Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Ta Mang Em Trai Sống Sót, Báo Thù Cả Nhà > Chương 53

Chương 53

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 53 có bản audio.

Chương 53: Máy phát điện

 

Chiều ngày thứ sáu Tô Niệm ở nhà bác cả, máy phát điện đột ngột dừng.

 

Không phải chết máy từ từ – mà là một tiếng “rắc” rồi tắt phụt ngay lập tức. Tiếng kim loại va đập khi lưỡi cắt bị kẹt vọng ra từ nhà kho phía sau, đèn trong cả biệt thự chớp lên một cái rồi tắt hẳn. Bóng đèn cuối cùng còn sáng được trên chiếc đèn chùm ở phòng khách nhấp nháy hai lần, dây tóc bên trong đốt lên một vệt sáng cam mảnh rồi chìm vào bóng tối.

 

Tủ lạnh đã ngừng hoạt động từ lâu. Đám thịt đông đã thối rữa trong cái nóng nhiều ngày, và khi hệ thống làm lạnh ngừng hoạt động, không khí trong nhà bắt đầu trở nên nhớp nháp. Chiếc bếp từ nhỏ Lý Quế Lan đang dùng để nấu cháo trong bếp cũng mất điện. Bà khuấy mấy vòng trong nồi mới nhận ra đáy nồi không sôi nữa. Bà sững lại một chút, rồi quăng cái muôi xuống bếp, vừa chửi bới vừa đẩy cửa đi ra sân sau.

 

“Lại chuyện gì nữa! Có chút đồ nóng hổi mà cũng không yên—”

 

Tô Kiến Quốc đứng dậy khỏi ghế sofa, bụng bia phệ ra, đi vỗ vào vỏ sắt của máy phát điện. Một tiếng “bốp” khô khốc, máy vẫn đứng yên, mấy con ốc vít trong hộp dụng cụ bên cạnh rơi ra lăn lông lốc trên mặt tôn. Ông ngồi xuống, mở nắp kiểm tra, cầm đèn pin soi vào trong hồi lâu, chỉ thấy một đống linh kiện mình chẳng biết là gì: vỏ sắt đen, cuộn dây đồng, mấy ống dầu, và vài lỗ ốc xám xịt. Ông chẳng hiểu gì, chỉ lặp đi lặp lại động tác xoa cằm, ngoái nhìn xem Tô Chí Viễn đã tới chưa.

 

Tô Chí Viễn từ trên lầu bước xuống, dáng đi thong thả. Anh nhận lấy đèn pin từ tay Tô Kiến Quốc, ngồi xổm trước máy phát điện, ra hiệu cho Lý Quế Lan tránh ra một chút, rồi lần lượt kiểm tra từng mạch điện. Đường dầu – trong bình dầu diesel còn khoảng nửa thùng, các ống dầu nối bình thường, không có tắc nghẽn hay rò rỉ. Mạch điện – dây nối còn nguyên, cầu chì không cháy, các đầu cắm đều chắc chắn. Anh kiểm tra rất kỹ, nhưng động tác mang vẻ kiên nhẫn của kẻ bực bội, như thể đang bị ép khám cho một cỗ máy hỏng hóc chẳng đáng để sửa.

 

Sau đó anh mở hộp dụng cụ. Bên trong xếp gọn gàng mấy cái cờ lê, tua vít, một cuộn băng keo điện và vài con ốc dự phòng – nhưng tất cả phụ tùng nằm gọn trong góc, chỉ thiếu mất bugi.

 

Anh nhìn chằm chằm vào cái lỗ bugi trống rỗng, im lặng hồi lâu.

 

Lý Quế Lan bên cạnh lục lọi phụ tùng trong hộp, miệng lẩm bẩm rằng bugi vốn dĩ nằm trong đó, lại nói là do chú Vương lần trước sửa không lắp vào. Tô Chí Viễn không đáp, chỉ dùng ngón tay miết một vòng quanh mép lỗ bugi – sạch sẽ, không dính dầu, không có muội than, cũng chẳng có mảnh vụn nào. Không phải do sử dụng mà cháy rụi, mà là bị người ta tháo đi.

 

Anh đứng dậy, giọng bình tĩnh đến lạ lùng, nói một câu khiến cả biệt thự im phăng phắc: “Tất cả những thứ có giá trị trong kho của chúng ta đều trục trặc. Bánh quy thì mốc, thuốc thì giả, bugi máy phát điện bị người ta tháo mất. Không phải ngẫu nhiên. Là có người đang chơi chúng ta từ đầu đến cuối.”

 

Lý Quế Lan mở hộp dụng cụ ra thì phát hiện bugi không cánh mà bay, cả nhà lục soát khắp nơi vẫn không thấy. Khi Tô Chí Viễn đứng giữa kho liệt kê từng chuyện một, trên mặt không hề tức giận, chỉ có sự lạnh lùng – cái lạnh của một người cuối cùng cũng không thể tự lừa dối mình nữa sau khi bị người ta tính kế từ đầu đến cuối.

 

Tô Uyển là người bùng nổ đầu tiên. Cô đứng ở đầu cầu thang, tay bấu chặt lan can, giọng the thé và vỡ vụn, nói rằng cô đã bảo là có người đang theo dõi bọn họ, bánh quy, thuốc, cái đồ chơi tự nhiên hát, giờ đến máy phát điện cũng hỏng, anh còn định nói cô suy nghĩ nhiều nữa không. Tô Chí Viễn gầm lên bảo cô im miệng, hai anh em đứng trong phòng khách chỉ thẳng mặt nhau gào ầm ĩ. Lý Quế Lan đứng giữa can ngăn – kéo tay áo Tô Chí Viễn, lại đẩy vai Tô Uyển, trên mặt lấm tấm mồ hôi và vẻ sắp khóc, mắng Tô Uyển không nên cãi lại, rồi lại mắng kẻ trộm bugi sẽ chết không yên lành.

 

Tô Kiến Quốc đứng cạnh tủ lạnh thở dài, bảo hay là kiểm kê lại số lương thực còn lại xem có thể cầm cự được bao lâu. Không ai trả lời ông.

 

Tô Niệm ngồi xổm trong góc bếp lặng lẽ rửa bát. Nước máy đã ngừng từ lâu, cô dùng nước giếng dự trữ trong chậu chậm rãi rửa chén đũa hôm nay, ngón tay nhẹ nhàng xoay chiếc giẻ trong nước. Mấy cọng rau dính dưới đáy bát, cô tỉ mỉ gỡ từng chút một. Ngoài phòng khách ồn ào như vỡ chợ, giọng Tô Uyển chói lói xuyên cả sàn nhà, tiếng gầm gừ của Tô Chí Viễn như bị nén lại, tiếng khóc lóc chửi bới của Lý Quế Lan xen vào như cái loa lạc giọng. Phía cô chỉ có tiếng nước và tiếng chén đĩa chạm nhau khe khẽ.

 

Khi Lý Quế Lan đi ngang qua cửa bếp, bà đỏ hoe mắt mắng cô một câu, bảo cô rửa bát sạch sẽ một chút, đừng có lười biếng. Cô dạ một tiếng, rồi tiếp tục rửa.

 

Đợi cô rửa xong bước ra khỏi bếp, cuộc cãi vã ở phòng khách đã lắng xuống. Tô Uyển ngồi trên sofa không nói tiếng nào, thỉnh thoảng lấy tay áo chấm khóe mắt. Tô Chí Viễn dựa vào lan can cầu thang, sắc mặt trầm xuống không đoán được đang nghĩ gì. Tô Kiến Quốc ngồi xổm bên cạnh, nhặt từng linh kiện trong hộp dụng cụ bỏ lại chỗ cũ, rồi đếm lại danh sách lương thực hai lần.

 

Rồi Tô Chí Viễn đột nhiên quay đầu, ánh mắt xuyên qua phòng khách tối mờ, dừng trên người cô.

 

“Tô Niệm.”

 

Cô không dừng lại, tiếp tục đặt chiếc bát cuối cùng lên giá úp.

 

“Từ khi mày đến, mấy chuyện này cứ nối tiếp nhau xảy ra. Có phải mày không?”

 

Tay cô khựng lại trong nước một giây. Chỉ một giây. Rồi cô tiếp tục úp bát, đưa bàn tay ướt sũng lau lên tạp dề, quay người nhìn Tô Chí Viễn, vẻ mặt bình thản, giọng nói không chút gợn sóng: “Không phải tôi. Tôi chỉ đến đây kiếm bữa cơm.”

 

Tô Chí Viễn nhìn cô chằm chằm mấy giây, không nói gì. Căn phòng khách im lặng như thể tất cả đều nín thở. Cuối cùng anh dời ánh mắt, quay người đi về phía cầu thang, buông lại một câu: “Tốt nhất là không phải mày. Nếu để tao tra ra, mày và thằng em mày cút khỏi đây.”

 

Tô Niệm cúi đầu, tiếp tục lau bát. Ngón tay chạm vào mép bát, cô cảm nhận được một vết xước rất nhỏ, chắc là do trước đó bị sứt một miếng. Cô lần theo vết xước đó, thầm tính thời gian. Đêm mai, chậm nhất là đêm mai, cô phải đưa chú Vương và Trần Minh ra ngoài, rồi – đến lúc phải tính sổ với những người ở đây rồi."

]

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi