Chương 7: Nấm và Gừng
Bạch Trạch tám chuyện xong thì xách túi da thú đi dạo quanh. Ở đây có rất nhiều loài cây mà anh chưa từng thấy bao giờ, đúng là thấy gì cũng tò mò.
Mặt đất cỏ dại mọc um tùm, cao quá đầu gối, không cẩn thận một cái là có thể bị thân cỏ và dây leo nằm bẹp dưới chân làm vấp ngã.
Bạch Trạch ngã một lần, sau đó trở nên đặc biệt cẩn thận.
Đi một lúc, anh đột nhiên ngồi xổm xuống, vạt đám cỏ dại ra, bên trong lộ ra một gốc cây mục, trên đó có một cụm nấm rất quen mắt.
Anh vừa định hái thì tay đột nhiên bị nắm lại. Quay đầu lại, thấy Thanh vẻ mặt căng thẳng: “Bạch Trạch, loại cây đó không ăn được đâu.”
Bạch Trạch khó hiểu: “Sao vậy?”
Tinh cũng lại gần, tiếp lời: “Loại cây có màu sắc kỳ lạ này có độc đấy, trước đây có thú nhân ăn rồi chết.”
“Vậy chắc là họ lỡ ăn phải loại có độc thôi, không phải tất cả các loại cây này đều độc đâu.” Bạch Trạch hái một cây nấm màu nâu dưới đất, kiểm tra kỹ lại một lần rồi xác nhận: “Loại như thế này là ăn được.”
Trước đây bà ngoại thường dẫn anh lên núi hái nấm, tuy có một số cây nấm trông rất giống nhau, nhưng hái nhiều rồi thì cũng phân biệt được.
“Nhà tôi vẫn còn thức ăn, có thể cho anh.” Vẻ mặt Thanh đầy lo lắng: “Bạch Trạch, đừng hái loại cây này.”
“Tin tôi đi.” Bạch Trạch nhẹ nhàng vỗ vai Thanh: “Tôi từng ăn rồi.”
Tinh rất ngạc nhiên: “Thật à?”
“Thật.” Bạch Trạch cười: “Ngon lắm, sau này có dịp tôi làm cho anh em nếm thử.”
Tinh vừa nghe thấy hai chữ “ngon” thì mắt liền sáng lên, vội vàng giúp anh hái: “Vậy anh phải giữ lời đấy.”
“Đương nhiên rồi.”
Ba người vốn định hái một chút thôi, ai ngờ hái đến nghiện, không biết từ lúc nào đã đi được một quãng khá xa.
Con báo đen luôn cảnh giác chạy tới, sau khi xác nhận xung quanh không có khí tức nguy hiểm, mới quẫy đuôi một cái, một mạch trèo lên cây, tìm một vị trí thích hợp nhất để canh gác.
Dù đã chứng kiến sự độc đáo của thế giới này, nhưng mỗi lần nhìn thấy con báo đen to lớn hơn nhiều so với trong phim tài liệu, Bạch Trạch vẫn không khỏi giật mình.
“Tinh, Bạch Trạch.” Thanh vẫy tay với họ: “Bên này có quả này.”
Hai người đi tới, Bạch Trạch cúi đầu, nhìn thấy những quả màu xanh đỏ trong bụi cỏ thấp, ánh mắt long lanh: “Cà chua!”
Thanh khó hiểu: “Cà chua?”
Bạch Trạch chợt thấy hơi chột dạ, vội giải thích: “Ừm... tôi tự tiện đặt tên cho loại quả này thôi.”
Tinh thấy anh vui vẻ, không khỏi nhắc nhở: “Loại quả này chua lắm.”
“Ừm, ăn trực tiếp thì đúng là chua.” Bạch Trạch gật đầu. Mấy quả cà chua trước mắt không to như loại được trồng nhân tạo thời hiện đại, mà mọc thành từng chùm, treo lủng lẳng, đẹp mắt vô cùng.
So với cà chua, Tinh và Thanh thích mấy quả đỏ to ngọt mọng nước hơn. Thấy Bạch Trạch muốn, họ liền hái hết mấy quả trên cây đó cho anh.
Mặt trời đã lặn về phía tây, trời dần tối. Hai con báo đen đang đi tuần ra hiệu họ có thể quay về bộ lạc.
Đồ đạc nhiều, hai con báo đen cõng một phần trên lưng, phần còn lại thì mấy á thú nhân phải tự xách.
Bạch Trạch lúc thì xách, lúc thì vác, đúng là mệt không chịu nổi. Thanh và Tinh muốn giúp nhưng bị Bạch Trạch từ chối, dù sao đồ trên người họ cũng không nhẹ.
Mệt thì mệt, nhưng trên mặt tất cả á thú nhân đều rạng rỡ niềm vui thu hoạch.
Đường về không giống đường đi, họ còn hái thêm vài loại quả dại khác, thậm chí có cả quả kiwi.
Á thú nhân gọi nó là quả lông mao.
Chỉ là loại dây leo này mọc ngay cạnh một cây cổ thụ cao chọc trời, lại chỉ có một cây, nên họ cũng không hái được bao nhiêu, nhưng Bạch Trạch đã thấy rất mãn nguyện.
Nhưng không có thịt, cũng không có lương thực chính, thức ăn vẫn là một vấn đề.
Bạch Trạch nghĩ xem có nên về nhà đi câu cá không. Lúc đến, anh thấy gần bộ lạc có một con sông, nghe Tinh nói trên núi phía sau bộ lạc còn có khe suối, chắc cũng kiếm được chút thức ăn.
Đi được nửa đường, hai con báo đen ngửi thấy mùi dã thú, hình như là bầy sói. Để tránh nguy hiểm, chúng đành dẫn mấy á thú nhân đi vòng.
Đường này hơi xa, Bạch Trạch mệt lử, đang lơ đễnh thì chợt liếc thấy một mảng cây mảnh mai bên chân, lá giống lá tre nhưng to hơn.
“!” Bạch Trạch lập tức tỉnh cả người.
Tinh thấy Bạch Trạch xoa tay xoa chân, có vẻ muốn thử, vội ngăn anh lại, chắc chắn nói: “Bạch Trạch, cái này thật sự không ăn được đâu.”
“Tôi không cần lá.” Bạch Trạch cẩn thận nhổ cây lên, để lộ phần rễ củ màu vàng, trên đó dính không ít đất.
Bạch Trạch bẻ phần củ xuống, miệng cười đến mang tai.
Thanh tưởng anh đói quá hóa điên, cũng khuyên: “Rễ của loại cây này cũng không ăn được đâu, vị hăng lắm, ăn vào miệng sẽ rất khó chịu.”
“Cái này dùng để nêm gia vị.” Bạch Trạch một hơi nhổ hết cả khóm gừng đó lên, bẻ hết toàn bộ củ, nhét tất cả vào túi da thú.
Thế là có thứ để khử mùi tanh của thịt rồi.
Túi da thú lại nặng thêm nhiều, đồ bên trong sắp tràn ra ngoài.
Tinh lắc đầu, khó hiểu nói: “Bạch Trạch, khẩu vị của anh thật kỳ lạ.”
Bạch Trạch cười hì hì: “Đây là thứ tốt đấy.”
Bạch Trạch thu hoạch đầy mình vỗ vỗ túi trên người, mệt mỏi cũng giảm đi nhiều.
Về đến bộ lạc thì đã chập tối, các á thú nhân vui vẻ mang thức ăn về nhà.
Từ trong đám người, một đứa trẻ bay ra.
Hề nhào vào người Thanh, dùng mặt cọ cọ: “Á phụ, cuối cùng người cũng về rồi!”
Thanh xoa đầu đứa nhỏ: “Hôm nay đi săn thế nào? Có mệt không?”
“Á phụ, hôm nay con...” Hề không đợi được đến lúc về nhà, đã bắt đầu vừa nói vừa khoa tay múa chân.
Hang của Bạch Trạch ở phía tây cùng của bộ lạc, cách đây một quãng khá xa. Anh nhìn hai túi da thú đầy ắp bên chân, đang lo lắng thì thấy Giác đứng ở đằng xa.
Bạch Trạch vẫy tay với cậu bé. Đợi Giác đi tới, anh kiểm tra đứa nhỏ từ đầu đến chân: “Sao rồi? Có bị thương không?”
Giác lắc đầu, chỉ vào đống đồ dưới đất, hỏi với vẻ không chắc chắn: “Mấy thứ này phải mang về à?”
Bạch Trạch cười nói: “Ừm, hôm nay may mắn lắm.”
“Giác, con đứng đây trông chừng, bố mang về trước một túi rồi quay lại lấy túi kia.”
Bạch Trạch không mong Giác giúp mình, dù sao đứa bé còn nhỏ, túi da thú nặng lắm, cậu bé không xách nổi đâu.
Nhưng vừa dứt lời, anh đã thấy Giác nhấc một túi da thú lên định vác lên vai.
Bạch Trạch vội đưa tay ra đỡ: “Này, nặng lắm.”
Thanh cười nói: “Không sao đâu, sức thú nhân bọn tôi khỏe lắm, đừng coi thường bọn nhỏ.”
Bạch Trạch quay đầu lại, thấy Hề cũng vác một túi, sánh bước cùng Giác đi về phía trước.
Nhà hai bên cùng một hướng, đi cùng đường cũng tiện.
“Tinh, lát nữa tôi qua giúp anh nhé.” Sau một ngày ở chung, Bạch Trạch khá quý á thú nhân này.
“Em trai tôi đến rồi.” Biết Bạch Trạch bị va đầu, Tinh chủ động giới thiệu. Tất nhiên, kể cả không bị va đầu, thì với tính cách trước đây của Bạch Trạch, chắc cũng chẳng nhận ra.
“Nó tên là Thần.”
Thần cười: “Thanh, Bạch Trạch.”
“Vậy bọn tôi về trước nhé.” Tinh vỗ tay, hai túi đồ đều được Thần vác lên vai.
Thần đi sau: “Anh, anh có mệt không?”
Tinh xoa cổ: “Còn hỏi? Nhưng hôm nay có quả đỏ to mà á phụ thích, chắc chắn ông ấy sẽ vui lắm.”
Cha đẻ của Tinh đi săn vắng, á phụ của anh ấy sức khỏe không tốt nên ít khi ra ngoài, bình thường việc hái lượm đều do Tinh đi.
“Đây là gì thế?” Vừa vào hang, Bạch Trạch đã thấy một thứ được bện bằng dây leo thành hình tròn.
Giác đặt túi da thú xuống, trả lời: “Gà cục tác.”
“Gà cục tác?” Bạch Trạch nhận ra cách gọi tên động vật và thực vật ở đây vừa trực tiếp vừa đáng yêu.
Anh lại gần hơn, mới phát hiện ra đó là một con gà rừng, rất to, lông vũ đặc biệt đẹp, chỉ là nó đang thoi thóp, trông có vẻ sắp chết đến nơi.
Bạch Trạch hỏi: “Con bắt được à?”
Giác gật đầu.
“Giỏi lắm!” Bạch Trạch giơ ngón cái với cậu bé: “Vậy mà bắt được cả gà — gà cục tác.”
Giác lại mở một chiếc lá to trên mặt đất, bên trong lộ ra hơn mười quả trứng màu hồng trắng tròn vo.
Bạch Trạch mừng thầm trong bụng, nắm lấy vai Giác lắc lắc, vui vẻ nói: “Tối nay bố làm món ngon cho con ăn nhé!”
Vẻ mặt Giác vẫn bình tĩnh, nhưng có thể cảm nhận được cả người cậu bé đã thả lỏng hơn nhiều.
