Chương 2: Đồ ăn gần hết hạn
Sau vài phút trao đổi, người phỏng vấn hơi nghiêng người, hai tay khoanh lại trên bàn, trên môi nở nụ cười lịch sự nhưng xa cách, rồi ngước mắt nhìn Mễ Bối Bối. Giọng anh ta đều đều, không hề có chút biến động: “Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng hồ sơ của bạn, qua cuộc trò chuyện vừa rồi, cũng hiểu thêm phần nào về bạn.” Người phỏng vấn dừng lại một chút, rồi tiếp lời: “Chúng tôi cho rằng kỹ năng chuyên môn và kinh nghiệm làm việc của bạn chưa thực sự phù hợp với yêu cầu của vị trí tuyển dụng này, vì vậy không thể nhận bạn. Xin lỗi nhé.”
Tim Mễ Bối Bối như thắt lại, cảm giác cay đắng quen thuộc ùa về như thủy triều. Lại là thế này, cô thầm than thở trong lòng, nỗi bất lực và bất cam gần như nhấn chìm cô. Nhớ hồi mới ra trường, với tấm bằng cao đẳng, kiếm việc tuy không dễ nhưng cũng chẳng phải chuyện khó. Thế mà mấy năm nay, xã hội như bị nhấn nút tua nhanh, phát triển vù vù, yêu cầu tuyển dụng cũng cao dần. Mỗi lần nhìn thấy dòng yêu cầu bằng cấp chói mắt trên tin tuyển dụng, toàn đại học hoặc thạc sĩ, cơ hội của dân cao đẳng bị bóp nghẹt gần như chẳng còn, lòng cô như nuốt phải hoàng liên, cay đắng không nói nên lời.
Lúc này, ngón tay cô vô thức vò mép áo, khớp ngón tay vì dùng sức mà hơi trắng. Cô khó chịu đứng dậy, gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, giọng run nhẹ không ai nhận ra: “Không sao ạ, vậy làm phiền anh quá.” Vừa dứt lời, cô như trốn khỏi một hiện trường thảm họa, quay người cuống cuồng, gần như chạy vội ra khỏi văn phòng.
Mễ Bối Bối như mất hồn, lê bước nặng nề tới trạm xe buýt. Cô ngẩng đầu thẫn thờ, thấy chiếc xe buýt số 23 quen thuộc đang cuốn theo một làn bụi, đèn đỏ phía sau xe ngày càng nhỏ dần, gần như khuất khỏi tầm mắt. Khoảnh khắc ấy, một nỗi chua xót dâng lên, vành mắt cô đỏ hoe, nỗi buồn trong lòng lại thêm vài phần.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự thất vọng, ngước nhìn lên bảng tên trạm. Nào ngờ, nhìn rồi mới biết hy vọng cuối cùng cũng tiêu tan – xe số 23 cả tiếng mới có một chuyến. Mễ Bối Bối không cam lòng đợi thêm một lát ở bến, mắt dán chặt về hướng xe tới, nhưng đường phố vẫn trống trơn chẳng thấy bóng xe nào.
Cô vô thức đưa tay vào túi, đầu ngón tay chạm phải mấy tờ tiền lẻ nhàu nát và vài đồng xu – đó là tất cả gia sản của cô lúc này: 192 tệ rưỡi. Nghĩ đến số tiền ấy phải chống đỡ mình vượt qua những ngày tới, cô nghiến răng, hạ quyết tâm: “Đi thôi, chẳng qua chỉ 40 phút đường bộ à? Coi như tập thể dục.” Thế rồi, cô lê đôi chân nặng nề, quay về hướng nhà.
Dọc đường, ánh nắng chói chang chiếu rọi không chút che chắn, mỗi bước đi sự mệt mỏi và kiệt sức lại tăng thêm. Không biết đi được bao lâu, Mễ Bối Bối vừa khát vừa nóng, cổ họng khô ran như sắp bốc khói, đôi chân như đeo chì nặng trịch. Trong lúc tưởng chừng không thể chịu nổi, một tấm biển hiệu lớn về hàng gần hết hạn bên đường đập vào mắt cô. Như có ma đưa lối, cô vô thức bước về phía tấm biển ấy.
Bước vào trong, đó là một nhà kho, bên trong các kệ hàng được sắp xếp ngay ngắn, chất đầy đủ loại sản phẩm bắt mắt: đủ loại đồ uống, đồ ăn vặt, mì gói và cả nồi lẩu tự sôi…
“Này, em gái, vào xem đi! Toàn hàng gần hết hạn thôi, chỉ còn một hai tháng là hết date, giá siêu rẻ đấy.” Một giọng nam sang sảng vang lên bên tai Mễ Bối Bối. Cô quay đầu nhìn, một người đàn ông ngoài bốn mươi, bụng phệ xuất hiện. Mặt ông ta tủm tỉm cười niềm nở, tự giới thiệu: “Tôi là chủ tiệm, họ Vương. Tiệm mới mở gần đây, em ăn hay mang đi bán đều lời lắm.”
Nghe thấy hai chữ “mang đi bán”, đôi mắt ủ rũ của Mễ Bối Bối bỗng sáng lên, như thấy một tia hy vọng trong bóng tối. “Anh Vương, cho em xem qua trước nhé.” Mễ Bối Bối cố gắng giữ giọng bình thản. Anh Vương cười hiền: “Được, em cứ xem tự nhiên, có gì thắc mắc cứ hỏi.”
Mễ Bối Bối từ từ bước đến kệ hàng, mắt như mồi lửa, nhìn kỹ từng món hàng trên đó, thỉnh thoảng lại cầm lên xem hạn sử dụng. Quả nhiên như anh Vương nói, hạn sử dụng của mấy món này dao động từ một tháng đến ba, bốn tháng. Mễ Bối Bối đi đi lại lại giữa các kệ, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng bỏ qua đồ uống và đồ vặt, chọn mì gói và cơm tự sôi. Trong lòng cô, dù có bán không được, thì thứ này cũng có thể làm lương thực dự trữ cho cô trong thời gian tới.
Mễ Bối Bối hít một hơi thật sâu, cố gắng làm mình nghe chuyên nghiệp hơn, hỏi: “Anh Vương, mì gói và nồi tự sôi bán thế nào?” Anh Vương nhếch mép cười, để lộ hàm răng không mấy đều: “Mì gói một tệ một gói, nồi tự sôi hai tệ một hộp.” Mễ Bối Bối nhanh chóng tính nhẩm: mì một tệ một gói, 100 gói là 100 tệ… Cô lắc đầu nhẹ, lẩm bẩm: “Vẫn là lấy 80 gói thôi, tổng cộng 80 tệ.” Rồi lại tính nồi tự sôi: “Hai tệ một hộp, lấy 30 hộp…” Tính tới tính lui, cô lại nghĩ đến số tiền ít ỏi trong túi, lòng thắt lại, gần như đó là những đồng tiền cuối cùng để cô bám vào.
Sau khi đắn đo, xác nhận mua 80 gói mì và 30 hộp cơm tự sôi, Mễ Bối Bối hồi hộp nhưng đầy hy vọng nói với anh Vương. Anh Vương vui vẻ đồng ý, nhanh tay cho hết mì và cơm vào một túi ni lông siêu to dày cộp, thao tác thuần thục như mỗi ngày đều làm. Đóng xong, anh Vương còn cầm thêm một hộp cơm tự sôi trên kệ, cười bỏ vào túi: “Em gái, tặng em một cái, hôm nào rảnh lại ghé nhé!”
Mễ Bối Bối vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, vành mắt hơi đỏ, vội vàng cảm ơn: “Anh Vương, cảm ơn anh nhiều quá, anh tốt quá! Sau này em nhất định sẽ quay lại!” Thanh toán xong, Mễ Bối Bối nâng niu chiếc túi nặng trịch, bên trong không chỉ là đồ ăn mà còn là chút hy vọng của cô vào cuộc sống. Cô bước ra khỏi tiệm, nắng vẫn chói chang, nhưng bước chân cô nhẹ nhõm hơn lúc đến.
Trên đường về, Mễ Bối Bối nắm chặt túi, cánh tay tê mỏi vì sức nặng nhưng cô chẳng màng. Tâm trí cô bay xa, nghĩ rằng những gói mì và cơm tự sôi này có thể giúp cô vượt qua giai đoạn khốn khó, và biết đâu lại là cơ hội thay đổi tình hình. Thế rồi, mang theo niềm hy vọng ấy, cô từng bước chắc chắn hướng về nhà.
20 phút sau, Mễ Bối Bối cuối cùng cũng thấy cổng khu chung cư quen thuộc. Bác bảo vệ trước cổng gật đầu chào, cô gắng nặn ra một nụ cười. Lúc này, nhà đã gần trước mắt, và cuộc sống của cô, dường như nhờ có túi đồ gần hết hạn này, đã lặng lẽ có chút thay đổi.
Mễ Bối Bối đứng dưới bóng cây cạnh cổng khu, mặt lấm lét nhìn trước nhìn sau, xác nhận không ai để ý thì cúi xuống lấy cơm tự sôi và mì gói trong túi ra, xếp ngay ngắn trên mặt đất. Đúng giờ tan tầm, dòng người như mắc cửi, ai nấy bước vội vã, vẻ mệt mỏi.
Mễ Bối Bối hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch, nhưng cổ họng như bị chặn lại, tiếng rao thoát ra run rẩy: “Mì gói, cơm tự sôi, gần hết hạn, xử lý rẻ đây!” Giọng cô lạc lõng giữa tiếng ồn ào của người và xe. Người qua chỉ liếc nhìn cô một cái rồi vội vàng bỏ đi, chẳng ai dừng lại. Mỗi cái bóng lưng thờ ơ như giẫm lên trái tim yếu mềm của cô, lòng can đảm mới gượng lên cũng tan biến theo sự thờ ơ ấy.
Đúng lúc Mễ Bối Bối chán nản sắp buông xuôi, giọng một chàng trai trẻ từ phía sau vang lên: “Bán cho tôi ít, giá thế nào?” Mễ Bối Bối quay phắt lại, mắt sáng lên hy vọng, giọng run vì hồi hộp: “Mì… mì hai tệ một gói, cơm tự sôi bốn tệ một hộp, đều sắp hết hạn, nhưng tuyệt đối chưa quá date!” Cô lắp bắp giải thích, sợ chàng trai vì từ “sắp hết hạn” mà quay đi.
Chàng trai cúi xuống xem xét một lát, nói: “Vậy lấy cho tôi hai hộp cơm tự sôi, năm gói mì.” Mễ Bối Bối vừa mừng vừa sợ, tay run run vì kích động, cuống cuồng đưa cho chàng trai thứ cậu ta cần. “Không có túi à?” Chàng trai nhận đồ, hơi ngạc nhiên hỏi. “Không, ờ… không có, em… em quên mang túi ra rồi.” Mễ Bối Bối lúng túng không nói nên lời, mặt đỏ bừng, muốn kiếm cái lỗ để chui xuống. “Thôi cũng được.” Chàng trai không nói thêm, cầm mì và cơm quay lưng hòa vào dòng người.
Nhìn theo bóng chàng trai khuất dần, Mễ Bối Bối thở phào, trong lòng dâng lên một niềm phấn khích khó tả. Cuối cùng cũng bán được! Tuy chỉ một món nhỏ, nhưng cô biết vạn sự khởi đầu nan, chút thành công nhỏ này hẳn là một khởi đầu tốt.
