Chương 17: Hoa quả
Từ Tiểu Ngôn đóng cốp sau chuẩn bị lên xe, thì bắt gặp dưới tấm bạt che nắng xiêu vẹo ven đường, ba người bán hàng da đen nhẻm đang tiến lại gần cô, đôi mắt đục ngầu ánh lên vẻ tinh ranh.
Chỗ họ đứng ban đầu chất đống dưa hấu và nho, phẩm tướng lại đẹp lạ thường – dưa hấu xanh mướt tròn trịa, nho tím đen, bên cạnh con quốc lộ bụi mù này trông càng nổi bật.
“Cô ơi, mua ít hoa quả không?” Một gã đàn ông hở răng lao tới trước, cánh tay đẫm mồ hôi suýt chạm vào ba lô của cô. “Dưa hấu vườn nhà, ngọt lịm luôn!”
Hai người bán hàng khác cũng xúm lại, tạo thành vòng vây nửa kín. Từ Tiểu Ngôn liếc nhìn phản ứng của mấy tài xế xung quanh, đều là vẻ mặt lạnh nhạt, chắc nghĩ thà ít chuyện còn hơn nhiều chuyện.
“Bao nhiêu tiền?” Cô hỏi, mặt không đổi sắc.
Gã hở răng xoa ngón tay: “Dưa hấu hai chục, nho ba chục, đều là giá có tâm!”
Từ Tiểu Ngôn tức cười. Mấy thứ này trước kia chỉ hai ba tệ, giờ tăng gấp mười lần. Cô lắc đầu định lên xe, ai ngờ gã hở răng lại một tay giữ chặt cửa xe! Dấu tay đen thùi lộn ngay trên kính xe.
“Đừng vội đi mà cô!” Một người bán hàng hói đầu khác cười hề hề. “Quốc lộ tắc thế này, không mua chút hoa quả thì không ổn lắm đâu. Nghe anh khuyên, ra khỏi làng này, phía trước chẳng còn chỗ bán đồ ăn đâu! Nhân cơ hội này mau mau mua đi.”
Ba người trao đổi ánh mắt, từ từ thu hẹp vòng vây. Từ Tiểu Ngôn để ý thấy mọi người trong xe xung quanh đều xem náo nhiệt, có người còn hạ kính xuống huýt sáo. Một người đàn ông đeo dây chuyền vàng nói vọng ra: “Em gái, không đủ tiền thì anh cho vay này!”
Cô nghĩ đến không gian của mình chất đầy dầu mỡ đồ hộp, quả thật không trữ nhiều hoa quả, trong lòng đã có chủ ý.
“Không phải không muốn mua” – Từ Tiểu Ngôn bỗng đổi sang vẻ mặt khó xử – “mà thực sự mua không nổi…” Cô cố tình siết chặt ba lô. “Nếu dưa hấu bốn tệ, nho sáu tệ thì còn tạm được.”
Mấy người bán hàng lập tức nổ tung. Gã hở răng nhảy cẫng lên chửi rủa, gã hói đầu giả vờ can ngăn, người thứ ba – một gã cao gầy luôn im lặng – bỗng kéo đồng bọn lại: “Khoan đã.”
Ba người lui vào góc lán thì thầm, thi thoảng quay đầu nhìn cô. Từ Tiểu Ngôn dựa vào cửa xe, khóe mắt liếc qua mấy quả dưa hấu – quả nào cũng căng mọng, cuống cắt còn tươm nhựa, rõ ràng mới hái ngoài đồng vào.
“Lấy hết thì theo giá cô nói!” Gã cao gầy quay người chốt, để lộ hàm răng vàng. “Nhưng ở đây tổng cộng sáu trăm cân dưa hấu, hai trăm cân nho, cô phải lấy hết!”
Từ Tiểu Ngôn trợn tròn mắt: “Đùa à! Tôi làm sao ăn hết chừng ấy?”
“Không lấy hết thì giá cũ!” Gã hở răng hung hăng đạp vào lốp xe.
Sau một hồi mặc cả “gay gắt”, Từ Tiểu Ngôn cuối cùng cũng “miễn cưỡng” gật đầu. Mấy người bán hàng lập tức tươi cười hớn hở, hì hục bắt đầu cân. Gã hói đầu khi cân cố tình lấy thân che quả cân, chắc đã động tay động chân vào số cân.
“Tổng cộng ba nghìn sáu!” Gã cao gầy xoa tay ra hiệu trả tiền. Từ Tiểu Ngôn mượn ba lô che chắn lấy thêm ít tiền, cô chậm rãi đếm tiền, mắt mấy người bán hàng dán chặt vào tờ tiền sáng rỡ. Khi tờ tiền cuối cùng rời tay, ba người lập tức cười phá lên, gã hở răng còn đắc ý nháy mắt với đồng bọn – ánh mắt đó viết rõ rành rành “móc túi được thằng ngốc rồi”!
Từ trong xe xung quanh vọng ra tràng cười ồ. Người đàn ông đeo dây chuyền vàng vỗ vô lăng la to: “Em gái! Lần sau mua đồ nhớ rủ anh nhé! Hahaha!”
Từ Tiểu Ngôn ngay khi mở cốp sau đã đặt lại hộp cơm vào chỗ cũ. Diễn thì phải diễn cho trót, lỡ có ai phát hiện đồ biến mất thì phiền to. Mấy người bán hàng bốc vác thô bạo, một quả dưa hấu không may rơi vỡ, lộ ra ruột đỏ tươi. Cô bỗng ngồi xuống: “Quả vỡ này phải trừ tiền.”
“Dựa vào đâu!” Gã hở răng biến sắc ngay.
“Hoặc trừ tiền, hoặc các anh chở về ngay.” Từ Tiểu Ngôn kiên quyết. Mấy người bán hàng chửi thề rồi trả lại năm chục tệ. Khi rổ nho cuối cùng được bốc lên xe, cô lại mượn động tác đóng cửa thu hết đồ vào không gian.
Từ Tiểu Ngôn “rầm” một tiếng đóng chặt cửa cốp sau, cách ly nụ cười đắc ý của mấy người bán hàng và ánh mắt xem kịch vui xung quanh. Thế nhưng tiếng bàn tán của người ngoài xe vẫn như đàn ruồi nhặng, len qua khe cửa kính chui vào.
“Chà chà, ba nghìn sáu mua nhiều dưa nho thế kia! Ăn hết nổi không?” Một bà thím uốn tóc xoăn đang cắn hạt dưa, giọng the thé xé toạc không khí. “Cô này chắc bị cửa kẹp não rồi hả?”
Bên cạnh, người đàn ông mặc áo ba lỗ tiếp lời: “Đúng đấy chứ! Giá này bình thường mua được hai xe cơ! Nhìn là biết con nhà kiểu chưa từng bị thiệt thòi!”
Người đàn ông đeo dây chuyền vàng còn thò đầu ra ngoài cửa kính, mặt mỡ màng la to: “Em gái! Lần sau tiêu tiền thì nói anh một tiếng, anh tiêu giúp cho! Đảm bảo tiền em tiêu đáng hơn! Hahahaha!”
Tiếng cười như thủy triều lan ra. Không ít người rút điện thoại chụp lén xe của Từ Tiểu Ngôn, đèn flash lóe lên rồi tắt.
Ngón tay Từ Tiểu Ngôn nắm vô lăng hơi siết lại. Cô hít một hơi sâu, bỗng đẩy cửa xe ra, gót giày “cạch” một tiếng giẫm lên mặt đường nhựa nóng hổi. Mọi âm thanh đều im bặt.
Cô đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt lướt qua bà thím cắn hạt dưa, lướt qua người đàn ông mặc áo ba lỗ, cuối cùng dừng lại trên mặt người đeo dây chuyền vàng.
“Anh đây này” – giọng cô trong trẻo, mang một sự bình tĩnh kỳ lạ – “lúc nãy ba người đàn ông kia vây tôi ép mua ép bán, sao tôi không nghe thấy anh nói một câu công bằng nào thế?” Người đàn ông đeo dây chuyền vàng sững mặt, nụ cười trên môi chưa kịp tắt, trông thật lố bịch.
Từ Tiểu Ngôn không đợi anh ta trả lời, quay sang bà thím cắn hạt dưa: “Còn chị đây, lúc nãy xem vui vẻ lắm, hạt dưa cắn đầy đất, sao không nghĩ đến việc nói giúp một câu, khuyên một câu ‘thôi được rồi đấy’?” Bà thím tay run lên, hạt dưa rơi đầy người, há hốc mồm không nói nên lời.
“Còn anh” – cô nhìn về phía người đàn ông mặc áo ba lỗ, người này theo bản năng lùi nửa bước – “lúc tôi bị vây, anh đứng gần nhất, quay phim hăng nhất, chuẩn bị đăng vòng bạn bè hay lên nền tảng video ngắn? Đã nghĩ xong tiêu đề chưa? ‘Cô ngốc nghếch bị chém đẹp tại chỗ’ hả?”
“Giờ thấy tôi trả tiền rồi, từng đứa nhảy ra làm quân sư đời?” Từ Tiểu Ngôn cao giọng một chút, mang vẻ mỉa mai không che giấu. “Tốt bụng thế sao lúc nãy không ai đứng ra nói ‘đắt quá’? Sao không ai báo cảnh sát? Sao không ai giả vờ gọi điện hỏi giá cả?” Trong đám đông, có người cúi đầu, có người quay mặt đi, có người lén cất điện thoại.
Xả hết bực tức xong, Từ Tiểu Ngôn lên xe thẳng, đóng cửa lại. Người đàn ông đeo dây chuyền vàng há hốc mồm, hồi lâu mới nghẹn ra một câu: “… Có cái gì mà ngông!” Nhưng chẳng ai bắt chuyện. Đằng xa, ba người bán hoa quả đã biến mất tăm.
