Chương 9: Về nhà
Khi qua lỗ hổng tôn, tôi cố gắng kéo bao tải thật nhẹ nhàng, giữ thăng bằng rồi đặt nó lên lốp xe. Nhìn xuống, thằng nhỏ gần như đã đầy một bao khác. Tôi thả dây xuống, nó chuyền bao lên trước. Rồi nó tiện tay nhặt một xấp đĩa CD từ khe hở của hàng rào – mấy đĩa ở quầy này toàn là hàng lậu, mỗi đĩa chứa cả đống phim ảnh.
Tôi chưa kịp đỡ thì nghe thấy một xấp đĩa bên cạnh rơi loảng xoảng xuống đất, vang vọng trong khu chợ vắng. Cả hai đều sững lại một giây. Ngay sau đó, từ trong hẻm vọng ra tiếng thở hổn hển. Tôi vội kéo bao tải lên, mặc kệ tiếng động khi qua lỗ, ném thẳng nó ra sau rồi chui hẳn người ra ngoài, nắm chặt tay thằng nhỏ đang giơ lên. Nó đang leo dây, tôi kéo mạnh, nó lên được nửa người, tay kia bám vào tường xi măng.
Tôi lùi vào trong, ngồi lên lốp, kéo tay nó lên, nó nhanh chóng chui qua lỗ. Cả hai cùng nhìn ra lỗ hổng – mấy con zombie mặt mày dữ tợn đang lao vào chợ, may mà bị các quầy khác chặn lại. Khu này toàn quầy bán đồ điện, có rào sắt bao quanh, chúng không qua được.
Thằng nhỏ vẫn còn sợ, tôi cũng thấy may mắn, dù biết chúng không qua được nhưng vẫn hơi run.
Chúng tôi nghỉ một lát, sửa lại lỗ tôn rồi chèn lốp vào. Kéo hai bao đồ ăn vặt và mấy cái đĩa về.
Đống này ăn được lâu lắm, đĩa toàn phim truyện hot, tha hồ xem. May mà trong nhà có máy tính bàn để mở đĩa.
Tôi để đĩa vào cốp xe khóa lại, đồ ăn vặt mang vào cabin, nghe ngóng động tĩnh bên cạnh – mãi sau lũ zombie mới tản đi.
Đến ngày 3 tháng 8, tối hôm đó tôi không ngủ được, mở điện thoại đọc tiểu thuyết. Kho còn điện, không đọc thì chán chết.
Đêm tối mịt mùng, yên ắng lạ thường. Tôi đang mê mẩn đọc, như hồi còn thức đêm xem truyện. Bỗng nghe tiếng động nhỏ, tưởng chuột bọ, lau mồ hôi rồi đọc tiếp. Bỗng thấy lạ – tiếng này giống hệt tiếng súng có nòng giảm thanh trong phim!
Tôi lập tức ngồi dậy, mở cửa kính xe nghe ngóng. Ngoài đường, một lúc sau lại vọng ra vài tiếng “tách tách”. Rồi tiếng ai đó kéo vật gì, và tiếng xe chạy.
Tôi lay thằng nhỏ dậy, bịt miệng nó, chỉ ra ngoài. Nó ngồi bật dậy, lắng nghe. Nhưng tiếng quá nhỏ, chẳng nghe thấy gì nữa. Có lẽ xa quá. Chúng tôi xuống xe, rón rén ra sau cánh cổng sắt. Nhìn qua khe hở, chỉ thấy con hẻm tối om, với những mảnh xác chân tay rải rác. Mùi thối nồng nặc khiến chúng tôi chỉ đứng được vài giây rồi phải lên xe. Đóng kín cửa kính, mùi vẫn còn nhưng chịu được.
Lúc này, tiếng kéo đồ rõ hơn. Từ đường chính bên phải! Kho này ở góc tường bên phải, phía trên cũng hàn tôn. Tôi và thằng nhỏ chịu mùi hôi, leo lên gác xép dưới mái kho. Qua lỗ tôn nhìn ra, ngoài kia có hai căn nhà chắn mất đường chính, chỉ thấy một khoảng nhỏ qua con hẻm giữa hai nhà.
Chờ mãi mới thấy bóng người lướt qua. Trời tối quá, chỉ thấy một mảng đỏ di chuyển.
Cứ nhìn chằm chằm, chẳng thấy gì, nhưng ngoài kia vẫn có tiếng xe chạy chậm. Qua tiếng động, tôi biết không chỉ một xe mà rất nhiều!
Tôi và thằng nhỏ nhìn nhau, chẳng thấy gì nhưng qua tiếng xe, chúng tôi có phỏng đoán. Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho nó.
“Chắc có đoàn xe đi qua, họ sẽ dọn đường!”
“Em cũng nghĩ vậy. Nhiều xe thế, họ còn có súng, dọn zombie rồi!”
Tôi gật đầu, quyết tâm tìm cách xem tình hình bên ngoài rồi đi theo đoàn xe.
Ngay từ đầu đã định chờ đường thông thì đi, không ngờ cơ hội đến gần thế. Nhưng phải xác định đường thực sự thông chưa.
Chúng tôi ngồi trên gác xép, nghe ngóng mãi đến khi bên ngoài hoàn toàn im ắng.
Tôi chống chân tê cứng leo xuống, thằng nhỏ theo sau. Chịu mùi hôi, nhìn qua khe cổng. Con hẻm từ kho ra đường không có zombie, nhưng ngoài kia thì chưa biết.
Thằng nhỏ gõ chữ trên điện thoại, tôi chờ tin.
“Lát nữa mở cửa kho, anh đứng đợi ở cửa, em ra xem.”
Tôi biết ra ngoài nguy hiểm, nên để tôi đi. Tôi chỉ vào mình rồi chỉ ra ngoài, nó lắc đầu.
“Em chạy nhanh hơn anh.”
Ừ, tôi không cãi được, tôi chạy chậm thật.
Nói là làm. Chúng tôi nhẹ nhàng kéo then cửa. Cái then hơi rỉ kêu cót két trong đêm tĩnh lặng, làm tôi giật mình. Nhưng dừng lại chờ mãi không thấy động tĩnh. Chúng tôi từ từ mở cửa, mùi hôi bên ngoài càng nồng. Xác người phụ nữ nằm ngay cạnh cửa, may mà sát tường, không ở giữa lối.
Thằng nhỏ thò đầu ra định đi, tôi kéo nó lại, đưa cây sắt để ở sau cửa cho nó. Nó mới từ từ bước ra, cẩn thận tránh vết máu đen trên đất. Tôi cầm cây sắt chặn cửa, quan sát qua khe hở.
Nó áp sát tường, di chuyển đến kho mở toang bên cạnh, thò đầu vào, xác nhận một lúc rồi mới đi tiếp. Cứ thế cho đến khi dừng ở đầu hẻm. Tim tôi như muốn nhảy ra ngoài. Tôi bị cận, nó đi xa, trời lại tối, thực ra tôi chẳng thấy nó đâu nữa.
Đang lo lắng nhìn ra ngoài, tưởng nó chìm vào bóng tối, định ra tìm thì một bóng đen chạy nhanh về. Tôi nhận ra dáng nó, vội mở cửa cho vào.
Nó vừa vào đã nói: “Lên xe nhanh, ngoài kia có đường, chúng ta đi ngay!”
Nó lao lên ghế lái, tôi vội mở cửa kho, cầm sạc pin ngồi ghế phụ, dưới chân là mấy gói bánh hành và bao tải. Thằng nhỏ khóa cửa xe rồi mới nổ máy. Tiếng động cơ làm tôi giật bắn, nhìn chằm chằm vào bóng tối, sợ zombie xuất hiện.
Nó từ từ cho xe lăn bánh. Tôi liếc kho lần cuối, chắc không sót đồ gì. Không dám bật đèn, chúng tôi phải chạy trong tối. Trời mờ mờ, chỉ thấy lờ mờ đường. Đầu hẻm có một xe chắn, nó từ từ đâm vào, đẩy xe nhỏ đó ra.
Rẽ phải là lên đường, đường nhỏ, cách đường chính chưa đầy trăm mét. Vài chiếc xe nằm ngổn ngang, nó chọn lối đi được, xe di chuyển chậm. Không có lối thì đẩy xe chắn ra.
Tôi nhìn chằm chằm xung quanh, lại nhìn gương chiếu hậu. Tối thui chẳng thấy gì, nhưng không có bóng đen nào động đậy. Xa xa bên đường có vài bóng đen nằm – zombie bị người trước dọn. Bây giờ đi là an toàn nhất, lát nữa không biết zombie từ đâu kéo đến.
Đoạn đường ngắn mà nó lái gần mười phút mới đẩy được xe cuối cùng, lên đường chính.
Đường chính đầy xe, nhưng có một lối hẹp có thể đi qua.
Lên đường chính, xe nhanh hơn một chút, tiếng động cũng to hơn. Tôi liên tục nhìn cảnh hoang tàn xung quanh: vô số xe, máu me khắp nơi, bóng đen nằm la liệt – tôi biết đó là xác zombie.
Thằng nhỏ tập trung nhìn đường, tôi nắm chặt cây sắt không dám lơi lỏng. Cứ thế tiến về lối vào đường vành đai. Đường vành đai đã bị phong tỏa ngay khi sự cố xảy ra. Chỉ cần lên được đường vành đai, chắc sẽ không bị tắc nhiều thế này. Hoặc cũng có thể tắc, nhưng phải xem trước. Không thì đi quốc lộ phải vòng xa, mà dọc đường toàn khu dân cư, chắc nhiều zombie lắm. Đi đường vành đai có lối ra thẳng đến huyện của chúng tôi.
Giờ chỉ còn biết cầu mong lên được đường vành đai, chạy thêm một đoạn. Nếu tắc thì đành xuống đi quốc lộ.
Thành phố từng sầm uất giờ không còn nữa. Những con đường sáng rực trước đây chỉ còn lác đác vài cột đèn còn hoạt động, nhiều cột đã hỏng, thậm chí dưới chân chất đầy xác zombie. Tôi thầm nhủ: zombie thích ánh sáng, không được bật đèn.
Thỉnh thoảng có tiếng zombie từ xa vọng lại khi nghe tiếng xe, nhưng tôi không thấy con nào xuất hiện, có lẽ chúng bị kẹt trong nhà.
Có vẻ đoàn xe trước đã dọn sạch nhiều zombie. Dọc đường toàn xác chúng, chắc họ phải dọn đường cho xe chạy, chậm lắm. Chỉ khi dọn hết zombie mới không bị vây. Nếu không, lũ zombie sẽ từ từ bám quanh xe, sớm muộn cũng bị ăn thịt.
Tôi chợt nghĩ, đoàn xe trước là ai? Có súng, có xe dọn đường, chẳng lẽ là người của chính phủ?
Vậy là chính phủ đã bỏ rơi thành phố mười triệu dân này? Không thể nào? Nhiều người đã kịp nhận tin và ở trong nhà, nếu không thì ngoài đường giờ chắc đầy zombie hơn.
Tôi biết thành phố này vẫn còn nhiều người sống, chính phủ cũng biết.
Thở dài, tôi lấy lại tinh thần. Xe đã chạy được vài cây số, sắp tới lối vào đường vành đai.
“Chắc đoàn xe lúc nãy cũng lên đường vành đai, chúng ta cũng lên được thôi.” Thằng nhỏ thấy tôi căng thẳng, cố làm tôi thư giãn.
“Được mà.” Tôi dựa vào ghế lẩm bẩm, như tự an ủi, như cầu xin trời.
Xe nhanh chóng rẽ vào cầu vượt, lối vào đường vành đai ở ngay trước mắt. Tôi thò đầu ra, nheo mắt xem có xe chắn không. Thằng nhỏ đã tăng tốc, trong nháy mắt chúng tôi đã qua trạm thu phí, lên đường vành đai. Trên đường toàn xe và xác chết, dễ hình dung cảnh hỗn loạn lúc đó. Có lẽ chính vì bùng phát ở lối vào mà xe trong thành phố bị tắc nghẽn hết.
Thằng nhỏ liên tục đánh lái tìm đường, mãi đến khi ra khỏi trạm vài cây số, xe mới dần thưa. Lúc này, zombie trên đường cũng nhiều hơn. Xe chúng tôi chạy qua, chúng bị thu hút, lẽo đẽo theo sau. Thấy đường dần thông thoáng, nó tăng tốc, một lúc sau đã bỏ xa lũ zombie.
Tôi sợ hãi suốt, mồ hôi thấm ướt hết quần áo. Mấy ngày không tắm, cả xe bốc mùi chua, nhưng không dám mở cửa sổ – lỡ mùi cũng thu hút zombie thì chết.
Tôi liên tục lau mồ hôi, còn treo khăn lên cổ thằng nhỏ để nó tiện lau.
“Lên đường vành đai rồi…” Nó thở phào, nhưng không dám giảm tốc, cũng không chạy quá nhanh vì không bật đèn. Ánh đèn từ thành phố bên dưới hắt lên, soi đường mờ mờ.
“Ừ, chúng ta sắp về nhà rồi…” Tôi chỉ biết thầm cầu nguyện, mong đừng có chuyện gì trên đường. Nhớ mấy truyện tận thế có cướp đường, tôi lại lo. Đống đồ này tôi vất vả lắm mới mua được, mất thì tiếc chết. Nếu bọn cướp rải đinh, xe hỏng thì khả năng về nhà an toàn giảm hẳn.
Còn nữa, bọn cướp không chỉ lấy đồ mà còn lấy mạng thì sao? Nghĩ mãi, tôi lo lắng, rồi vô thức ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh dậy, tôi bị nóng đánh thức. Trời vốn đã nóng, giờ còn nóng hơn vì đã giữa trưa, mặt trời chiếu thẳng vào xe. Cả xe như lò lửa, người tôi đẫm mồ hôi, nhớp nháp. Xe đang chạy trên đường vành đai, hai bên là núi – chúng tôi đã rời Thâm Thị. Thỉnh thoảng gặp xe đỗ bên đường, cửa mở toang, thậm chí thấy zombie ngồi trên ghế lái.
“Tỉnh rồi à?” Nó thấy tôi tỉnh, từ từ dừng xe rồi bò ra ghế sau nằm.
Tôi vội trèo lên ghế lái, nổ máy – phải đi ngay. Tôi mím môi, nuốt nước bọt. Thằng nhỏ đã mở gói bánh quy ra ăn. Nó cũng rót cho tôi cốc nước. Thấy đường thẳng, tôi vừa cầm nước vừa nhìn đường, uống một hơi.
“Mấy giờ rồi? Đến đâu rồi?”
“Mười giờ rưỡi, vừa tới Hà Viễn, chưa đi được một phần ba.”
“Nhanh lên!”
Tôi reo lên. Chúng tôi cách nhà chưa đầy bốn trăm cây số. Tối đi khó, giờ sáng rồi, phải tăng tốc, cố về nhà trước tối.
Giữa đường chúng tôi dừng lại giải quyết một lần, trên cầu vượt cao, hai bên là núi hoang, có gì lạ đều thấy rõ. Sau đó thằng nhỏ ngủ, tôi liên tục tăng tốc cho đến khi tới một nơi.
Tôi buộc phải dừng – cả hai chiều đều tắc cứng, trong dòng xe kéo dài vô tận có đầy zombie. Rõ ràng đã xảy ra tai nạn nghiêm trọng. Thực ra từ vài cây số trước, xe hỏng đã nhiều dần. Tôi vội quay đầu – cách đó vài cây số có một lối ra.
Thằng nhỏ bị tiếng dừng xe làm tỉnh, chưa kịp hỏi đã thấy cảnh trước mặt. Nó vội sang ghế phụ, mở điện thoại tra.
“Mười mấy cây số đến Cao Thị đều tắc, Cao Thị cũng có hơn mười triệu dân, chỉ còn cách xuống đường vành đai thôi.”
