49. ĐẤT HỒI LONG
Xung quanh tối om, chỉ có ánh đèn le lói từ phía sau hắt tới. Nhờ ánh đèn ấy, tôi có thể thấy những nấm mồ nhỏ không bia, hết cái nọ tiếp cái kia, chồng chất lên nhau, dày đặc đến mức dường như nhìn không thấy điểm cuối.
Ánh sáng phát ra từ phía sau. Tôi thót tim, từ từ quay người lại, và chứng kiến một cảnh tượng nghẹt thở:
Bên tay trái tôi, tức là bên tay phải của toa tàu lúc nãy, là ba nấm mồ nhỏ xếp sát nhau. Trước mỗi nấm mồ có đặt một hộp thạch rau câu, trên còn cắm thìa nhựa. Trên nấm mồ ngoài cùng, có cắm một cây sào, trên sào treo một chiếc lồng đèn trắng, ánh sáng chính từ đó tỏa ra. Tôi nhìn vị trí, hóa ra nó chính là cái đèn ở giữa toa tàu!
Đối diện ba nấm mồ này, cách nhau đúng một lối đi tàu hỏa, là năm nấm mồ nhỏ xếp thẳng hàng. Bên cạnh nấm mồ gần tôi nhất, không biết ai đã đặt một cái bô tiểu. Và cái bô này, nếu tôi không đoán nhầm, chính là cái nhà vệ sinh mà mọi người vẫn xếp hàng chờ lúc nãy trong toa tàu!
Phía xa hơn, có một nấm mồ đơn độc, trên đó dán một tấm bùa vàng. Tôi nghĩ, chắc vừa rồi tôi đã ngủ trên nấm mồ đó!
“Bốp!” – Đột nhiên có người vỗ vai tôi từ phía sau. Không sợ anh cười, tôi suýt tè ra quần vì sợ.
Giữa chốn đồi núi hoang vu, chỉ có một mình anh đứng giữa những nấm mồ, trước mặt còn có một con bù nhìn giấy mặt trắng bệch, xung quanh tối om toàn mồ mả, nguồn sáng duy nhất là chiếc lồng đèn trắng, gió thổi nhẹ là lắc lư. Kết quả, đột nhiên có người vỗ vai anh từ phía sau, không bị hù chết đã coi như gan to lắm rồi.
Tôi run bần bật quay đầu lại, thì thấy Hoàng Ngưu đang nheo mắt cười đểu. Nói thật, hắn cười đểu thật, nhưng khoảnh khắc này tôi lại thấy nụ cười ấy có vẻ không đểu đến thế.
Thấy tôi quay lại, câu đầu tiên của hắn là: “Mẹ mày, thế mà không chết à? Thằng nhóc gan to đấy.”
Tôi nói: “Không bị chúng nó hù chết, suýt thì bị mày hù chết.”
Hắn nói: “Mày tưởng tao muốn hù mày chắc? Tối thế này, mày biết có bao nhiêu em bé đang đợi ông đây đến dỗ không? Vì cứu mày, tao chạy từ xa tới, tao nói cho mày biết, đừng có chọc tao, ông đây đang đầy bụng lửa đây.”
Tôi nghĩ, đúng thật, hôm nay tôi với hắn mới gặp lần đầu, điểm chung lớn nhất là đổi số điện thoại cho nhau, còn tôi thậm chí còn chưa lưu tên hắn, hắn cũng chỉ coi tôi là một khách hàng. Thế mà hắn vẫn đến tìm tôi. Dù sao đi nữa, tôi nói với hắn một câu: “Cảm ơn.”
Hắn xua tay: “Thằng nhỏ đừng có mà sến với tao, tao tính phí đấy. Chuyến này, tính tổng cộng hết khoảng 15 nghìn tệ. Xem như có duyên, tao giảm cho mày, 10 nghìn tệ, chấp nhận WeChat Pay hay chuyển khoản.”
Tôi nghe mà há hốc mồm. Đời cũng có người thực dụng thế sao? Nhưng nghĩ lại cũng đúng, người ta từ xa chạy tới nghĩa địa cứu mày, đòi chút tiền thì có sao? Vấn đề là tôi không có tiền, cả người chỉ có hai trăm tệ ông hai để lại lúc đi.
Hắn thấy tôi không nói gì, lại vỗ tôi một cái: “Đừng có giả vờ ngây thơ. Vừa nãy không bị chúng nó hù chết, giờ nhắc tới tiền là giả vờ ngây thơ. Mày nói xem mày sao mà yêu tiền thế? Tiền là vật ngoài thân, nhìn tụi nó kìa, đứa nào còn xài được tiền?”
Tôi không tiếp lời, vì biết nói không lại hắn. Tôi chỉ vào nấm mồ có treo lồng đèn, đánh trống lảng: “Rõ ràng tôi lên tàu hỏa, sao lại ra đây?”
Hắn bực mình: “Tự mày chạy tới đấy.”
Tôi nghĩ một lát, rồi nói: “Tôi ở trên tàu suốt, phát hiện toa này có vấn đề nên mới chạy, nhưng chạy mãi không ra.”
Hắn chỉ một chỗ không xa: “Thấy không, chỗ đó là đường sắt, phía trước có một ga nhỏ, mày vừa xuống ga đó. Lúc tao đuổi tới thì mất hút mày rồi. Tìm mày cả buổi, tới lúc tìm thấy thì mày đang ngủ trên cái mồ đất kia. – Thầy ơi, em muốn phỏng vấn thầy một tí: Sao thầy lại lên được toa số 21? Chẳng lẽ thầy không biết toa đó chuyên chở người chết à?”
Mãi sau tôi mới biết, sở dĩ có toa tàu như vậy là vì có người chết không muốn hỏa táng, muốn rơi xuống gốc rễ, nên một số tàu hỏa sẽ thêm một toa cuối, chuyên chở những người đã khuất về nhà.
Nhưng lúc đó tôi không biết, nên lắc đầu: “Sao tôi biết được? Tôi hỏi nhân viên tàu toa tôi ở đâu, cô ấy bảo tôi đi thẳng tới toa cuối lên là được, thế là tôi lên.”
Hắn nhìn tôi, ánh mắt như nhìn thằng đần: “Mẹ mày, sao mày không ngu chết đi? Mày phân biệt được toa 20 với toa 21 không?”
Tôi im lặng, vì không biết nên nói gì.
Hắn thấy tôi không nói, cũng không hỏi nữa, mà đổi câu khác: “Mày có biết vừa nãy mày làm gì trong đám mồ đất đó không?”
Tôi nói: “Tôi chạy mãi, muốn chạy ra ngoài.”
Hắn cười một tiếng: “Theo kiểu chạy của mày, chạy tới chết cũng không ra nổi.”
Tôi hỏi: “Kiểu chạy gì? Mày biết tao chạy thế nào à?”
Vừa dứt lời, hắn lôi điện thoại từ túi ra, mở video. Trong đó có mấy đoạn, nhưng không ngoại lệ, đều quay ở chốn đồi núi hoang vu này.
Hắn mở đoạn đầu cho tôi xem. Hình ảnh không rõ lắm, nhưng tôi vẫn thấy mình nằm trên nấm mồ cuối cùng, rồi đột nhiên ngồi dậy, chậm rãi đi ra phía sau dãy mồ, đứng yên ở đó, chắc là xếp hàng chờ đi vệ sinh.
Đoạn thứ hai, tôi đi qua nhà vệ sinh, tiếp tục đi tới, có vẻ muốn tìm nhà vệ sinh ở toa trước. Nhưng trong video, tôi đi tới chỗ cái bô tiểu, bất giác quay người, rồi tiếp tục đi. Tới vị trí nấm mồ cuối, tôi khựng lại rõ rệt, sau đó bắt đầu tăng tốc, chạy.
Đoạn thứ ba là tôi cứ chạy trong lối đi đó, từ đầu tới cuối, rồi từ cuối lên đầu.
Xem tới đây, Hoàng Ngưu nói: “Mày xem, kiểu chạy này, chạy tới chết mày cũng không ra.”
Lúc này tôi mới vỡ lẽ: không phải tôi không chạy ra khỏi “toa tàu” đó, mà mắt tôi đã lừa tôi. Tôi tưởng mình cứ chạy thẳng, nhưng thực ra chỉ quay vòng tại chỗ.
Rồi tôi chợt nhận ra một vấn đề, hỏi: “Mày biết tao ở trong đó quay vòng, sao không chạy vào kéo tao ra? Còn có tâm trạng quay video à?”
Hoàng Ngưu nói: “Mẹ mày, mày biết chỗ này là chỗ nào không? Chỗ này gọi là ‘Đất Hồi Long’.”
Tôi hỏi: “Đất Hồi Long là gì?”
Hoàng Ngưu ngồi xổm xuống đất, móc điếu thuốc ra, châm lửa hút một hơi, chỉ phía sau chúng tôi: “Đằng sau có một ngọn núi, tên là ‘Núi Hồi Long’. Vốn dĩ không nổi tiếng, sau này có một đội quân của quan bị quân Nhật đuổi tới đây, đường cùng. Người đó hỏi một bác nông dân chỗ này tên gì, bác nói là ‘Núi Hồi Long’. Viên quan đó nói: ‘Hồi Long, tên tao có chữ Long, Hồi Long Hồi Long, là bảo tao phải đánh trận lật ngược thế cờ!’
Hoàng Ngưu gảy tàn thuốc, tiếp: “Quả nhiên, trận đó thắng, giết được nhiều quân Nhật. Sau đó lên như diều gặp gió, làm tới chức khai quốc nguyên soái. Chỗ này phía sau là Núi Hồi Long, phía trước có một con sông, mang ý ‘Hồi Long bơi nước, phú quý tề thiên’. Vốn dĩ là đất tốt, ai chôn vào cũng không cần giàu sang, ít nhất con cháu đời sau không lo ăn mặc. Nhưng một lần chôn nhiều người thế này, chẹp chẹp, đừng nói mày, ngay cả tao vào đó cũng khó ra. (Sách phong thủy có viết: Đất Hồi Long, nhìn tổ tông. Nước đầu nguồn, hướng về mồ. Thế lật ngược, sức hùng mạnh. Đất như vậy, cứu được nghèo.)”
Tôi hơi không tin: “Ghê vậy sao? Thế mày đưa tao ra thế nào?”
Hoàng Ngưu nói: “Người dương có đường người dương, người âm có đường người âm, không được đi sai. Tao chắc chắn không có cách đưa mày ra, chính nó đưa mày ra.”
Hoàng Ngưu vừa nói vừa chỉ con bù nhìn giấy bé gái. Tôi nhìn theo, không biết có phải ảo giác không, vì tôi thấy đầu con bù nhìn quay lại từ lúc nào, như còn cười với tôi.
Tôi nói: “Mau rời khỏi đây thôi, lỡ lại lún vào thì phiền.”
Hoàng Ngưu lắc đầu: “Đừng vội, mày có thứ gì đó trên người, nếu không vứt đi, chúng ta không ra được đâu.”
