Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trường Dạ Ký > Chương 413

Chương 413

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
Audio VIP
Bạn chỉ được nghe 100 chương audio miễn phí. Vui lòng mở khóa chương này bằng xu, hoặc mở khóa toàn bộ truyện, hoặc mua VIP.
← TrướcMục lụcSau →

Chương 414: Dẫn Đường.

 

Bạch Vị Hi nhìn vào đôi mắt ngấn lệ của cô bé ăn xin, nơi ấy pha trộn giữa sợ hãi và một tia hy vọng. Nàng không hỏi nhiều, chỉ khẽ gật đầu.

 

Nàng nhấc chiếc thùng gỗ đựng mấy con cá còn sống dưới chân lên, tay kia cũng xách luôn cái thùng rỗng mà cô bé vừa đẩy sang, giọng bình thản: “Dẫn đường đi.”

 

Cô bé ngơ ngác: “Đi đâu ạ?”

 

“Đến chỗ các em ở.” Bạch Vị Hi đáp.

 

Mũi cô bé cay xè, dường như đã đoán được điều gì. Nó khẽ nói lời cảm ơn, rồi quay người, dẫn Bạch Vị Hi đi về phía góc tối tăm nhất của bến tàu.

 

Họ len lỏi giữa những đống ván thuyền bỏ đi chất cao như núi và lưới đánh cá rách nát.

 

Mùi hôi ở đây thật phức tạp và khó ngửi, là sự pha trộn của mùi thối rữa, nấm mốc, phân và tanh tưởi của cá biển.

 

Dưới chân chẳng có đường, chỉ là những lối mòn lầy lội do người ta giẫm lên mà thành.

 

Sự ồn ào và ánh sáng từ bến tàu phía xa, khi đến đây chỉ còn lại những tiếng vọng mơ hồ và những tia sáng yếu ớt lọt qua khe hở, càng tô đậm thêm vẻ hoang vắng của nơi bị lãng quên này.

 

Cuối cùng, cô bé dừng lại trước một cái lều tồi tàn, được dựng tạm bợ từ vài tấm ván thuyền vỡ và tấm vải dầu, tựa lưng vào một bức tường gạch bỏ hoang. Miệng lều nhỏ hẹp, bên trong tối om, chỉ le lói một tia lửa yếu ớt, có lẽ được đốt từ mỡ vụn hay đuốc thông.

 

“A Tỷ… chỗ tụi em… ở đây ạ…” Giọng cô bé nhỏ như tiếng muỗi, mang đầy bất an.

 

Bạch Vị Hi hơi cúi người, nhìn vào bên trong lều.

 

Không gian còn chật hẹp hơn vẻ bề ngoài, nền lều trải một ít rơm khô và vải vụn. Dưới ánh lửa bập bùng, nàng thấy rõ cảnh tượng bên trong.

 

Ngoài cô bé dẫn đường và thằng bé xin cá, bên trong còn có ba đứa trẻ khác.

 

Thằng bé bị thương đang dựa vào góc tường trong cùng, trên đầu quấn vội một dải vải bẩn đến mức không rõ màu sắc, một bên dải vải đã bị máu thấm ướt một mảng lớn.

 

Mặt nó trắng bệch, môi khô nứt nẻ, ánh mắt lờ đờ. Nghe thấy động tĩnh, nó cố gắng ngước mí mắt lên nhìn về phía cửa lều.

 

Bên cạnh nó, một bé gái chừng tám chín tuổi đang quỳ, một chân co lại, tư thế có chút không tự nhiên.

 

Một góc khác trong lều, còn có một bé gái chừng bốn năm tuổi đang ôm đầu gối, ngồi thẫn thờ.

 

Thấy có người đến, cô bé què lập tức cảnh giác ngước đầu lên nhìn về phía cửa.

 

Khi thấy Bạch Vị Hi và chiếc thùng gỗ quen thuộc trên tay nàng, nó sững người một lúc, rồi nhìn sang cô bé dẫn đường, ánh mắt đầy nghi hoặc.

 

Thằng bé bị thương cũng nhận ra Bạch Vị Hi, nó cố gắng ngồi thẳng dậy, môi mấp máy, nhưng vì yếu và hoa mắt, nó chỉ phát ra một âm tiết lè nhè, cơ thể lảo đảo suýt ngã. Cô bé què vội vàng đỡ lấy nó.

 

“Nhị muội,” thằng bé bị thương thở dốc, giọng khàn đặc yếu ớt, nói với cô bé què, “đây… đây là… A Tỷ tốt bụng… ở bến tàu…”

 

Ánh mắt nó rơi xuống chiếc thùng rỗng Bạch Vị Hi đang xách, trên mặt thoáng qua vẻ lúng túng và áy náy: “A Tỷ… thứ lỗi… trả muộn quá…”

 

Bạch Vị Hi không đáp lại lời xin lỗi của nó, chỉ đặt hai chiếc thùng gỗ xuống chỗ sạch sẽ hơn một chút bên ngoài lều.

 

Ánh mắt nàng lướt qua không gian chật hẹp, thoáng qua mấy gương mặt non nớt nhưng đầy khốn khó và bất an, cuối cùng dừng lại trên vết thương ở đầu thằng bé.

 

“Vết thương, để tỷ xem.” Nàng nói, bước tới một bước, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt nó.

 

Động tác của nàng tự nhiên, như thể bước vào nơi dơ bẩn khốn cùng này cũng chẳng khác gì đi trên đại lộ quang đãng.

 

Bọn trẻ trong lều đều sững sờ. Ngay cả đứa bé gái ngồi thẫn thờ cũng quay đầu lại, nhìn vị khách đột ngột xuất hiện, sạch sẽ đến lạ thường này.

 

Bạch Vị Hi đưa tay ra, nhẹ nhàng tháo dải vải bẩn thỉu trên đầu thằng bé.

 

Vết thương lộ ra, ở góc trán bên trái, dài chừng hai tấc, da thịt nứt toác, mép vết thương hơi sưng, máu tuy đã khô một nửa nhưng vẫn còn rỉ ít.

 

Nàng không nói nhiều, đứng dậy, nói với cô bé què: “Trông nó, đừng để nó cử động lung tung.”

 

Sau đó, nàng xoay người, thẳng bước ra khỏi góc tối tăm dơ bẩn ấy, bóng dáng nhanh chóng hòa vào khu vực sáng sủa hơn một chút ở rìa bến tàu, tiến về phố phường xa xa với ánh đèn san sát hơn.

 

Chợ đêm ở Hàm Đầu Cảng tuy không náo nhiệt như ban ngày, nhưng cũng chưa hoàn toàn tàn cuộc.

 

Dọc phố vẫn còn nhiều tiệm mở cửa, bán đủ loại đồ ăn vặt và tạp hóa. Các tiệm thuốc thì phần lớn đã đóng cửa, chỉ còn một hai tiệm kiêm luôn chữa chứng cấp ban đêm, cánh cửa đóng hờ, ánh đèn lọt ra ngoài.

 

Bạch Vị Hi trước tiên bước tới một quầy đồ ăn còn đang bán.

 

Chủ quán là một người đàn ông trung niên, đang dọn dẹp nồi niêu dưới ánh đèn dầu.

 

Trên quầy bày mấy cái vò gốm lớn, nắp hé mở, tỏa ra hơi nóng nghi ngút, phảng phất hương thơm của cháo và mì.

 

“Cháo loãng, mì nước, mỗi thứ một tô lớn. Bánh ngô mười cái.” Nàng lên tiếng, giọng rõ ràng.

 

Chủ quán ngước lên, vội vàng đáp: “Vâng ạ! Để tiểu nhân lấy ngay!”

 

Hắn dùng tô gốm dày múc hai tô đầy ắp, lại dùng lá sen khô gói mười cái bánh ngô còn nóng hổi, thoăn thoắt buộc lại.

 

Bạch Vị Hi trả tiền, cẩn thận đặt hai tô gốm còn nóng vào giỏ tre, bánh ngô để lên trên cùng. Đoạn, nàng đi về phía tiệm thuốc còn sáng đèn kia.

 

Chưởng quỹ tiệm thuốc đang chuẩn bị đóng cửa, thấy có khách, lại là một cô nương trẻ tuổi, không khỏi liếc nhìn thêm một cái. “Cô nương, bắt thuốc ạ? Tiệm sắp đóng cửa rồi.”

 

“Ừm.” Bạch Vị Hi đọc vài thứ: “Tam thất phấn, bạch cập phấn, mỗi thứ một lượng. Lại thêm chút phục linh, trần bì, ngươi liệu lượng mà bốc, đủ sắc uống ba năm ngày.”

 

Chưởng quỹ thấy nàng nói rành rọt, liền không hỏi nhiều, xoay người kéo ngăn tủ thuốc ra cân đong.

 

Ánh mắt Bạch Vị Hi lướt qua một góc quầy, nơi bày vài lọ sứ và hũ nhỏ đựng thuốc thành phẩm.

 

“Cái kia, cao dược tiêu sưng giảm đau, cũng lấy một hũ. Thêm ít băng vải sạch nữa.”

 

Chẳng mấy chốc, thuốc đã gói xong, cao dược cũng được đưa ra. Bạch Vị Hi lại trả tiền, cất cả thuốc vào giỏ tre.

 

Nàng đeo giỏ, men theo đường cũ, trở lại vùng tối tăm nơi bến tàu.

 

Trong lều, mấy đứa trẻ đang sốt ruột chờ đợi. Ánh lửa nhảy nhót, chiếu lên những khuôn mặt hoang mang của chúng.

 

Thằng bé bị thương nhắm mắt, mày hơi cau, không biết là ngủ mê hay đang chịu đau.

 

Cô bé què sát vào nó, cô bé ăn xin từ nãy nép sát bên chị què, đôi mắt to thỉnh thoảng lại hướng ra ngoài lều tối om.

 

Đứa bé nhỏ hơn vẫn ngồi thẫn thờ.

 

Khi bóng dáng Bạch Vị Hi lại xuất hiện ở miệng lều, mọi ánh mắt bên trong đều lập tức đổ dồn về phía nàng.

 

Chúng ngửi thấy mùi thơm lạ lẫm và hấp dẫn của thức ăn lan tỏa theo nàng bước vào, mắt mấy đứa trẻ mở to, không tự chủ được mà nuốt nước bọt.

 

Thằng bé bị thương cũng mở mắt, thấy Bạch Vị Hi thực sự quay lại, còn mang theo đồ, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên vẻ phức tạp khó tin.

 

Nàng trước tiên lấy từ giỏ tre ra ống tre đựng nước sạch và khăn vải sạch, bắt đầu lau sạch vết máu và bụi bẩn quanh vết thương của thằng bé.

 

Nước mát chạm vào vết thương, thằng bé đau hít một hơi, nhưng cắn răng chịu đựng không kêu lên, chỉ nắm chặt vạt áo của cô em gái què bên cạnh.

 

Cô bé què, được gọi là “Nhị muội”, căng thẳng nhìn động tác của Bạch Vị Hi, lại nhìn khuôn mặt đau đớn nhưng cố nhịn của anh trai, môi mím chặt đến trắng bệch.

 

Mấy đứa trẻ khác cũng nín thở, trong lều nhỏ chỉ còn tiếng lửa tí tách và tiếng khăn vải lau nhẹ nhàng trong tay Bạch Vị Hi.

 

Lau sạch xong, Bạch Vị Hi rắc đều tam thất phấn lên vết thương của thằng bé, sau đó dùng giấy dâu mới đắp lên, rồi dùng băng vải sạch băng bó lại cho nó.

 

Toàn bộ quá trình diễn ra yên lặng và dứt khoát, không một lời thừa. Thằng bé chỉ cảm thấy vết thương truyền đến một cảm giác mát lạnh, sau đó là hơi nhói nhẹ do thuốc bột gây ra, nhưng cơn đau nhức rát bỏng trước đó quả thực đã giảm đi nhiều.

 

Nó ngây người nhìn gương mặt nghiêng của Bạch Vị Hi đang ở rất gần, trên khuôn mặt ấy vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn vết thương.

 

“Vết thương đừng dính nước, hai ngày thay thuốc một lần.” Băng bó xong, Bạch Vị Hi thu tay về, đưa gói giấy dầu đựng tam thất phấn còn lại cho cô bé què bên cạnh, dặn dò đơn giản.

 

Tiếp đó nàng lấy hũ cao dược tiêu ứ giảm đau ra, đưa cho cô bé què: “Cái này, bôi ngoài da, tiêu sưng.” Rồi nàng lấy hai cái tô gốm lớn ra.

 

Hương thơm ngào ngạt của cháo loãng và mì nước mặn mòi lập tức lan tỏa khắp không gian chật hẹp.

 

“Có thể tự ăn được không?” Nàng nhìn thằng bé bị thương, rồi lướt qua mấy đứa trẻ khác.

 

Cô bé què vội vàng gật đầu, mắt đã ngấn lệ: “Dạ, được ạ! Cảm tạ A Tỷ! Cảm tạ…” Nó cuống quýt đi tìm bát đũa để đựng, chỉ có hai cái bát gốm sứt mẻ và mấy vỏ sò thô ráp.

 

Bạch Vị Hi đặt tô gốm và bánh ngô lên một tấm ván gỗ tương đối sạch.

 

Nàng không phân phát, chỉ đứng đó, nhìn cô bé què cẩn thận múc một bát cháo loãng còn ấm, đưa cho anh trai, rồi lại chia mì nước và bánh ngô cho mấy đứa em gái khác.

 

Bọn trẻ rõ ràng đã đói lả, vừa nhận được đồ ăn đã vội vàng ăn ngấu nghiến, dù bị nóng đến mức phải xuýt xoa cũng không nỡ dừng lại.

 

Thằng bé bị thương ôm bát cháo, tay hơi run, nó cúi đầu, từng ngụm từng ngụm uống thứ cháo loãng ấm nóng đã lâu ngày mới được nếm lại, cổ họng nghẹn lại nghẹn ngào.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn