Chương 25: Dự trữ cuối cùng 1
Thời tiết ngày càng lạnh, tần suất hạ nhiệt trùng khớp với kiếp trước, ngày tận thế sắp đến.
Do nhiệt độ giảm mạnh nên mấy ngày cuối này là thời điểm thích hợp nhất để tích trữ rau quả tươi và đồ đông lạnh.
Tôi phải tranh thủ mấy ngày cuối để gấp rút hoàn thành việc dự trữ lần cuối.
Liếc nhìn thời gian và tiền trong tài khoản, hôm nay là 5/7, có 33 triệu đồng, nhiều nhất còn một tuần nữa.
Tối qua thấy trên weibo (vòng bạn bè) của anh bán thịt heo đăng rằng do trời lạnh, dự báo thời tiết cho thấy sẽ còn lạnh tiếp, một vườn rau gần đó đang bán tháo rau củ.
Thế là tôi lái xe tải nhỏ chạy theo Google Maps tới vườn rau đó để mua đồ dự trữ.
Xuống xe nhìn thoáng qua, quy mô của vườn rau này khá hoành tráng.
Nhà kính dài hút mắt, ít nhất cũng phải 20 cái.
Tuy đang bán tháo nhưng mùa này nhà nào cũng có rau, nên người cũng không đông lắm.
Khoảng hơn hai mươi người chia thành từng nhóm nhỏ rải rác trong các nhà kính khác nhau.
Vợ chồng người nông dân thống nhất đặt một cái cân lớn ở lối vào nhà kính, mọi người cùng cân rồi trả tiền ở đó.
Tôi cần số lượng lớn, nên đi thẳng tới chỗ người nông dân.
“Bác ơi, ở đây còn người phụ không ạ? Cháu muốn mua nhiều, có người phụ thì tốt quá.”
Nghe tôi nói muốn mua nhiều, gương mặt đang buồn rầu của người nông dân giãn ra đôi chút.
“Có, có. Anh trai và cháu trai của chú ở trong kia.”
Nói rồi ông ta hướng vào trong gọi to hai tiếng.
Một cậu bé gầy đen khoảng hai mươi tuổi chạy ra.
“Dẫn cô bé này vào trong xem một vòng, xem cô ấy cần gì thì giúp khiêng đồ.”
Cậu bé gầy đen nhanh nhẹn nhận lời, dẫn tôi đi vào trong.
Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, và tôi biết được lý do bán rẻ.
Trời lạnh, không có nắng, nguồn nhiệt mùa hè dự trữ không đủ, nhiệt độ trong nhà kính giảm xuống, nếu không bán ngay thì rau sẽ bị hỏng đông, coi như mất trắng, không chỉ lỗ tiền mà còn xót của.
Vì tất cả các nông dân đều nghĩ như vậy nên ai cũng bắt đầu xả hàng ồ ạt, kênh nhập hàng của chợ đã bão hòa, chỉ còn cách bán lẻ cho người dân.
Sau đó chúng tôi đến các nhà kính rau củ khác nhau.
Cậu ấy giới thiệu các loại rau với tôi: ngoài rau mùi giá 2 tệ, tất cả rau lá xanh đều 1 tệ một cân, còn các loại rau chịu lạnh khác bán giá chính thức.
Rau xanh hiện chưa chịu ảnh hưởng lớn của thời tiết, phát triển rất tốt, xanh tốt um tùm, chen chúc nhau, xanh non trông rất ngon.
Thế là tôi mở ghi chú điện thoại ra bắt đầu tính toán xem cần bao nhiêu rau:
Trữ nhiều một chút, về trụng qua nước sôi rồi cấp đông, lúc nào cũng có thể ăn như rau tươi. Chỉ cần nhiệt độ đủ thấp, trữ bao nhiêu rau xanh cũng được.
Sau khi nghe cậu bé giới thiệu, tôi đã nắm được.
“Khoai tây và hành lá ở đây có không em?”
“Có ạ, nhưng bán giá chính thức. Chị có lấy không?” Cậu bé nghe tôi còn muốn rau khác thì càng vui hơn.
“Có chứ, chị còn muốn nhiều loại rau lắm.”
“Em dẫn chị ra cửa gặp bác để bàn ạ.” Cậu bé không tự quyết được, dẫn tôi ra cửa.
Sau khi nói ý định với chủ nhà, ông chủ dừng việc cân, giao lại cho cậu bé.
“Cháu muốn những loại rau gì? Bác sẽ tính theo giá bán buôn bình thường cho cháu.”
“Ở đây có bịch meo nấm không ạ?” Suýt quên mất, bịch meo nấm có thể để được cả năm.
Đến lúc đó tôi sẽ học thêm, dùng bịch meo có sẵn để làm thêm nhiều bịch meo khác, thế là có nấm ăn vô tận rồi.
“Có, có. Cháu muốn thì bác cũng lấy thêm cho cháu ít nữa.”
Theo sở thích của tôi, tôi chọn các loại rau sau:
Rau xà lách dầu, xà lách, cải thảo non, cần tây, cải ngọt mỗi loại 50kg, rau tần ô, rau mùi mỗi loại 100kg.
Hẹ không thể cấp đông nên không mua.
Khoai tây 500kg, ớt, khoai lang, đậu que, cà tím, cà chua, hành lá mỗi loại 250kg, củ cải trắng, súp lơ mỗi loại 100kg.
(Tỏi và gừng không có.)
Nấm bào ngư, nấm kim châm, nấm bạch ngọc, nấm mỡ, mỗi loại bịch meo 100 cái.
Người nông dân nghe xong mở to mắt, hiếm khi ông ta nhận được đơn hàng lớn như vậy.
Nhất là thời tiết đột nhiên bất thường thế này, nông dân đang gặp khó khăn, vậy mà có cô bé lại chịu giúp đỡ mua lượng rau lớn như vậy.
Ông ta vội vàng nhận lời, bắt đầu tính giá.
Nhà kính ở đây tuy theo tôi là to, nhưng so với quy mô khác thì chỉ thuộc dạng nhỏ và vừa.
Cộng thêm vị trí xa xôi, người đến lấy hàng đều là các siêu thị rau quả nhỏ và nhà hàng ở thị trấn gần đó, không có ai mua với số lượng lớn như tôi là bình thường.
Nhưng trước đây khách lớn không có, khách nhỏ thì không ngừng, nên ông ta hoàn toàn có thể cung cấp số hàng này, cũng chưa tới 1/10 tổng số.
Dù là giá chính thức cũng rẻ hơn nhiều so với siêu thị, tôi không khỏi thấy mình rất may mắn.
Ông chủ nói với tôi nấm mỡ không có bịch meo, chỉ có meo giống, và bán cho tôi 50 túi meo giống.
Tổng cộng 11 triệu đồng.
“Cảm ơn cháu nhé, cô bé. Không có cháu thì mấy thứ rau này đã hỏng hết rồi.” Tính xong tiền, mắt ông chủ đầy cảm kích.
Sau đó ông gọi người bắt đầu đóng rau.
Ông không có xe tải lớn để giao hàng, biết tôi không có xe tải lớn, ông định để cháu trai lái xe tải nhỏ chở giúp một chuyến.
Tôi nhẹ nhàng từ chối, lúc này tự mình chạy từng chuyến vẫn yên tâm hơn.
Người trong nhà kính cắt rau, xếp gọn gàng thành từng chồng, bỏ vào túi ni lông lớn.
Vợ chồng ông chủ và cháu trai giúp tôi chất lên xe.
Họ chất hàng rất khéo: rau nặng để dưới đáy, rau xanh xếp cao, rồi buộc chặt bằng dây đay.
Tôi chở một xe rau nặng trịch, cẩn thận lái về nhà.
Dỡ hàng xong lại chạy chuyến thứ hai, tổng cộng ba chuyến mới chở hết số rau về.
Lúc trả tiền, tôi không nhịn được nói thêm: thời tiết lạnh thế này là quá bất thường, mọi người nên tự giữ lại nhiều rau và lương thực.
Về đến nhà, không dám nghỉ ngơi vì sợ nhiệt độ ngoài trời đột ngột giảm làm hỏng rau.
Tôi dùng xe cút kít chuyển rau vào nhà.
Khoai tây tạm thời không sợ đông, nhưng tôi muốn xếp chúng ở dưới, nên chuyển rau nặng vào trước.
Khoai tây, củ cải, cà tím đều chất ở bệ bếp phía tây.
Khoai tây, củ cải, khoai lang, cà tím tổng cộng không quá 22 bao.
Xếp gọn một chút là vừa đủ diện tích nửa gian bếp bên cạnh bồn rửa.
Sau đó để rau lá xanh lên trên mấy bao này, miễn cưỡng đặt vừa.
Giữa chừng vào nhà xem mấy con gà, thấy chúng vẫn ổn nên yên tâm.
Đậu que, súp lơ và bịch meo chất ở cửa ra vào, tức là khoảng giữa hai phòng đông tây.
Bận đến tối mịt mới chuyển xong, trong nhà bỗng trở nên chật chội.
Nhưng hôm nay vẫn chưa kết thúc.
Tôi luồn lách trong không gian chật hẹp, lấy củi đốt giường đất, lại thêm một viên than tổ ong.
Ngấu nghiến ăn một bát mì gói xong mới được nghỉ ngơi.
