Chương 85: Chim Công
Rốt cuộc Chiêu Lam vẫn không cho phép chuyện khoe khoang chim công rầm rộ. Nàng tìm một hôm đặt tiệc riêng ở Long Thủ Nguyên, mời mấy người muốn xem chim công, đồng thời gọi cả Thôi Phùng Xuân. Dù sao đây cũng là những bề tôi đã đi theo nàng suốt chặng đường, yêu cầu nhỏ như vậy vẫn có thể đáp ứng. Chỉ cần giấu kín tin tức thì không cần lo có kẻ học đòi, nhân cơ hội trục lợi.
Tô Miễn là người trẻ tuổi nhất trong đám. Mấy lần nhịn không được muốn sờ lông chim công, đáng tiếc chim công chẳng thèm để ý đến cậu ta, cứ vây quanh Chiêu Lam. Trong đó có sáu con công đực liên tục xòe đuôi, mong được Chiêu Lam yêu thích.
Dương Tự tính ra xuất thân cao quý nhất, từng thấy chim công do triều trước tiến cống. Đáng tiếc vì đường xá xa xôi, không hợp thủy thổ, những con đó không được tinh thần như mấy con bây giờ. Tuy không giống Tô Miễn, cứ động chân động tay, nhưng y vẫn chăm chú nhìn hồi lâu, càng nhìn càng thấy vinh dự lây, như thể bản thân cũng được trời ưu ái.
Tiết Nhị và Triệu Thập Thất cũng không dám đụng vào, chỉ thấy mấy con chim công này đều có linh tính, tuyệt đối không thể khinh nhờn.
Vì Thôi Phùng Xuân không nhìn thấy, Chiêu Lam tiện thể hỏi ông có muốn sờ thử không. Thôi Phùng Xuân lắc đầu: “Thần nghe được, chúng rất thích Bệ hạ.”
“Đương nhiên rồi!” Chiêu Lam hơi kiêu hãnh.
Tô Miễn chợt nhắc đến lông đuôi thanh điểu để ở Tam Thanh Điện: “Không biết nếu nuôi chim công lớn bằng con lạc đà thì lông đuôi có giống lông đuôi thanh điểu không?”
Thôi Phùng Xuân: “Không giống.”
“Vì sao?”
Thôi Phùng Xuân: “Thứ nhất, chim công không thể lớn đến vậy. Thứ hai, cho dù lớn đến thế, chim công cũng đã vào tuổi già, lông sẽ mất đi độ bóng.”
“Ngươi muốn à?” Chiêu Lam mỉm cười nhìn Tô Miễn.
Tô Miễn theo bản năng muốn gật đầu, nhưng lý trí lập tức kéo hắn lại. Cái tội dòm ngó thần thú hộ quốc, hắn chịu không nổi, vội lắc đầu: “Thần chỉ tiện miệng nghĩ thôi ạ.”
“Vậy thôi, vốn định bảo ngươi đã muốn thì tặng ngươi một chiếc.” Chiêu Lam cố ý tiếc nuối.
Tô Miễn nôn nóng: “Thật, thật ạ?”
Chiêu Lam: “Trẫm chưa bao giờ lừa người.”
Triệu Thập Thất và Tiết Nhị cũng đồng loạt nhìn sang. Tuy không lên tiếng, nhưng ánh mắt đã nói rõ nội tâm: Tô Miễn có rồi, còn bọn ta thì sao?
“Ai cũng có.” Chiêu Lam nói xong, tự mình trở lại lều, giả vờ lấy năm chiếc lông từ trong rương ra.
Lông của mấy con công biến dị dài tới ba bốn mét, độ dai rất tốt. Cứ vò thế nào, gập thế nào cũng được; chỉ cần đủ không gian, lấy ra là nó trở về nguyên dạng. Trước đây Chiêu Lam thấy đẹp nên nhặt mấy chục chiếc, ban đầu cũng không nghĩ có ích gì, giờ đúng lúc đem ban thưởng cho bề tôi.
Dương Tự và mọi người căng thẳng đến tim đập thình thịch: Bệ hạ sao lại có nhiều lông đuôi thanh điểu như vậy? Hôm ấy không phải chỉ rơi xuống một chiếc sao? Chẳng lẽ sau đó lại rơi thêm? Thứ quý giá thế này thật sự muốn ban cho bọn ta sao?
“Lại đây, mỗi người một chiếc.” Chiêu Lam sai Tiểu Lê chia lông xuống.
Mỗi người nhận xong đều sợ lỡ tay làm hỏng, có chút luống cuống.
Chiêu Lam bèn lấy chiếc lông trong tay Tô Miễn đứng gần nhất, hai tay vò mạnh phần ngọn một hồi. Vẻ mặt Tô Miễn suýt thì méo mó, tựa như đang nói: Bệ hạ đừng vò nữa, hỏng mất! Sao lại vò của thần, hu hu hu...
Đến khi Chiêu Lam buông tay, phẩy nhẹ một cái, chiếc lông vốn đang rối nhanh chóng trở lại như cũ. Nàng nói: “Mấy chiếc lông bình thường thôi, không cần cẩn thận quá. Chỉ cần không bị lửa đốt thì khó mà hỏng được. Đương nhiên, các ngươi không được nhổ lông chim công bừa bãi; nếu để ta biết, hừ ~”
Mọi người đồng thanh nói tuyệt đối không làm chuyện đó, nhưng tay vẫn nâng niu chiếc lông, không buông ra, ai nấy đều vô cùng phấn khích.
Cả nước chỉ có bọn họ được Bệ hạ ban lông đuôi thanh điểu, còn ai có thể sánh được?
Ngay cả Thôi Phùng Xuân cũng không nhịn được sờ chiếc lông mấy lần.
Người ta lúc phấn khích thì dễ uống quá chén. Chiêu Lam bị bầu không khí lây nhiễm, cũng uống hơi nhiều. Khi đầu óc nàng đã có chút choáng váng, Dương Tự, người có tửu lượng tốt nhất, đã gục xuống.
Trời cũng đã muộn, Chiêu Lam bèn hạ lệnh ngủ lại Long Thủ Nguyên. May là hôm sau không có đại triều, nàng cũng trốn buổi chầu đầu tiên kể từ khi làm hoàng đế.
Khi về đến Trường An, sau khi hỏi ý Chiêu Lam, Dương Tự vô cùng phô trương tuyên bố mình được hoàng thượng ban lông đuôi thanh điểu, mời nhiều đồng liêu đến phủ yến ẩm.
Giới quyền quý Trường An lập tức phát cuồng.
Năm ngoái, sau khi lông đuôi thanh điểu được trưng bày công khai ở Trường An, nó luôn được đặt trong Tam Thanh Điện, rất khó thấy. Nhiều người lỡ cơ hội trước đây đều thấy tiếc, giờ có cơ hội, phủ Thục Quốc Công nhất thời đông như chợ.
Đã là thứ vua ban thì không thể là giả.
Trong số đó tự nhiên có người từng thấy đến tìm điểm khác biệt, đáng tiếc căn bản không nhìn ra khác gì.
Dương Tự còn học dáng vẻ của Chiêu Lam, biểu diễn độ dẻo dai đặc biệt của lông đuôi thanh điểu trước mặt mọi người. Nhìn vẻ mặt đám người kia xót của muốn đánh y mà lại không dám, Dương Tự thấy vô cùng sảng khoái.
Sau đó, theo ám chỉ của Chiêu Lam, Dương Tự cố ý so sánh lông chim công thường với lông đuôi thanh điểu, để mọi người hiểu rằng: ngươi có nhổ lông chim công thì đó cũng chỉ là lông chim công, không phải lông thanh điểu, nên đừng làm hại chim công nữa.
Y lại sai thợ dệt dùng gân bò và chỉ tơ làm ra thứ giả tương tự đem bán, vừa moi tiền của sĩ tộc, vừa ngầm ám chỉ những người này: thà chơi đồ giả đẹp và bền, còn hơn đồ thật là lông chim công dễ hỏng.
Nhờ vậy gần như ngăn được nạn săn bắt chim công do truyền thuyết thanh điểu gây ra.
Còn những người như Thôi Phùng Xuân cũng được lông đuôi thanh điểu, ai nấy đều giấu rất kỹ. Tuy không nói rõ mình có, nhưng cũng không giống Dương Tự, gọi mọi người đến xem.
Tóm lại, Trường An bỗng truyền tai nhau một tin đồn: hôm đó ai đi theo Bệ hạ đến Long Thủ Nguyên đều nhận được lông đuôi thanh điểu.
Tháng mười, một ngày đại triều, Chiêu Lam trời chưa sáng đã dậy chuẩn bị lâm triều. Tiểu Lê bưng một bát canh ngân nhĩ đến. Chiêu Lam tưởng như mọi khi, đây là để lót dạ cho nàng, nghĩ cũng không nghĩ liền uống, sau đó thấy mùi vị kỳ lạ.
Nhưng hôm qua Dương Tự có nhắc hôm nay sẽ tâu xin đánh Thổ Phiên trong đại triều, Chiêu Lam hơi lo lắng nên không để bụng chuyện đó.
Trong kịch bản gốc, Thổ Phiên cũng bắt đầu gây sự vào khoảng thời gian này. Dương Tự thống soái xuất chinh, tuy thắng nhưng binh lực tổn hại gần hết.
Người Thổ Phiên rất hung hãn, người thường đến đó rất dễ bị say độ cao, dù quân đội mạnh đến đâu, chiến lực tổng thể cũng bị giảm sút.
Nhưng cũng không thể không đi, nếu không người Thổ Phiên sẽ nghĩ người Trung Nguyên dễ bắt nạt mà tiến thêm một bước xâm lấn. Đến lúc đó chiến tuyến kéo dài, chiến trường mở rộng, đối với dân chúng biên cảnh chẳng phải chuyện tốt lành gì. Hơn nữa còn đẩy nhanh việc nông sản Lũng Hữu và Kiếm Nam truyền vào Thổ Phiên, tiếp tay cho giặc.
Cách tốt nhất là dập tắt ngay từ khi mầm mống mới nhú. Nếu có thể thu Thổ Phiên vào lãnh thổ Đại Lương thì càng tốt.
Trong đại triều, Chiêu Lam cứ nghĩ mãi chuyện này. Đến khi Dương Tự dâng tấu, liền có bề tôi phản đối khai chiến, nói việc cấp thiết nhất bây giờ là nghỉ ngơi dưỡng sức, chi bằng noi theo đời trước mà hòa thân.
Chiêu Lam lập tức không vui, đứng phắt dậy: “Đại Lương ta binh hùng tướng mạnh, cần gì đem sự yên ổn giao cho thân phận nữ tử!”
Ngay sau đó, nàng đứng không vững, suýt ngất.
Đúng lúc nàng tưởng cái uy của bậc đế vương sắp mất hết thì Tiểu Lê chợt hô: “Truyền thái y!”
Chiêu Lam chợt nhớ ra điều gì: Ta cứ nói ta quên mất chuyện gì, thì ra là cái chuyện này!
