Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Ta Mang Em Trai Sống Sót, Báo Thù Cả Nhà > Chương 54

Chương 54

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 54 có bản audio.

Chương 54: Tôi Đến Để Đòi Nợ

 

Đêm máy phát điện ngừng quay, toàn bộ đèn trong biệt thự đều tắt. Lý Quế Lan lục ra mấy cây nến thắp ở phòng khách và nhà bếp, ánh lửa chập chờn trong gió lùa, kéo bóng người trên tường dài ra vừa mảnh vừa mảnh. Tô Kiến Quốc ngồi xổm trong kho đếm lại lương thực một lần nữa – còn mấy thùng bánh quy nén và nửa thùng đồ hộp, là chút vốn liếng mà ông ta tưởng có thể chống đỡ được những ngày khó khăn nhất trong ba tháng. Tô Uyển ngồi trên bậc thang ôm đầu gối không nói gì, Tô Chí Viễn dựa vào lan can hành lang tầng hai, cúi đầu nhìn mấy đốm lửa nhảy nhót dưới nhà, cả đêm không mở miệng.

 

Tô Niệm biết anh ta đang chờ. Không phải chờ trời sáng – mà là chờ cô lộ ra sơ hở.

 

Cô làm trước tất cả những việc ngày mai phải làm, đổ sạch thùng rác, lau sạch vết dầu mỡ trên bếp, xếp nốt mấy cái bát cuối cùng dưới ánh nến mờ. Xong xuôi, cô trở về tầng hầm, ngồi bên cạnh giường xếp, Tiểu Triết vẫn chưa ngủ, ôm con thỏ bông nằm trong túi ngủ, ngửa đầu nhìn cô. Cô xoa đầu nó, nói tối mai chị sẽ đưa em về nhà. Nó chớp mắt, hỏi người xấu ở đây thì sao. Tô Niệm nói người xấu sẽ có kết cục của người xấu. Tiểu Triết nghĩ một lát, đẩy con thỏ về phía cô, nói thỏ cũng ở với chị. Cô nhận lấy con thỏ đặt bên cạnh gối nó, kéo khóa túi ngủ cho nó, rồi dựa vào đầu giường nhắm mắt, âm thầm nghĩ lại kế hoạch đêm nay từ đầu đến cuối.

 

Hai giờ sáng, Tô Niệm mở mắt đúng giờ. Trên lầu đã không còn tiếng bước chân, tiếng ngáy của Lý Quế Lan từ phòng ngủ chính vẳng lại mơ hồ. Cô nhẹ nhàng dịch Tiểu Triết vào phía trong túi ngủ, nhét con thỏ vào vòng tay nó, rồi lặng lẽ đứng dậy, chuẩn bị xuống tầng hai của tầng hầm để gọi chú Vương và Trần Minh dậy – đêm nay là đêm cuối cùng. Nhưng giác quan không gian của cô nhanh hơn một bước, bắt được động tĩnh phía sau – có người đang đi xuống cầu thang tầng hầm. Cô dừng mọi động tác, nép vào tường, hạ nhịp thở xuống mức nông nhất. Tiếng bước chân đó không nhanh không chậm, trầm và vững, đi thẳng qua hành lang tầng một, đẩy cánh cửa tầng hầm khép hờ, rồi dừng lại giữa nhà bếp.

 

Tô Niệm bước ra khỏi tầng hầm, chân trần đạp lên nền gạch men lạnh buốt, thấy Tô Chí Viễn đứng giữa nhà bếp, lưng quay về phía bếp. Cây nến đã cháy đến đoạn cuối, ánh lửa chia khuôn mặt anh ta thành hai nửa sáng tối – khóe miệng mím chặt xuống, dưới mắt là quầng thâm sẫm màu. Anh ta nghe thấy tiếng ma sát nhẹ của bàn chân cô trên gạch, không quay đầu, chỉ mở miệng với giọng đầy chắc chắn.

 

“Tô Niệm, cô đừng giả vờ nữa.”

 

Tô Niệm không nói gì. Cô dựa vào khung cửa bếp, ngón tay thả lỏng bên hông. Trong không khí chỉ có tiếng tim nến thỉnh thoảng kêu lách tách.

 

“Đồ trong kho là do cô giở trò.” Anh ta quay người đối diện với cô, ánh nến nhảy lên hai lần trong mắt anh ta. “Bánh quy nén, thuốc men, bugi. Là cô làm.”

 

Tô Niệm không phủ nhận. Cô chỉ nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng như đang xác nhận một đáp án mà cô biết từ lâu – “Anh có chứng cứ gì?”

