Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ký túc xá dị năng: Đại chiến xác sống > Chương 26

Chương 26

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 26 có bản audio.

Chương 26: Nguy cơ từ tòa nhà bên cạnh

 

Đám zombie bị tiếng động lạ từ tòa nhà giảng đường bên cạnh thu hút hoàn toàn, hành lang trở lại im lặng như tờ, đến tiếng gió lướt qua cũng nghe rõ mồn một. Người của phòng 518 và 517 cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm sau những giây phút căng thẳng tột độ.

 

Bên ngoài trời đã tối đen như mực, màn đêm bao trùm cả khuôn viên trường, không một ánh đèn, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo len lỏi qua khe cửa sổ bịt kín, hắt vào vài tia sáng yếu ớt. Lục Dã nhắm mắt, liên tục dùng dị năng nhiệt cảm quét toàn bộ ký túc xá và khu vực xung quanh, xác nhận tất cả zombie, kể cả hai con biến dị, đều đã đổ dồn vào tòa nhà giảng đường bên cạnh, bao vây tòa nhà đó, chắc chắn sẽ không quay lại trong thời gian ngắn. Mọi người cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.

 

Trong phòng 518, không ai còn biểu lộ cảm xúc thừa thãi, không có tiếng nức nở vì sợ hãi, không có lời than vãn vô nghĩa, tất cả chỉ lặng lẽ điều hòa nhịp thở, hồi phục thể lực. Nguyễn Tri Ý dựa vào mép giường, chỉ đưa tay xoa bóp bờ vai mỏi nhừ, suốt quá trình không hề nhắc đến tình hình tòa nhà bên cạnh; Hứa An Hạ và Yến Sơ Đồng lặng lẽ thu dọn đồ đạc, ánh mắt bình thản; Quý Hòa vẫn canh giữ bên đống thuốc men, sắp xếp băng gạc, nước sát trùng vào vị trí, tập trung hoàn toàn vào an toàn bên trong phòng.

 

Tống Lạc Ninh đứng bên bàn, khẽ động ý niệm, lấy nước ấm và lương khô từ không gian ra phân phát cho mọi người, động tác dứt khoát và thản nhiên. Vật tư được cất giữ an toàn trong không gian, không cần kiểm kê, lấy ra dùng bất cứ lúc nào – đó là chỗ dựa sinh tồn của họ, cũng là thứ giúp họ không phải phụ thuộc vào người khác, không phải thỏa hiệp với bên ngoài. Cô suốt từ đầu đến cuối giữ vẻ bình tĩnh, không chút dao động, như thể cuộc nguy hiểm suýt vỡ trận vừa rồi chỉ là một lần cảnh giác thông thường.

 

“Mọi người ăn chút gì đó để lấy sức, ăn xong thì thay phiên nhau canh gác, tối nay phải cảnh giác gấp đôi.” Giọng Tống Lạc Ninh bình thản, không chút cảm xúc thừa, chỉ nhìn chằm chằm về phía cửa ra vào và ban công, kiểm tra lại nhiều lần xem hệ thống phòng thủ có bị lỏng lẻo sau cú va chạm vừa rồi không. “Tiếng động vừa rồi, đừng để trong lòng, không liên quan đến chúng ta.”

 

Lời này vừa dứt, không ai trong phòng phản bác, tất cả đều gật đầu hiểu ý.

 

Họ chưa bao giờ là những vị thánh mẫu. Ngay khoảnh khắc mạt thế ập đến, họ đã hiểu rõ rằng trong môi trường sống chết không biết trước này, tự bảo vệ mình luôn là nguyên tắc hàng đầu. Không có vật tư dư thừa, không có chiến lực toàn đội mạnh mẽ, ra ngoài cứu người chẳng khác nào tự tìm đường chết. Họ không có nghĩa vụ, càng không cần thiết phải đánh cược mạng sống của mình cho những người xa lạ.

 

Tiếng gầm rú của zombie, tiếng kêu thảm thiết mơ hồ từ tòa nhà giảng đường bên cạnh, tất cả đều bị chặn lại bởi bức tường dày và cửa sổ kín mít, như thể âm thanh từ một thế giới khác. Không ai động lòng trắc ẩn, không ai đề nghị đi thăm dò, càng không ai có ý định đi cứu người. Sinh tử của những người xa lạ đó, chưa bao giờ nằm trong phạm vi cân nhắc của họ. Mạt thế không chấp nhận sự mềm lòng, nó chỉ tôn thờ sự sống còn, là giữ vững một góc nhỏ của riêng mình.

 

Chẳng bao lâu, từ ban công vọng lại ba tiếng gõ nhẹ nhàng, đó là tín hiệu của Giang Tự.

 

Tống Lạc Ninh bước ra ban công, đẩy hé một khe cửa, chưa để Giang Tự kịp mở lời, cô đã nói trước: “Bên này chúng tôi vẫn ổn, phòng thủ không có vấn đề, tối nay sẽ thay phiên canh gác, không lơ là cảnh giác.”

 

Giang Tự nhìn vẻ mặt điềm tĩnh của cô, lập tức hiểu được thái độ của họ, cũng không nhắc thêm gì về chuyện tòa nhà bên cạnh, chỉ trầm giọng dặn dò: “Bên này chúng tôi sẽ canh giữ cầu thang và ban công, Lục Dã sẽ định kỳ kiểm tra xung quanh, nếu zombie có dấu hiệu quay lại, tôi sẽ lập tức báo cho cậu. Các cậu khóa chặt cửa ban công, yên tâm nghỉ ngơi, không cần bận tâm chuyện bên ngoài.”

 

“Được, hỗ trợ lẫn nhau, giữ vững phòng của mình là đủ.” Tống Lạc Ninh gật đầu đáp lại, giọng dứt khoát, không thêm lời xã giao thừa thãi.

 

Cả hai đều hiểu ý nhau, tránh né chủ đề về tòa nhà bên cạnh, không cần nói rõ cũng đã đạt được thỏa thuận ngầm – không quan tâm, không can thiệp, không mạo hiểm. Tám người họ, chia nhau canh giữ hai phòng, tạo thành một vòng phòng thủ vững chắc, đó đã là cách sinh tồn an toàn nhất trong mạt thế. Bất kỳ hành động thừa thãi nào cũng có thể phá vỡ sự yên ổn này, không cần thiết phải đặt mình vào hiểm cảnh vì những người không quen biết.

 

Giang Tự cũng hiểu rõ đạo lý này. Sau khi bàn bạc với Thẩm Nghiên và Lục Dã, anh quyết định hoàn toàn phớt lờ nguy cơ từ tòa nhà bên cạnh. Trách nhiệm của họ là giữ vững phòng 517, bảo vệ các cô gái phòng 518, chứ không phải cứu vớt tất cả những người sống sót trong khuôn viên trường. Mạt thế chưa bao giờ là nơi từ thiện, lòng tốt mù quáng chỉ khiến mình chết thảm. Lý trí, lạnh lùng, tập trung tự bảo vệ mình mới là quy luật sống còn duy nhất.

 

Sau khi dặn dò xong việc phòng bị, Tống Lạc Ninh đóng cửa ban công, quay vào phòng, hoàn toàn cách ly mọi âm thanh bên ngoài. Cô bước đến cửa, kiểm tra lại ổ khóa và tấm thép gia cố phía sau, xác nhận không có sơ hở, rồi mới sắp xếp cho mọi người nghỉ ngơi: “Nguyễn Tri Ý, Hứa An Hạ ngủ trước, nửa đêm đầu tôi và Yến Sơ Đồng canh, nửa đêm sau đổi ca. Bất kỳ ai cũng không được lại gần cửa ra vào hay cửa sổ, không được phát ra tiếng động nào, dù bên ngoài có chuyện gì cũng coi như không nghe thấy.”

 

“Rõ!”

 

Mọi người đồng thanh đáp lại, không một lời phản đối.

 

Nguyễn Tri Ý và hai người kia dựa vào mép giường, nhanh chóng nhắm mắt nghỉ ngơi. Sự căng thẳng suốt nhiều ngày và những giây phút hồi hộp vừa rồi đã tiêu hao hết sức lực của họ. Họ ngủ ngon lành vì tin tưởng vào sự sắp xếp của Tống Lạc Ninh, và hiểu rõ chỉ cần giữ vững căn phòng này thì tuyệt đối an toàn.

 

Tống Lạc Ninh, Yến Sơ Đồng và Hứa An Hạ chia nhau canh giữ ba hướng trong phòng, lúc nào cũng để ý đến động tĩnh bên ngoài, ánh mắt cảnh giác và bình tĩnh. Âm thanh từ tòa nhà giảng đường bên cạnh lúc đứt lúc nối, thỉnh thoảng vọng lại tiếng va đập của zombie, tiếng kêu cứu thảm thiết, tất cả đều bị bức tường làm nhòe đi, trở nên mơ hồ không rõ, nhưng ba người vẫn thản nhiên, không chút động lòng, như thể những âm thanh đó chỉ là gió lay cỏ động, chẳng liên quan gì đến họ.

 

Họ đã từng chứng kiến bộ mặt tàn khốc nhất của mạt thế, đã thấy những người từng quen biết biến thành zombie, đã thấy sự ích kỷ và hiểm ác của con người, từ lâu đã gột rửa mọi lòng tốt viển vông. Lòng thương người trong mạt thế chẳng đáng một xu, chỉ đổi lấy sự diệt vong của chính mình. Điều họ cần làm không bao giờ là cứu vớt người khác, mà là bảo vệ những người bạn bên cạnh, giữ gìn mạng sống của mình, giữ gìn không gian sống khó khăn lắm mới có được.

 

Phòng 517 bên cạnh cũng trong bầu không khí cảnh giác nghiêm ngặt tương tự. Giang Tự, Thẩm Nghiên, Lục Dã, Quý Hòa bốn người thay phiên trực. Lục Dã định kỳ vận hành dị năng nhiệt cảm, chỉ chăm chú theo dõi động tĩnh quanh ký túc xá, phớt lờ tình hình trong tòa nhà giảng đường; Giang Tự canh giữ bên cửa, tay cầm ống thép, phòng bị zombie bất ngờ quay lại; Thẩm Nghiên trấn giữ ban công, ngọn lửa trong lòng bàn tay sẵn sàng, tất cả sự chuẩn bị đều nhằm bảo vệ an toàn cho hai căn phòng, chẳng liên quan gì đến nguy cơ từ tòa nhà bên cạnh.

 

Thời gian từng chút trôi qua, màn đêm càng lúc càng sâu, âm thanh từ tòa nhà giảng đường dần yếu đi, cuối cùng hoàn toàn im bặt. Không cần nghĩ cũng biết, những người sống sót bên trong đã gặp chuyện chẳng lành, nhưng dù là các cô gái phòng 518 hay các chàng trai phòng 517, tất cả đều không chút gợn sóng, như thể chỉ mất đi vài con zombie ồn ào, chẳng đau chẳng ngứa.

 

Tống Lạc Ninh ngồi bên cửa sổ, nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu không hề có tạp niệm thừa thãi. Cô chưa bao giờ thấy mình lạnh lùng. Mạt thế vốn là thế giới kẻ mạnh, mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Những người sống sót kia bất cẩn gây ra tiếng động, dẫn dụ đám zombie đi, là bất hạnh của họ, nhưng lại là may mắn của họ. Họ sẽ không vì thế mà cảm thấy tội lỗi, càng không vì thế mà mạo hiểm. Đó vốn là quy luật sinh tồn bình thường nhất trong mạt thế.

 

Nửa đêm sau, Tống Lạc Ninh đánh thức Nguyễn Tri Ý và Hứa An Hạ để đổi ca, còn mình dựa vào mép giường nghỉ ngơi chốc lát, luôn giữ trạng thái ngủ nông, chỉ cần có chút động tĩnh là tỉnh ngay. Trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đều, tất cả đều tuân thủ quy tắc, không phát ra tiếng động nào, không quan tâm đến bất kỳ nguy cơ nào bên ngoài, chỉ một lòng giữ gìn sự an toàn của bản thân.

 

Phía chân trời dần hửng sáng, ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ chiếu vào phòng, một ngày mới đã đến.

 

Lục Dã sau khi kiểm tra toàn diện lần nữa, báo cáo với Giang Tự: “Zombie trong tòa nhà giảng đường đã tản đi hơn nửa, vài con còn lại đang lảng vảng dưới lầu, không có dấu hiệu tiến về phía ký túc xá, xung quanh chúng ta hoàn toàn an toàn.”

 

Giang Tự thở phào nhẹ nhõm, bước ra ban công, nhẹ giọng báo tin này cho Tống Lạc Ninh.

 

Tống Lạc Ninh mở mắt, đáy mắt trong veo, thản nhiên gật đầu: “Biết rồi, nghỉ ngơi bình thường, duy trì cảnh giác hằng ngày là được.”

 

Còn về cục diện tàn cuộc của tòa nhà bên cạnh, những người xa lạ đã khuất, họ chưa bao giờ để tâm, cũng tuyệt đối không thèm liếc nhìn.

 

Họ thu dọn bản thân, sắp xếp lại căn phòng, Tống Lạc Ninh lấy bữa sáng từ không gian ra, mọi người lặng lẽ ăn uống, như thể cuộc nguy hiểm nghẹt thở đêm qua, những biến cố sinh tử ở tòa nhà bên cạnh, chưa từng xảy ra.

 

Trong mạt thế này, họ chỉ làm người bảo vệ của chính mình, không thánh mẫu, không mềm lòng, không liều lĩnh, giữ vững mảnh đất nhỏ của mình, bảo vệ những người bên cạnh, không hỏi đến sinh tử bên ngoài, không gây thêm rắc rối, tỉnh táo và lý trí mà sống tiếp – đó là mục tiêu duy nhất.

 

Ánh ban mai ngoài cửa sổ dần trở nên rực rỡ, ký túc xá trở lại yên bình, nguy cơ từ tòa nhà bên cạnh đã khép lại, nhưng không hề ảnh hưởng đến họ. Những sinh tử không liên quan đó, rốt cuộc chỉ là một hạt bụi trong mạt thế, gió thổi qua rồi cũng tan biến không dấu vết, còn họ, vẫn phải mang theo sự tỉnh táo này, tiếp tục bước đi vững vàng trong thế giới tàn khốc này.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi