Chương 87: Kết cục + Ngoại truyện
Tháng giêng năm Tái Dân thứ tám, Triệu Thập Thất mang về rất nhiều hạt giống Tây Vực, đá quý, đồ vàng bạc, binh khí và nô lệ. Trên đường còn phát hiện ra một loại dầu đen có thể cháy, và nhờ một đệ tử Mặc gia nhắc nhở mà chế tạo được vũ khí công thủ có thể phun dầu đen.
Chiêu Lam thấy vậy, cảm thấy cũng được, lại định lén lút chế thuốc nổ. Thật ra Quân Khí Giám cũng có thuốc nổ, nhưng uy lực quá nhỏ, chẳng khác gì pháo dân gian, chỉ để nghe tiếng nổ mà thôi. Đáng tiếc, công thức nàng viết ra không bị mưa làm ướt thì cũng bị lũ chim sẻ ngoài cửa sổ giẫm loạn lên làm mờ hết cả chữ. Có thể tạo ra nhiều sự trùng hợp đến vậy, ngoài quy tắc thế giới ra, Chiêu Lam không nghĩ đến khả năng nào khác. Chiêu Lam chán nản, dứt khoát quăng bút, mặc kệ luôn.
Năm Tái Dân thứ mười, danh tiếng Đại Lương đã truyền khắp nơi. Dương Tự thậm chí còn mang về khoai tây, ngô, ớt và những nông sản từ bên kia đại dương. Đang lúc Đại Lương phát triển rực rỡ, một phen phồn vinh, Chiêu Lam lại cảm nhận được sự bài xích từ ý thức thế giới ngày càng mãnh liệt.
Chiêu Lam: Ta đã rũ tay chẳng quản gì rồi, ngươi còn ý kiến gì nữa?
Vừa càu nhàu, Chiêu Lam cũng bắt đầu chuẩn bị nhét đồ trong kho riêng vào không gian. Lần này e rằng không phải nàng chủ động rời đi, mà là vào một ngày nào đó sẽ bị thế giới đuổi ra. Nghĩ lại vẫn thấy không cam tâm, nàng tính toán thực lực của mình... không lại được. Đây là một ý thức thế giới khỏe mạnh, không giống cái tên ốm yếu ở mạt thế kia, nên vẫn là đừng nên cứng đối cứng thì hơn.
Điều đáng an ủi duy nhất là không gian lần này lớn gấp đôi không gian mạt thế, cũng có nghĩa là nàng đã có ba không gian mạt thế, mà sau khi hai không gian dung hợp lại, có thể chứa vật sống được rồi! Chỉ là vẫn còn một trạng thái khóa thời gian kỳ diệu, vật sống thả vào sẽ bị đọng thời gian, không cử động, cũng không chết.
Năm Tái Dân thứ mười một, bông vải ở Lũng Hữu sau nhiều lần cải tiến, sản lượng tăng gấp mấy lần. Tiết Nương cũng dẫn theo một nhóm thợ dệt, tình cờ chế tạo ra máy kéo sợi đạp chân có thể kéo tám sợi cùng lúc. Chiêu Lam lập tức phong tước cho bà, Tiết Nương trở thành người phụ nữ thứ hai được phong tước của Đại Lương (người đầu tiên là Tô Tam Nương). Hành động này đã kích thích mạnh mẽ giới thợ thủ công và phụ nữ, gieo vào lòng họ một hạt giống. Có thể thấy trước vài năm sau, vải bông sẽ không còn là thứ riêng của quý tộc, nó sẽ thay thế vải gai đi vào nhà dân thường. Đủ loại công cụ sẽ được đổi mới, trạng thái sinh tồn của phụ nữ cũng sẽ có những khả năng khác. Đáng tiếc, Chiêu Lam không thể nhìn thấy được nữa.
Mùa đông năm Tái Dân thứ mười một, hoàng đế băng hà, thụy là “Huy Liệt”. Tướng quốc Thôi phụ tá thái tử mới chín tuổi lên ngôi, đồng thời bí mật ám sát Dương Trụ, kẻ sớm đã không còn gây được sóng gió gì. Trong thời gian phụ chính, tướng quốc Thôi được ban Cửu Tích, được dùng Hoàng Việt thay mặt hoàng đế, được đặc ân mang kiếm đi hia lên điện, vào triều không phải bước nhanh, khi xướng lạy không gọi tên, quyền lực đạt đến đỉnh điểm. Mãi đến khi hoàng đế làm lễ gia quan trưởng thành mới trả lại chính sự.
Ngoại truyện:
Người đời sau nhất loạt giữ thái độ hoài nghi về tính chân thực của đoạn lịch sử dưới thời Lương Huy Liệt Đế. Họ cho rằng hổ dữ nghênh đón giữa đường, hươu trắng tiễn quân xuất trận, cây khô nảy mầm non, tất cả đều là cơ sở dư luận mà Huy Liệt Đế tạo ra để lên ngôi. Chuyện Thanh điểu ban lông lại càng không thể tin, chẳng phải sau này hoàng đế nào cũng đi đầu làm giả đó sao? Hình ảnh mây trên trời là thứ không đáng tin nhất, thời xưa người lưu danh muôn thuở nào mà chẳng có? Đều là lời sáo rỗng mà thôi.
Ơn nối gân của Dương Tự, tất nhiên là do Thôi Phùng Xuân cố ý nhường công cho Huy Liệt Đế, mục đích là để lôi kéo Dương Tự. Việc mỏ sắt ở Tây Châu xuất hiện cũng là do tiêu tốn vô số nhân lực vật lực mới dựng nên được.
Chuyện ngược biển lên bắc đánh U Châu không phải ba nghìn người mà là ba vạn người, chỉ là khi đến được Ti Sa Thành thì chỉ còn ba nghìn. Điểm này cũng trở thành chứng cứ cho việc Huy Liệt Đế thích làm việc lớn, ngoan cố tự phụ. Đáng tiếc, dù là ba nghìn hay ba vạn, giới khảo cổ đến nay vẫn chưa tìm được ghi chép sử liệu xác thực.
Chuyện dùng thuốc độc giết cha ruột, dùng hổ siết chết mẹ kế lại có rất nhiều người khẳng định chắc chắn là thật. Họ nói, dù không có sử liệu chứng minh, nhưng nhiều người truyền miệng như vậy, nhất định không sai được. Lại còn có Kinh Quan Đột Quyết chứng thực tiếng tàn bạo của Huy Liệt Đế.
Duy chỉ có công lao trong việc nông nghiệp là không bị phủ nhận. Tiêu chuẩn chọn giống để lại năm đó đến nay vẫn còn được áp dụng.
Những điều trên trực tiếp khiến Huy Liệt Đế trở thành hai thái cực trong mắt người đời sau. Mọi người vì muốn chứng minh mình đúng mà cãi qua cãi lại, sớm đã chẳng còn gì mới lạ. Chỉ trách thời kỳ cuối nhà Lương quá loạn lạc, sử liệu gần như thất lạc hoàn toàn, chỉ để lại một truyền thuyết. Cãi qua cãi lại cũng chỉ là tranh luận về một nhân vật do mình tưởng tượng ra mà thôi.
Mãi đến khi giới khảo cổ phát hiện ra lăng mộ của Trung Vũ Công (thụy hiệu, tôn xưng) Dương Tự, và từ trong mộ lấy ra một cọng lông khổng tước dài 3,68 mét. Qua giám định của chuyên gia, cọng lông khổng tước là thật. Lại có nhà động vật học và đại lão trong giới sinh vật học giám định, xác định loài khổng tước này không thuộc bất kỳ loài khổng tước nào đã biết, có thể là loài đặc biệt chỉ tồn tại riêng trong thời kỳ Huy Liệt Đế.
Cuộc tranh luận của dân chúng về thời kỳ Huy Liệt Đế lại trở nên ầm ĩ hơn bao giờ hết. Còn trên thế giới, người ta vẫn luôn cho rằng chuyện nhà Lương từng bá chủ đại dương hơn một nghìn năm trước chỉ là lời khoác lác của người Tung Của, vì không có sử liệu chứng minh. Sau cơn đại biến động của thế giới, rất nhiều chủng tộc cổ xưa đã diệt vong, Tung Của ba trăm năm trước quả thực cũng sống rất tệ, đến mức nhiều người dân tự mình tin vào bộ luận điệu đó, dần hình thành tư tưởng kiểu ‘của người khác = trào lưu tiên tiến, của nhà mình = đồ bỏ đi lạc hậu’. Ngay cả chuyện truyền bá giống loài cũng bị biến thành công lao của một nhóm nhà mạo hiểm do người nước ngoài bịa đặt ra.
Việc phát hiện lăng mộ Dương Tự đã biến truyền thuyết năm xưa thành hiện thực, cũng làm lòng người phấn chấn. Trên mạng bỗng nhiên có rất nhiều người thảo luận: Ngày xưa chúng ta lợi hại như vậy, vì sao sau này lại yếu đến thế? Vì sao lịch sử nhà Lương lại thất lạc triệt để đến vậy? Không ai có thể trả lời.
Trong ngành giải trí, một đạo diễn nào đó nhân lúc cơn sốt đang lên đã làm một bộ phim rồi công chiếu vào dịp Tết Nguyên đán. Quảng bá nói rằng đây là chính kịch đẳng cấp sử thi, bám sát sử liệu kể về cuộc đời truyền kỳ của Lương Huy Liệt Đế, trường cảnh hoành tráng đẹp mắt, nhìn một cái là biết ngay phim có tâm. Rất nhiều người đi xem, xem xong đều hận không thể cầu cho mình một đôi mắt chưa từng xem qua.
【Trời ơi, nhức cả mắt! Phim này không nên gọi là 《Đại Lương Huy Liệt Đế》, mà nên đổi thành 《Chuyện ta và ba gã trai bám vừa quấn quýt yêu đương vừa nằm không cũng thắng cả thiên hạ》! Biên kịch mày nói tao nghe, tại sao nhất định phải đặt tướng quốc Thôi thành người độc thân còn thầm thương Huy Liệt Đế? Thôi Đàn Cung hóa ra là nhặt về à? Huệ Đế mới là con ruột của tướng quốc Thôi? Tình quân thần tốt đẹp như vậy, sao cứ phải tưởng tượng thành chuyện yêu đương cho bằng được? Không yêu đương thì chết à?】
【Tao cũng bó tay luôn. Nói trước, tao là fan sự nghiệp của Đại Ma Vương râu quăn Dương Tự. Đại Ma Vương bề ngoài độc thân, nhưng thị thiếp, sủng thiếp, ái thiếp chẳng thiếu một ai. Sau này còn có con trai kế thừa tước vị, sớm đã là gã đàn ông già từng trải trăm trận, sao lại biến thành chú cún to ngây thơ thế này?】
【Mày trên lầu thích ai không thích, lại đi thích trai hư à?】
【Người trên lầu nhìn cho rõ đi, người ta là fan sự nghiệp! Fan chính là bá đồ trên biển đấy, cảm ơn nhé!】
【Khổ nhất vẫn là Triệu Thắng. Vì tình yêu mà bị đám lâu la đâm thành con nhím. Biên kịch mày mở mắt ra mà xem, Triệu Thắng là chết trận, 48 tuổi chết ở chiến trường Tây Vực, chết sau Huy Liệt Đế mấy năm trời! Tuy công tích không bằng Đại Ma Vương, nhưng cũng đâu thể chết uất ức như vậy được?】
【So thảm à? Có gì thảm bằng Tiết Phúc Diệp thầm yêu Kỷ Tiểu Lê, mà trong lòng Kỷ Tiểu Lê chỉ có bệ hạ? Tao thực sự nghi ngờ biên kịch ngay cả Baidu cũng không thèm tra. Tiết Phúc Diệp và nữ quan Kỷ rõ ràng là anh em họ mà! Loạn luân cái gì vậy trời!】
【Hắc hắc, đoàn làm phim có coi Baidu ra gì đâu! Họ tự xưng là nghiên cứu hết thảy tư liệu văn tự trong mộ Dương Tự, thực tế chỉ thấy đúng câu “Vua ngự đến Long Thủ Nguyên, ta cùng Thôi tướng, Triệu tướng quân, Tiết tướng quân, Tô thiếu khanh hầu cạnh, vua ban lông thần, say mèm không về.” với câu “Tháng mười, hoàng đế có thai” rồi tưởng tượng bậy bạ. Tuy thân phụ của Lương Huệ Đế là một ẩn số, nhưng trong mộ Dương Tự căn bản không có sử liệu nào chứng minh Thôi tướng chính là cha cậu ta. Cứ thế này mà cũng gọi là bám sát lịch sử à?】
【Kẻ mù chữ hỏi một câu: Tiết Phúc Diệp và Kỷ Tiểu Lê họ còn khác nhau, sao lại là anh em họ được?】
【Vì Tiết Phúc Diệp vốn họ Kỷ, sau này vì cảm tạ ơn cứu mạng của nhà họ Tiết nên không đổi lại họ cũ. Nhưng Tiết Phúc Diệp có hai con trai, con cả đã đổi về họ Kỷ để nối dõi tông tộc, con thứ vẫn họ Tiết.】
【Cải biên không có nghĩa là bịa bậy, độ hot không phải ăn theo kiểu đó. Phim của công ty giải trí XX từ nay tao không xem nữa!】
【Kẻ thích drama như tao ngại ngùng giơ tay một cái. Tại sao Dương, Thôi, Triệu đều có cả rồi, mà lại quên mất Đại Tư Nông Tô Miễn của chúng ta? Chú cún sữa không đáng yêu sao? Đã muốn drama thì sao không drama đến cùng luôn đi!】
【Người trên lầu... bỗng dưng thấy mày nói có lý thật đấy.】
【Hàng ngũ chúng ta có kẻ phản bội rồi!】
【Này, đừng có lạc đề nữa!】
……
