấy kéo mãi không ra, một tên đàn em nghiến răng, lấy điện thoại ra gọi thẳng 110.
