Chương 23: Dầu Diesel
Từ Tiểu Ngôn lái chiếc xe tải nhỏ màu xám xếp hàng ở trạm xăng suốt cả đêm. Khi ánh đèn trạm xăng trở nên lờ mờ trong màn sương sớm, cuối cùng cũng đến lượt cô.
"Có thể... dùng cái này thay tiền xăng không?" Giọng Từ Tiểu Ngôn khô khốc, từ cửa kính xe đưa ra hai gói mì bò hầm. Bao bì nhựa lấp lánh ánh dầu mỡ dưới ánh sáng mờ ảo. Người nhân viên, một người đàn ông với đôi mắt trũng sâu, ngón tay cái lấm lem dầu mỡ đang chuẩn bị bóp cò súng bơm, bỗng khựng lại. Mắt anh ta sáng lên, môi mấp máy, chuẩn bị lên tiếng.
"Mì ăn liền? Cô ta dùng mì ăn liền để thanh toán à?!" Một nửa người thò ra từ chiếc Santana cũ kỹ phía sau, giọng khàn khàn xé toang bầu không khí tĩnh lặng. "Tôi mua! Tôi trả ba trăm! Không, năm trăm!"
Như một hòn đá ném vào ao tù, cả đoàn xe mệt mỏi bỗng nhiên sống dậy. Người ta thò đầu ra khỏi cửa kính, mắt sáng xanh như sói đói, tiếng trả giá nổi lên từng đợt. Những tờ tiền nhàu nát thò ra từ các cửa kính khác nhau, run rẩy trong làn gió sớm se lạnh.
Người nhân viên chợt tỉnh táo hẳn. Anh ta giật lấy hai gói mì, ngón tay gần như bấu chặt vào vỏ bọc. "Đổ đầy!" Anh ta gầm lên với đồng nghiệp phía sau.
Rồi hạ giọng nói với Từ Tiểu Ngôn: "Hai gói, tôi đổ đầy cho cô. Đừng lấy thêm nữa, sẽ loạn." Cò súng bơm kêu lách cách, dầu diesel ồ ộ chảy vào bình xăng. Từ Tiểu Ngôn nhìn những con số nhảy lên, bỗng nghiêng người về phía trước: "Có dầu diesel đóng thùng không? Tôi muốn dự trữ một ít."
Người nhân viên giật mí mắt, liếc nhanh qua đám đông vẫn đang trả giá, nhanh chóng đọc một dãy số: "Gọi số này, nói là tôi, lão Hoàng, giới thiệu." Nói xong, anh ta quay ngoắt đi, tiếng cò súng bơm kêu lách cách đặc biệt to, cắt đứt mọi câu hỏi có thể.
Từ Tiểu Ngôn lái xe tải nhỏ chầm chậm rời trạm xăng, rẽ vào vài con phố. Cô đỗ xe lại, lấy điện thoại gọi đến số đó. Ống nghe vang lên tiếng bận, đến hồi thứ tám mới có người bắt máy. Đầu dây bên kia không lên tiếng, chỉ có hơi thở trầm nặng.
"Vừa nãy, anh Hoàng ở trạm xăng giới thiệu tôi đến đây mua dầu diesel." Từ Tiểu Ngôn hạ giọng. "Anh có bao nhiêu? Có thể đổi bằng mì gói không?"
Đầu dây im lặng hai giây, rồi giọng nam thô ráp vang lên, mang theo chút cảnh giác khó nhận ra: "Tôi có hai mươi thùng, loại thùng sắt 200 lít, vừa mới về. Nhanh tay thì có, chậm tay thì không." Anh ta ngừng một chút, báo giá: "Một thùng 200 lít dầu diesel cần hai mươi gói mì."
"Được." Từ Tiểu Ngôn không do dự, giọng bình thản đến mức chính cô cũng hơi bất ngờ. "Địa điểm."
"Phía tây thành phố, bãi phế liệu sau nhà máy cơ khí cũ. Đến nơi gọi số này. Chỉ cho phép một xe của cô vào." Đối phương nói rất nhanh, dập máy ngay lập tức, không để lại chút cơ hội trả giá hay đặt câu hỏi nào.
Từ Tiểu Ngôn nhìn màn hình điện thoại tối đen, không lập tức xuất phát mà cẩn thận hồi tưởng bản đồ khu vực phía tây thành phố. Khu vực gần nhà máy cơ khí cũ tầm nhìn thoáng đãng, bãi phế liệu đó chỉ có một lối vào, dễ phục kích, cũng dễ bị chặn đường chết bên trong.
Cô hít một hơi sâu. Mấy gói mì sắp hết hạn ăn vẫn ngon, dùng để trao đổi thì vừa vặn. Ý niệm khẽ động, mười thùng carton lặng lẽ xuất hiện trong thùng xe tải nhỏ. Mỗi thùng đều in chữ "Mì bò hầm" và mã số hạn sử dụng rõ ràng. Một thùng bốn mươi gói, mười thùng tổng cộng bốn trăm gói.
Từ Tiểu Ngôn nổ máy, chỉ đường đến bãi phế liệu phía tây thành phố. Cổng sắt bãi phế liệu mở toang, trong sân, núi xe phế thải đổ cao như những bóng đen méo mó dưới ánh nắng ban mai. Một chiếc bán tải màu xanh đậm đã được cải tạo, gia cố thêm lan can, đỗ ở giữa sân.
Bên cạnh xe có ba người đàn ông. Đứng đầu là một gã đầu trọc, vạm vỡ, mặc áo khoác lấm lem dầu mỡ, mắt sắc lẻm đánh giá hướng cô đến. Xe tải nhỏ của Từ Tiểu Ngôn dừng lại cách họ hai mươi mét. Cô không xuống xe ngay, bấm còi một tiếng.
Gã đầu trọc một mình bước tới. Từ Tiểu Ngôn lúc đó mới xuống xe, kéo cửa thùng xe sau. Mười thùng carton chất chồng ở đó. Gã tùy tiện rạch thùng trên cùng, rút ra một gói xem hạn sử dụng, ngón tay bóp thử bao bì, lại thò đầu nhìn sâu vào trong thùng, xác nhận chất đầy. Gã vẫy tay về phía xe bán tải. Hai người kia bắt đầu lăn từng thùng dầu sắt nặng nề từ thùng xe bán tải xuống. Mùi dầu diesel đặc trưng xộc vào không khí.
Những thùng dầu kim loại lăn trên nền xi măng, phát ra tiếng ầm ầm trầm đục. Từ Tiểu Ngôn đếm, đồng thời mắt cảnh giác quét qua những đống khung xe phế liệu chất cao như núi xung quanh. Một thùng, hai thùng... Mười chín, hai mươi thùng sắt màu xanh đậm xếp thành hàng ngay ngắn bên cạnh xe cô.
"Kiểm tra đi." Giọng gã đầu trọc vẫn thô ráp, không chút cảm xúc. Từ Tiểu Ngôn bước tới, chọn ngẫu nhiên hai thùng, khó nhọc vặn nắp nhỏ của lỗ đổ dầu, đưa lên ngửi, lại quan sát kỹ màu sắc và trạng thái chất lỏng trong thùng — là dầu diesel bình thường. Cô gật đầu, vặn chặt lại.
Cả quá trình, hai bên không thêm bất kỳ trao đổi thừa thãi nào. Những người đàn ông im lặng lăn từng thùng dầu lên thùng xe tải nhỏ. Tiếng kim loại cọ xát và tiếng rơi nặng nề là cuộc đối thoại duy nhất trong bãi phế liệu hoang tàn này.
Khi thùng dầu cuối cùng được lăn lên xe, Từ Tiểu Ngôn lập tức đóng chặt cửa thùng xe. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai trong bãi phế liệu trống trải. Cô nhanh chóng nhảy lên ghế lái, vặn chìa khóa. Động cơ gầm lên một tiếng trầm thấp. Thân xe chùng hẳn xuống, hệ thống treo chịu tải trọng vượt xa bình thường. Cô đánh mạnh vô lăng, lốp xe nghiến qua đá vụn, phóng vun vút trên con đường lúc đến. Qua gương chiếu hậu rung nhẹ, đống sắt thép phế liệu chất cao như núi càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất sau làn bụi cuộn lên.
Chưa đi được bao xa, bỗng nhiên một tiếng rít chói tai, xuyên thấu mãnh liệt xé toang bầu trời! Âm thanh đến từ mọi hướng, như từ trên mây ép xuống, lại như từ dưới lòng đất chui lên, trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ thành phố Kim! Đó là còi báo động phòng không! Một âm thanh đã lâu không nghe, nhưng khắc sâu vào xương tủy mỗi người — tiếng báo hiệu thảm họa!
Tim Từ Tiểu Ngôn chùng hẳn xuống, theo phản xạ đạp phanh gấp. Cô nhanh chóng nhìn quanh, chỉ thấy vài người đi đường lác đác trên phố cũng đều đứng sững lại, vẻ ngơ ngác đồng loạt nhanh chóng bị hoảng sợ thay thế. Người ta theo bản năng ngước nhìn lên trời, như thể đang tìm kiếm bóng dáng máy bay địch không hề tồn tại trên bầu trời xám xịt kia.
"Sao thế? Có chuyện gì vậy?"
"Là diễn tập à? Không thông báo mà!"
"Điện thoại của tôi! Xem điện thoại mau!"
Sau khoảnh khắc chết lặng ngắn ngủi, hoảng loạn như gợn sóng lan tỏa từ hòn đá ném vào mặt nước tĩnh lặng, nhanh chóng bùng phát. Hầu như tất cả mọi người đều cuống cuồng móc điện thoại ra, điên cuồng lướt trang tin tức, mạng xã hội, diễn đàn địa phương... Đầu ngón tay run rẩy, hy vọng có thể bắt được một chút thông tin chính thức hay lời giải thích nào đó từ màn hình nhỏ bé. Mạng dường như cũng vì thế mà trở nên tắc nghẽn, vòng tròn tải xoay vòng vô ích, càng làm tăng thêm sự nóng lòng trong lòng người.