 

Tô Chí Viễn cười lạnh một tiếng. Anh ta nói anh ta không có chứng cứ. Rồi anh ta bước lên một bước, ánh nến sau lưng nén bóng anh ta thành một mảng tối dày đặc in lên tường đối diện – nhưng anh ta nói anh ta không cần chứng cứ, nói sáng mai anh ta sẽ đuổi cô và em trai cô ra ngoài, ngoài kia đầy xác sống, hỏi xem họ sống được bao lâu.

 

Tô Niệm dựa vào khung cửa nhìn anh ta. Người này trước tận thế đã giết cha mẹ cô, sau tận thế đã chia nhau ăn thịt em trai cô. Giờ phút này đứng trước mặt cô dùng “các người sống được bao lâu” để uy hiếp, tưởng cô vẫn sẽ tỏ ra yếu đuối. Rồi cô cười – không phải chế giễu, không phải giận dữ, mà là nụ cười của người đã chờ quá lâu, cuối cùng cũng không cần phải chờ nữa. Cô đứng thẳng người khỏi khung cửa, bước tới trước một bước, ánh nến nhảy lên trong đồng tử cô.

 

“Tô Chí Viễn, anh có biết vì sao bánh quy nén của anh bị mốc không?”

 

Anh ta sững lại.

 

“Vì tôi đã đổi.” Tô Niệm từng bước tiến lại gần, giọng bình thản như đang đọc một danh sách vật tư. “Thuốc của anh – Amoxicillin, Cephalexin, thuốc cầm máu – toàn là vitamin C và canxi. Bugi máy phát của anh nằm trong tay tôi. Khẩu súng trong ngăn tủ bí mật của anh – là đồ chơi, súng thật ở chỗ tôi.”

 

Sắc mặt anh ta tái đi từng lớp, từ trán xuống gò má, từ gò má xuống cằm, cuối cùng chỉ còn lại ánh nến phản chiếu trên làn da trắng bệch, ánh vàng ấm yếu ớt lung lay.

 

“Anh tưởng vì sao tôi vào nơi trú ẩn này? Để báo ân? Để nương nhờ các người?” Cô đứng trước mặt anh ta – kiếp trước bị gia đình này trói vào cột nhà hoang, miệng nhét giẻ, nghe Tô Kiến Quốc nói thịt em trai cô rất ngon, rồi bị xác sống xé xác. Cô đã tưởng tượng cảnh này vô số lần trong đầu, bây giờ cuối cùng cũng đứng trước mặt anh ta. Rồi cô nói từng chữ một.

 

“Tôi đến để đòi nợ. Anh nợ tôi. Anh nợ cha mẹ tôi. Anh nợ Tiểu Triết.”

 

Đồng tử Tô Chí Viễn đột nhiên co lại. Đó không chỉ là sự kinh hãi khi bị vạch trần – mà là trong khoảnh khắc anh ta nhớ lại cảm giác thanh thản năm mười sáu tuổi khi chui xuống gầm xe của chú ruột để nới lỏng con ốc phanh, và nỗi sợ hãi không kìm được dâng lên từ lồng ngực khi bị người phụ nữ trước mặt vạch ra từng món một. Anh ta không nói gì, yết hầu lăn lộn một cái, lùi lại nửa bước, lưng đập vào mép bếp phát ra tiếng va chạm trầm đục.

 

Tô Niệm nhìn nửa bước lùi đó của anh ta. Kiếp trước cô một mình ngay cả cái bóng của anh ta cũng không chạm tới, kiếp này anh ta đã lùi bước. Cô quay người đi ra ngoài, giọng nói để lại phía sau: “Trước khi trời sáng, tôi sẽ đi. Nhưng trước khi đi, tôi muốn anh nhìn tôi sống bước ra khỏi đây. Rồi chờ chết.”

 

Cô bước ra khỏi bếp, ánh nến sau lưng lay động hai cái, rồi tắt. Trong bóng tối chỉ còn tiếng thở của một mình Tô Chí Viễn đứng trước bếp, nặng nề và không đều, như bị thứ gì đó bóp nghẹn cổ họng. Tô Niệm không quay đầu. Cô băng qua hành lang, bước chân rất nhẹ, đi về phía tầng hầm – còn hai người đang chờ cô dẫn ra ngoài. Còn ngôi biệt thự phía sau mà cô từng tràn đầy cảm kích bước vào, giờ chỉ còn một ngọn nến đã tắt, và một người đàn ông cuối cùng cũng nhận ra mình từ đầu đến cuối đang bị đẩy từng chút một xuống vực sâu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi