Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh Thành Pháo Hôi: Ta Chỉ Muốn Cống Hiến Cho Đất Nước > Chương 3

Chương 3

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 3 có bản audio.

Chương 3: Ngày thường làm việc ở khu ổ chuột

 

Khu ổ chuột ngoài nghèo đói ra, an ninh cũng tồi tệ đến cùng cực, các vụ án hình sự thường xuyên xảy ra. Đáng tiếc là lính gác căn cứ rất ít khi qua khu này.

 

Gã đàn ông trông còn khá khỏe mạnh, chắc là nhờ ăn thịt.

 

Trong số động thực vật ăn được, mùi hôi của động vật nhẹ hơn thực vật nhiều, nhưng với người thường thì động vật khó săn bắt, giá cả đương nhiên cũng cao. Ở khu ổ chuột, rất ít người ăn nổi thịt.

 

“Này, tao đang nói với mày đấy!” Gã giơ con dao trong tay lên, ý đe dọa quá rõ ràng.

 

Chiêu Lam đưa cái chậu về phía trước. Gã khinh khỉnh cười: “Mày biết điều... Á!”

 

Một nắm đất chính xác bay vào miệng gã. Gã không kịp phản ứng, đám đất như có sự sống, bò dần vào sâu trong cổ họng. Chỉ một lát sau, ngực gã đau dữ dội, con dao cũng rơi xuống đất, đánh “choang” một tiếng.

 

Gã co quắp trên mặt đất, miệng mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng không phát ra được tiếng nào.

 

Chiêu Lam thản nhiên đi vòng qua người gã. Không biết sự thật, cô chỉ thấy kẻ này ngoài mạnh trong yếu.

 

Khi cô đi xa, gã bỗng nôn ra một ngụm máu tươi lẫn với đám đất đang ngọ nguậy. Cả người gã gầy tóp lại, yếu ớt bò tới nhặt dao, nhưng con dao đã bị kẻ thù cũ cướp mất, mà gã thậm chí không còn sức để đứng dậy.

 

Gã vẫn còn sống, nhưng đã thành một kẻ phế nhân.

 

Gã được khiêng về, người ta đút cho chút nước. Đám đàn em hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, gã ngắt quãng nói: “Đất... sống...”

 

Lúc đó, Chiêu Lam đã vào ở trong căn phòng 18 người, giường tầng xếp ba dọc ba ngang.

 

Nghe nói những chiếc giường tầng này được đem ra từ nhà tù. Khu ổ chuột quản lý lỏng lẻo, nhưng trong việc sắp xếp chỗ ở cũng có chút nguyên tắc. Phòng của Chiêu Lam đều là phụ nữ độc thân. Giường tầng trên ở chính giữa phòng là chỗ của cô. Trên đầu giường treo tấm thẻ danh tính khắc laser: 2—11—14 (tầng – số phòng – số giường). Ngoài ra, chỉ có một lớp ván gỗ cũ, không gì khác.

 

Thành viên mới vào ở không được những người ở trước chào đón. Họ đều nhìn Chiêu Lam bằng ánh mắt dò xét, nhưng khi cô nhìn lại thì họ lại cúi đầu.

 

So với cô gái mới đến, họ càng tò mò về chậu cây xanh kia.

 

Ngoài dây leo thối và dược liệu đặc biệt, bất kỳ thực vật biến dị nào cũng không được phép xuất hiện trong căn cứ.

 

Vậy nên đó là một chậu cây xanh bình thường. Nhưng đất đai đã không thể trồng ra cây bình thường nữa, trừ khi có dị năng hỗ trợ.

 

Dị năng giả không thể sống ở khu ổ chuột.

 

Họ đầy tò mò và nghi hoặc, nhưng không ai chủ động bắt chuyện với Chiêu Lam. Thức ăn ngày mai còn chưa có, chẳng ai bỏ sức ra để duy trì những mối quan hệ vốn chẳng đáng tin.

 

Trước khi mặt trời lặn, căn cứ đã đóng cửa hoàn toàn. Khu ổ chuột không có cửa tự động, mỗi phòng sau khi đóng lại sẽ được dán một lớp băng keo. Cũng vào lúc này, quản lý phòng nói với Chiêu Lam: “Băng keo dùng chung, trong ba ngày cô phải nộp 5 điểm cho tôi, không thì cô không thể ở đây.”

 

Căn cứ có một xưởng sản xuất băng keo nhỏ, chỉ sản xuất duy nhất loại băng keo này. Ngoài việc dán cửa, nó còn dùng để sửa chữa những thứ khác như nồi hỏng, mũ bảo hiểm, lều trại, đồ bảo hộ... Nhưng mục đích chính hơn cả là thu hồi điểm từ tay dân nghèo và sàng lọc nhân lực lao động.

 

“Biết rồi.” Chiêu Lam đáp.

 

Ban ngày, phụ nữ và trẻ em được tập trung đưa ra ngoài thu hoạch dây leo thối. Mỗi người mỗi ngày phải nộp 5 cân dây leo thối cho phần chung; phần vượt mức thuộc về người thu hoạch. Căn cứ thu mua với giá 1 điểm một cân. Người thu hoạch sau khi để lại đủ lương thực một ngày sẽ đổi hết số còn lại thành điểm.

 

Vì dây leo thối để qua đêm là thối rữa, không ăn được. Nhưng kỳ lạ là dây leo thối đã thối rữa lại không còn mùi hôi nữa.

 

Căn cứ dùng dây leo thối mục để bón đất, kết hợp với năng lực của dị năng giả hệ thực vật, có thể trồng ra ngũ cốc và rau quả quý giá.

 

Hôm sau vẫn là một ngày nắng. Phụ nữ và trẻ em xếp hàng trước cổng căn cứ theo từng phòng. Một người phụ nữ đi chiếc xe máy màu đỏ tróc sơn dừng lại trước tổ 2-01 đến 2-30. Cô ta vẫy lá cờ tam giác đỏ, phía sau một nhóm người liền đi theo.

 

Dân nghèo không có phương tiện di chuyển, chỉ có những chiếc gùi do căn cứ phát.

 

Trước khi ra khỏi cổng, Chiêu Lam đặt chậu cây vào ba lô, tay xách gùi theo sau đội ngũ. Một giờ sau, họ đến một con dốc gần nước. Mọi người bắt đầu làm việc. Thực vật biến dị đang sinh trưởng không có mùi hôi, không khí ở đây cũng không khó ngửi, nhưng suốt buổi hầu như không ai nói chuyện, lạnh nhạt như những cỗ máy cũ kỹ.

 

Chiêu Lam đi quanh một vòng, tiện tay nhổ một nắm hạt giống lạ, tìm một chỗ trồng chậu cây xuống đất. Ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve phiến lá. Giữa đầu ngón tay và phiến lá bỗng xuất hiện một lực hút yếu ớt kỳ lạ. Chiêu Lam như nghe thấy nó đang chào tạm biệt và cảm ơn mình.

 

“Cá sấu! Có cá sấu!”

 

Một tiếng thét vang lên từ bờ sông. Ngay sau đó, sự náo loạn và hoảng sợ bùng lên như nhỏ nước vào chảo dầu sôi. Phụ nữ và trẻ em hoảng loạn, nhưng người phụ nữ trên xe máy lại giơ súng bắn một phát hạ gục con cá sấu biến dị đang tấn công người.

 

Khu thu hoạch này đã được tổ khảo sát kiểm tra, bình thường không có động vật biến dị. Xung quanh cũng không có con cá sấu nào khác, chắc nó tình cờ theo dòng nước trôi tới.

 

Cá sấu biến dị có thể ăn thịt được.

 

Người phụ nữ trói con cá sấu lại, buộc vào phía sau xe máy. Còn trên bờ sông, người bị cắn run rẩy kêu cứu.

 

Không ai để ý đến cô ta.

 

Nửa giờ sau, cô ấy cuối cùng đã ngừng thở.

 

Chiêu Lam nhìn cô ấy một lúc lâu, không hiểu sao lại rất muốn đào cho cô ấy một cái hố.

 

Bịch!

 

Một hòn đá rơi xuống bên chân Chiêu Lam. Người phụ nữ lạnh lùng quát: “Làm việc!”

 

Chiêu Lam nhíu mày.

 

Đột nhiên!

 

Con dốc bắt đầu rung chuyển. Trên mặt đất hiện ra một khe nứt. Mọi người chưa kịp phản ứng, khe nứt đã nuốt chửng thi thể trên mặt đất, sau đó lại trở về im lặng, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

 

Những người khác vẫn chưa hết kinh hồn, còn Chiêu Lam lại có chút nghi hoặc. Cô không thể xác định được dị trạng vừa rồi có liên quan đến mình hay không.

 

“Lăng tổ trưởng, chúng ta có thể đổi sang chỗ khác không?”

 

Biến cố vừa rồi quá đột ngột, quá quái dị, ai cũng không thể chắc chắn nó có còn xảy ra nữa, hay khe nứt có thể xuất hiện ngay dưới chân mình.

 

Lăng tổ trưởng nhíu mày lạnh lùng liếc người đó một cái, không nói một lời. Người đó liền rụt rè cúi đầu xuống tiếp tục làm việc.

 

Ọc ọc...

 

Bụng Chiêu Lam phát ra tín hiệu đói. Thức ăn mang từ tòa nhà số 1 đã ăn hết sạch. Cô bối rối nhìn đám dây leo thối, lo lắng: Chẳng lẽ mình phải ăn thứ này? Nếu nó ngon thì còn đỡ, nhưng mùi khó ngửi thế này, lại còn đắng nữa...

 

Cô đưa tay bẻ lấy một đoạn, do dự hồi lâu mới cho vào miệng. Trong lòng đã dự đoán mức độ khó ăn của nó, chưa kịp cắn thì lông mày đã nhíu lại trước.

 

Nhưng... sao lại ngọt?

 

“Mẹ ơi, dây leo thối ở đây không thối nữa, ngọt lắm!” Một con bé đói quá không nhịn được đã ăn sống, kinh ngạc phát hiện nó lại ngọt. Nó vui vẻ giơ bàn tay gầy gò ngắn ngủn lên tận miệng mẹ: “Mẹ ăn đi, ngọt thật đấy!”

 

Mẹ của con bé mỗi ngày phải nộp 10 cân dây leo thối, chẳng có thời gian đáp lời con, theo phản xạ há miệng ăn luôn.

 

Ngay giây tiếp theo, người mẹ dừng lại động tác trong tay, đôi mắt bừng lên vẻ kinh ngạc khó tin: “Ngọt à?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi